KẾT NỐI MÙA XUÂN
Lệ Thọ
Năm Canh Dần trôi
qua với biết bao nhiêu sự kiện xảy ra trên khắp thế giới. Hội nghị cấp cao Đông
Á với sự xuất hiện của Nga và Mỹ, người Việt Nam đầu tiên đoạt Huy chương
Fields danh giá, những diễn biến nóng bỏng ở Đông Bắc Á, khủng hoảng chính trị
ở Thái Lan...để lại cho con người những cái được và cái mất từ cái nhìn của dòng
đời vạn biến. Trong mắt nhà thiền những sự kiện xảy ra nó là yếu tố ắt có và đủ
của nó, bởi mọi sự vật hiện tượng điều có tính tương sinh, nếu không có mùa
Đông giá rét thì làm gì có hoa Đào hoa Mai khoe sắc thắm cho mùa xuân!
Thông thường
người ta chỉ thích thành công, chỉ thích ngắm nhìn ngàn hoa đua nở…hơn là chấp
nhận sự tương tác kết nối của nó, khi Thu sang Đông về mọi thứ trở nên điêu tàn.
Mỗi cảm nhận về cuộc sống và giá trị tinh thần đều có những góc khuất; đối với
hành giả thì người ta gọi “mật”,
triết lý người ta gọi “uyên áo” nên
chúng ta phải quan sát cẩn thận thì chúng ta sẽ có một cái thấy đầy thú vị từ
vũ trụ đang sinh diệt cho đến cái mầm sống nhỏ bé vừa hé nở. Với cái nhìn đầy
sự kết nối đó sẽ giúp cho chúng sự bình thản và ngắm nhìn nó như một bộ phim
“hành động” đang diễn ra mà ta hằng thích thú.
Với cái thấy
trực quan sinh động đó, có lẽ Mãn Giác thiền sư là bậc thầy về sự thưởng thức:
“chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết, đêm qua
sân trước một cành mai”. Cành mai đó làm gì có thật trong mắt của những người
luôn “kết nối” ra bên ngoài, chạy
theo dòng chảy tất bật của cuộc sống để
thụ hưởng, để thỏa chí… Với khái niệm sống hời hợt đó thì muôn đời chúng ta
cũng sẽ là cái bóng, luôn đi sau những thảm họa về thiên tai, những cuộc binh
biến tranh giành ngôi vị, những kịch bản tồi tệ của nền kinh tế hiện nay và
những mái ấm gia đình phút chốc tan thành mây khói.
Chúng ta trách
cho thiên nhiên đang khắt khe với cuộc sống toàn cầu, trách cho tạo hóa trớ
trêu vừa cho thành đạt chưa bao lâu thì gặp thất bại, thậm chí đến cả cảm xúc
vui buồn cũng phải đuổi bắt làm mệt cái đôi chân này!
Chúng ta có bao
giờ thử ngồi xuống nghỉ ngơi. Ở góc khuất này nhà Thiền gọi: “phản quang tự kỷ”. Chân lý quả là kỳ
diệu khi chúng ta chịu khó kết nối lý tưởng đó vào mỗi phút giây của sự sống,
chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra. Chẳng hạn chúng ngắt kết nối để hưởng ứng giờ Trái
đất “Earth Hour”. Ngọn nến làm cho căn phòng
trở nên lung linh, mọi vật được chan hòa cùng một thứ ánh sáng nên những vật
đắt tiền hay món quà tinh thần bạn bè trao tặng trở nên thân thiện và bình đẳng
trước một ánh sáng vừa đủ. Cảm ơn ngọn nến, đã đưa mọi khái niệm trở về lại
đúng bản chất của nó.
Rồi bổng dưng
một ngày, nhìn vào một góc phố thấy mọi người ngồi tán gẩu, hoặc đọc báo hay
cáu gắt vì công việc đang dỡ dang do mất điện. Giờ trái đất đã không còn trong
tâm trí của chúng ta. Hóa ra, chúng ta chỉ sống theo khẩu hiệu, chúng ta chỉ
làm qua loa khi có sự vận động và duy ý chí “phải sống hòa nhập” để thể hiện đẳng cấp sống thời thượng, hơn là
thể hiện công dân toàn cầu!
Phải thừa nhận
rằng, công nghệ thông tin đã làm cho thế giới nhỏ lại, bất cứ một việc gì xảy ra
trên trái đất thì chỉ vài phút sau cả thế giới điều biết. Sự ‘kết nối’đó quá lớn đến nỗi nó che hết
mọi thứ hiện hữu rất có giá trị khác vẫn còn bên chúng ta. Chẳng hạn, cha mẹ, gia
đình, bạn bè, những quyển sách hay, những chuyến du lịch tâm linh, những phút
giây trầm mình trong không gian yên tịnh để làm mới tâm hồn…còn rất nhiều thứ nữa
để chúng ta kết nối. Vì vậy, chúng ta thử đặt ra cho bản thân một tuần, không
có điện sinh hoạt, không có máy tính, không có điện thoại có phải chăng những
ngày đó là thảm họa đang đến với ta? Hóa ra, cái phương tiện, cái ảo bây giờ đã
trở thành cứu cánh, nó biến ta trở thành phụ thuộc tự lúc nào. Ta không còn là
ta!
Cuộc sống này
trở thành cái gì khi có đầy đủ vật chất, món ngon vật lạ, thậm chí các bộ phận
trong cơ thể được thay thế, tuổi thọ được kéo dài, khi di chuyển bằng phương
tiện hiện đại…Những cái đích đó có phải là giá trị sau cùng để con người bằng
mọi cách đạt đến? Nhìn vào mặt trái của nó là nhân loại đang hứng lấy những bài
học nghiêm khắc từ thiên nhiên, những con virus kháng thuốc, hoặc những chứng
bệnh nan y đang lan rộng. Phải chăng hành động cố gắng kết nối của con người
hiện nay sẽ là sự ngắt kết nối với tương lai?
Cái thuận của chúng
ta là nó nghịch lý với thiên nhiên bởi tính hiện sinh của vũ trụ là qui luật
thành, trụ, hoại, không; đối với sự sống là sinh lão bệnh tử và quỹ đạo thời
gian là xuân hạ thu đông. Sự kết nối đó nằm ngoài ý muốn của con người, nhưng lại
là hoàn hảo của sự vận hành để tồn tại. Những gam màu sáng tối đó tạo nên một
bức tranh sống động của nhân sinh.
Ở điểm này, ngài
Mãn Giác nhìn đời rất tinh tường: “trước
mắt việc trôi mãi, trên đầu già đến rồi”. Trong lúc mọi người đang vui xuân
bất tận, thì ngài đã tiển biệt xuân đi và đón hạ thu đông về, hay nói một cách
khác là ở ngài không có khái niệm đến hay đi. Nên ngài chấp nhận nó như một
điều kiện ắt có và đủ. Ở ngài không có bóng dáng của sự so sánh giữa bi quan
hay lạc quan và được hay mất. Mọi thứ trong mắt ngài chỉ là một khái niệm, dù
đó là biến thiên của vũ trụ, một chính thể thay đổi, một sự nghiệp lẫy lừng…cũng
chỉ là sự kết nối giữa những yếu tố thuận và nghịch tạm tồn tại trong mắt mọi
người một thời gian.
Phải chăng ngài
Mãn Giác đã ‘ngắt kết nối’ hạn hữu để
tạo nên một kết nối vô hạn. Và mùa xuân Tân Mão nữa đã đến hoa Đào hoa Mai đang
khoe sắc thắm, chúng ta hãy kết nối với thiên nhiên, kết nối với tự tâm và kết
nối với nhân loại. Đồng thời hãy mạnh dạng ngắt kết nối với tham vọng, ích kỷ,
những cuộc sống ảo để có một mùa xuân thật với chính mình.Và hãy bằng lòng với
hiện tại, kể cả thất bại, cay đắng, hay vinh quang vì nó là những mảnh ghép không
thể thiếu trong mỗi con người. Hãy mĩm cười để những yếu tố đó chuyển hóa thành
năng lượng bình yên trong ta!
“Nếu
chẳng một phen sương thắm lạnh
Hoa
kia đâu dễ ngửi mùi hương”
LT
21.12.2010