Mâm ngũ quả
Trà Kim Long
Không phải ngẫu nhiên mà người phương Tây có nhận xét: “Người
Việt Nam coi trọng người chết hơn người sống”. Cứ nhìn vào những kỳ lễ
lạt, cúng kính tất sẽ thấy được về mặt nào đó nhận xét trên không phải
là không có lý do xác đáng. Tưởng nhớ đến người đã nằm xuống là nghĩ về
nguồn cội, là nhớ đến công ơn của những người đã từng lao tâm khổ trí để
lại cho người sống còn những thành quả của họ, tinh thần cũng như vật
chất nên không thể không trân trọng kính bái, dù những người đó đã từ
cõi đời thường ra đi hay từ nơi thế giới huyền vi thần thoại của đời
sống tâm linh mà có.
Trong vô số những thủ tục của lễ
cúng trang trọng ấy, trái cây là phần phẩm vật không thể thiếu. Trên
bàn thờ, ngoài những nghi dụng cần thiết như lư hương, chân đèn…thì phía
Đông phải có được bình hoa tươi, phía Tây phải có được cỗ bồng trái cây
tốt (Đông bình Tây quả). Tùy theo địa phương, mâm trái cây được chọn
lọc từ những loại quả chín đỏ, quý hiếm mà trong khả năng của gia chủ có
thể thực hiện được, nhưng thường phải có đủ 5 loại trái cây (ngũ quả)
để sắp đan xen vào nhau như hình khối tháp rất nghệ thuật. Nhất là vào
những dịp lễ tết, mâm ngũ quả lại càng phải được chọn lọc thật kỹ càng
để có thể lưu giữ được thời gian lâu dài mà không phải bị đổi sắc, thối
rữa. Nhìn lên bàn thờ thấy có hoa xinh quả đẹp là đã mãn nguyện dù phẩm
vật để cúng kính (thức ăn) nhiều khi cũng chỉ là đơn giản.
Năm loại trái cây quý hiếm ấy có nơi là
những loại trái lê, trái mận, trái đào, trái lý, trái lựu. Nhưng có nơi
lại chọn những loại trái cây theo sự tin tưởng suy diễn thường tình (như
người miền Nam thường áp dụng) nhằm cầu mong bình an cho sự sống giữa
cuộc đời thường. Đối với những lễ cúng ngày thường việc lựa chọn này
không tỏ ra quan trọng lắm, có loại trái cây nào để dâng lên cúng cũng
được miễn là phải chín đỏ, tinh tươm. Nhưng vào dịp tết thì đó lại là
việc cần phải nghĩ tới vì mang tính chất an bài cho thời vận cả năm của
những người trong gia đình. Nên mâm ngũ quả nhất thiết phải là những thứ
trái cây như: Mãn cầu, trái dừa (vừa), đu đủ, trái xoài (xài), trái
sung (cầu vừa đủ xài theo phát âm của người miền Nam). Tuyệt đối họ
không dùng chuối để cúng trong những ngày đầu năm _ nhất là đối với
những người theo nghề buôn bán vì sợ “chúi mũi chúi lái” suốt năm.
Trái
lại, người miền Trung thì chuối lại là phần trái cây chính được sắp lên
cổ bồng để cúng kính tổ tiên ông bà cha mẹ. Nhưng phải là chuối mốc
(chuối sứ) và là chuối già còn xanh vỏ mới có thể giữ được độ bền lâu
theo thời gian của mấy ngày tết.
Để chuẩn bị cho cổ bồng chuối ngày tết,
người ta đã chọn lựa trong vườn nhà những buồng chuối nào tốt nhất, vừa
đủ độ già vào những ngày cuối năm rồi đem chặt vào nhà, tỉa nhánh, rửa
sạch để cho ráo nước rồi mới đơm (sắp) lên. Nhà nào không có vườn, hay
không có được chuối già đúng vào dịp tết thì tìm mua ở chợ. Vào những
dịp này chuối được mùa gía đắt như tôm tươi nhưng nhiều khi không có đủ
để bán. Cỗ bồng chuối được sắp xoay tròn đều đặn dưới lớn trên nhỏ dần
trông thật đẹp mắt. Xen kẽ vài những chỗ còn trống ngay trên đỉnh đầu,
sắp xen vào những loại trái cây khác (cũng không ngoài những loại trái
cây theo quan niệm “cầu vừa đủ xài, sung mãn”). Điều quan trọng là đơm
như thế nào để có thế giữ chặt vào nhau trong suốt thời gian còn chưa hạ
cỗ. Tuy chuối là loại trái cây chính dùng trong lễ cúng nhưng họ lại cử
ăn nhất trong những ngày tết vì sợ bị “trợt vỏ chuối”, xúi quẩy cả năm.
Đối với những lễ cúng khác như cúng
đình, chùa, miếu, mạo hoặc cô hồn các đảng hay trai Tăng thì mâm ngũ quả
cũng không kém phần quan trọng, nhưng có điều người ta không sắp trái
cây lên cỗ bồng hay lên dĩa, mà sắp vào những chiếc mâm. Khi cúng xong,
phần trái cây này phân cho mọi người.
Ngày nay, dù ở miền Trung, chuối gần như
không còn được thông dụng để làm quả phẩm chính như trước đây. Đủ các
loại trái cây từ nội địa cũng như ngoại nhập đã bày bán nhan nhãn khắp
nơi, đủ khả năng cứ lựa chọn mua về sắp bày lên là đã thấy có được mâm
trái cây thật bắt mắt trên bàn thờ. Thậm chí, trên bàn thờ nguời ta còn
trưng bày những loại trái cây làm bằng nhựa giống như thật để mãi không
bao giờ hư. Nhưng mâm ngũ quả gồm có các loại như mãn cầu, dừa, đu đủ,
xoài, trái sung… cũng không thể thiếu.
(●
"Tạp chí Đạo Phật Ngày Nay - số 13)