
THỬ BÀN NGÀY XUÂN
ĐỐT VÀNG MÃ SỚ SAO, NÊN HAY KHÔNG?
Lê Văn Cơ
Hàng
năm bà con nhân dân và Phật tử chúng ta thường hay có tục
lệ đốt vàng mã, sớ sao vào các dịp cúng giỗ tiên tổ
hoặc đi lễ bái ở đình, đền, chùa, miếu, nhất là vào
những ngày lễ lớn như Rằm tháng Giêng, thanh minh, vào hè,
ra hạ, Rằm tháng Bảy và Tết Nguyên đán...
Xung
quanh việc này có biết bao lý do và mỗi người giải thích
một lẽ khác nhau: Có người nói rằng vì trần sao âm vậy,
nên chúng tôi đốt để gửi cho người âm phủ được dùng,
có người nói rằng những người đi trước đều làm như
vậy, nên chúng tôi cũng làm theo để cho yên tâm. Hoặc có
người vì thấy bà con hàng xóm mua sớ đốt thì mình cũng
phải đốt kẻo bị họ chê trách là mình không thương các
cụ. Lại còn có người bảo rằng tại vì con vụng khấn
vái nên phải nhờ tờ vàng cánh sớ tâu giùm lên Phật Thánh
các Ngài mới chứng cho...
Vậy
thì lẽ thực hư của vấn đề này ra sao? Quan điểm của
nhà Phật về vấn đề này như thế nào? Là người ngoại
đạo, chúng tôi xin được trao đổi đôi điều cùng quý bà
con và Phật tử gần xa như sau:
Thứ
nhất là việc đốt mã: Việc này xuất phát từ Trung Quốc,
các vua chúa phong kiến thời xưa, khi chết họ cho chôn theo
mình vàng bạc của cải, kẻ hầu người hạ thậm chí cả
vợ con nữa để mong được tiếp tục cuộc sống vương giả
ở thế giới bên kia. Việc làm này của tầng lớp vua chúa,
dần dần lan truyền rộng đến dân chúng và trở thành một
tập tục. Song đa số dân chúng đền nghèo khó, lấy đâu
ra vàng bạc của cải, kẻ hầu người hạ để chôn theo.
Từ đó mới nảy sinh ra việc làm hình nhân giấy thế mạng,
làm vàng mã thay cho của cải thật. Rồi từ việc phải chôn
các thứ đồ theo cùng có nhiều phiền phức, lại hao tốn
đất đai canh tác, mới dần dần chuyển sang hình thức đốt
hoá cho người đã mất, với niềm tin rằng họ sẽ hưởng
dụng được những thứ đó. Song thật sự họ có dùng được
hay không? Như chúng ta đã biết, dù chôn theo vàng bạc của
cải thật thì khi khai mộ cải táng, thấy rõ các đồ vật
này đâu vẫn hoàn đấy có chăng thì chúng bị hư mòn bởi
thời gian mà thôi, chứ đâu phải do người chết lấy tiêu
dùng. Của cải thật mà còn như vậy, huống chi là đồ mã,
lại còn đem đốt hoá thành tro tàn mây khói.
Một
sự thật rất vô lý hiện nay là chúng ta đem đốt ôtô, xe
máy, đốt ti vi, tủ lạnh để cho người đã mất dùng, song
họ sẽ dùng thế nào đây? Chúng ta đốt ô tô, xe máy mà
chẳng đốt xăng dầu, đốt ti vi, tủ lạnh mà chẳng đốt
điện xuống thì thử hỏi làm sao mà họ có thể dùng được?
nếu bảo trần sao âm vậy thì chúng ta phải làm cho đầy
đủ các thứ đó mới được. Lại còn một thực tế nữa
là ông bà tổ tiên chúng ta xưa kia đi chân đất, guốc mộc,
ngồi xe ngựa, xe trâu, xe đạp có khi còn chưa biết đi huống
chi là ôtô, xe máy Do đó nếu muốn thì chúng ta phải đốt
thêm sách hướng dẫn sử dụng, bộ luật giao thông và cả
bằng lái xe nữa chứ? Chúng tôi nói vậy, nếu mấy nhà làm
hàng mã mà nghe được thì họ sẽ phất to! Có thể họ sẽ
tiếp tục làm thêm ra đủ các thứ lệ bộ nói trên và yêu
cầu bà con phải mua cho đủ mới được. Như vậy thì chúng
ta bị mắc lừa bởi cái hư tưởng trần sao âm vậy đó.
Thứ
hai là việc đốt tiền âm phủ, nó còn phi lý hơn cả việc
đốt mã nói trên nữa. Sự thực trên thế gian chúng ta, tiền
nước nào thì phải do chính phủ nước đó in ấn phát hành
mới được coi là hợp pháp. Vậy thì việc trần gian chúng
ta in tiền vàng mã, rồi phát hành xuống âm phủ là hợp pháp
hay bất hợp pháp đây? Lỡ tiền chúng ta in ra chẳng đúng
với tiền âm phủ (giả dụ là ở âm phủ có tiêu tiền)
thì ông bà chúng ta sẽ bị vi phạm luật pháp âm phủ vì
tội tiêu tiền giả phải không? Còn nếu như quả thật hàng
năm, vua Diêm Vương có lên trần gian vào từng nhà chủ làm
vàng mã đặt in tiền cho âm phủ thì chúng ta cũng khả dĩ
tin được việc này. Song chúng tôi tin chắc, chẳng có ông
chủ hàng mã nào được Diêm Vương đến nhà mình đặt in
tiền cả. Trên thực tế các nhà sản xuất hàng mã đều
tuỳ theo thị trường mà họ in ấn.
Những
năm về trước, đồng tiền âm phủ có in hình vua Diêm Vương
(mặc dù họ chẳng biết mặt vua Diêm Vương ra làm sao), gần
đây, khi kinh tế mở cửa, thấy đồng đô la có giá trị
thị họ lại đổ xô vào in tiền đô la âm phủ, và tức
cười nhất là đồng tiền không in hình vua Diêm Vương mà
lại là hình ông Tổng thống Mỹ. Chưa biết chừng sắp tới
họ còn in tiền Bảng Anh, tiền EURO để bán cho bà con nữa
đấy. Trong khi đó ở ngay các nước Châu âu, Châu Mỹ và
nhiều nước khác nhân dân không có tục đốt vàng mã thì
không biết thân nhân của họ tiêu bằng tiền gì hay họ phải
chịu mình trần nhịn đói hoặc sang nước ta để làm thuê
cho ông bà, ông vải chúng ta sao? Điều này chúng ta thấy có
phi lý hay không? Dưới đây chúng tôi xin lược dẫn trong sử
sách nói về việc này như sau:
Sách
Pháp Uyển Châu Lâm có ghi: “Từ trước đời Hậu Hán, trong
việc tang ma vẫn dùng tiền bạc thật để chôn theo người
chết. Đến đời Đường, ông Vương Dư đã nghĩ ra cách dùng
tiền bạc bằng giấy để thay thế cho...” Nghề làm vàng
mã đã một thời phát triển rất mạnh, song không bao lâu,
người Trung Hoa lại có ý chán bỏ vì chẳng thấy hiệu nghiệm
gì cả. Vì vậy nghề nghiệp gia truyền của họ Vương Dư
dần phải bị mai một. Bởi thế nên con cháu của Vương cố
hết sức tìm mưu kế để chấn hưng lại nghề hàng mã của
mình. Sách Trực Ngôn Cảnh Giác chép: “ông Vương Luân là
con cháu của Vương Dư thời vua ấn Đế nhà Hán... đã lập
mưu bằng cách bảo người bạn thân giả bệnh gần chết
rồi cho ai nấy đều biết. Chừng bốn năm bữa, ông loan tin
người bạn đó đau bệnh đã chết. Sau đó khâm niệm, bỏ
vào quan tài (quan tài có lỗ trống để người bạn vẫn thở
được). Đến ngày làm lễ di quan đi chôn, ông Vương Luân
tổ chức lễ nhạc linh đình, phúng điếu rộn rịp, lại
làm một hình nhân thế mạng cùng những đồ mã như tiền
vàng, nhà cửa, áo quần... ông Vương Luân tự làm lễ để
cầu cho người bạn thân đó được may ra sống lại. Cúng
tế xong ông đốt hết vàng mã, giấy tiền hình nhân thế
mạng. Khi đốt xong thì linh nghiệm thay! Quan tài tự nhiên
rung động, ai nấy mục kích rõ ràng, vội cùng nhau mở nắp
quan tài ra, người bạn thân của Vương Luân quả thật đã
sống lại được. Anh ta liền đến trước mặt Vương Luân
phủ phục xuống đất và thuật lại chuyện cho công chúng
nghe rằng: “Chư Vị âm Thần đã nhận được vàng mã và
hình nhân thế mạng liền thả hồn về dương thế, nên nay
tôi được sống lại, cũng nhờ ông Vương Luân đốt vàng
mã và hình nhân thế mạng. Mọi người ai cũng tin răm rắp
là sự thật, nên đốt mã của Vương Luân từ đó được
hưng thịnh trở lại. Sau này do sự tranh giành quyền lợi,
nên chính người bạn thân của Vương Luân đã tiết lộ âm
mưu xảo trá đó của Vương Luân. Nước Việt Nam chúng ta,
dưới ách đô hộ của phong kiến phương Bắc cả ngàn năm,
nên những hủ tục này cũng dần dần tiêm nhiễm và ăn sâu
trong quần chúng nhân dân. Tệ hơn nữa, một số người hành
nghề mê tín dị đoan (ông đồng, bà cốt) đã kết hợp với
những người cung cấp vàng mã, lợi dùng lòng tin của mọi
người giả nói lời của thần thánh, vong linh, đòi phải
đốt vàng mã, càng khiến cho bà con chúng ta chìm sâu vào lệ
tục này.
Qua
những điều chúng tôi trình bày trên đây thì bà con đã thấy
rõ nguồn gốc của việc đốt vàng mã và những điều dối
trá, phi lý như vậy, liệu chúng ta có còn tin được nữa
hay không? Thế còn theo quan điểm của đạo Phật thì sao?
Trong
giáo lý đạo Phật tuyệt nhiên không có chuyện đốt vàng
mã cho người đã chết. Kinh điển của Phật có dạy rằng,
một người bình thường chúng ta sau khi chết rồi, trong khoảng
49 ngày, thần thức phải đi tái sinh vào một trong sáu cõi.
Ba cõi trên là cõi Trời, Người, thần Atula còn ba cõi dưới
là Địa Ngục, Ngã Quỷ và Súc Sinh. Hai cõi Trời và thần
Atula thì không dùng đến tiền bạc, vì do phúc báo nhiều
nên họ nghĩ đến thứ gì liền có thứ ấy hiện ra. Hai cõi
Ngã Quỷ và Địa Ngục thì luôn bị hành hạ khổ sở chẳng
thể ngơi để mà có thể lái xe ô tô ra ngân hàng lĩnh tiền
dương gian gửi xuống được. Nếu như phải tái sinh vào loài
Súc Sinh (làm con lợn chẳng hạn) thì chúng ta đốt quần áo,
xe cộ, chúng ta có thấy chú lợn nào mặc áo mới cưỡi xe
máy đi chơi được không? Còn nếu tái sinh làm Người thì
chúng ta rõ biết chưa từng có ai nhận được thứ hàng mã
mà người ta đốt cúng cho mình cả. Sự thật thì cảnh giới
của mỗi loài một khác, tuỳ theo nghiệp thức biến hiện
(chẳng hạn loài người thở bằng không khí, loài cá thở
bằng nước, các vị trời thấy nước là Ngọc lưu ly, loài
ngã quỷ thấy nước là than hồng)... Do đó chúng ta không
thể lấy cảnh giới loài người mà áp đặt cho các cảnh
giới khác cũng phải như vậy. Cho nên câu nói trần sao âm
vậy chẳng thể đúng với lời Phật dậy. Theo trong các kinh
Địa Tạng, Vu Lan, Đại Phương Tiện Phật Báo ân và kinh
Bồ Tát Giới thì muốn giúp cho người đã mất được lợi
ích. Những người còn sống nên làm những việc lợi ích
như thiết trai cúng đường cho Tăng, cúng đường Tam Bảo,
ấn tống kinh điển, bố thí cho kẻ nghèo khổ, không sát
sinh mà nên mua vật về phóng sinh, tụng kinh niệm Phật, thỉnh
chư Tăng thuyết Pháp Đại Thừa và các việc công đức rồi
đem hồi hướng những công đức đó cho người đã mất thì
chắc chắn họ sẽ được hưởng, được tiêu trừ tội chướng,
được tái sinh vào cõi lành, hoặc có thể siêu sinh Tịnh
độ. Còn việc đốt giấy tiền vàng mã thì không thể giúp
ích gì cho thân nhân của chúng ta được.
Bây
giờ đến việc viết sớ. Việc làm này xuất phát từ việc
trước kia dân chúng thưa trình lên quan hoặc đế tấu với
vua thường dùng sớ dùng biểu. Rồi từ đó, chúng ta liền
đem cách thức này vào trong việc tế lễ cầu cúng với Phật
Thánh và cho rằng như thế mới thực là trịnh trọng kính
cẩn và Phật Thánh mới chứng cho. Song sự thật có phải
vậy không?
Xét
kỹ ra, khi chúng ta làm việc này, thì vô tình chúng ta lại
xem thường Phật Thánh rồi. Vì sao vậy? Bởi vì đã gọi
là Phật, là Thánh thì các Ngài đều có sáu phép thần thông,
trong đó có phép tha tâm thông (ai suy nghĩ mong cầu gì, các
Ngài đều biết rõ hết) và thiên nhãn thông (thấy suốt không
chướng ngại). Vậy đâu có phải đợi chúng ta viết ra lá
sớ, các Ngài mới biết chúng ta kêu cầu gì. Hoặc phải khấn
cho hay, cho giỏi các Ngài mới cảm thông. Thế mà chúng ta
lại đua nhau đi thuê người khấn, thuê viết sớ, có khi còn
bị mấy bác viết sớ Nho ép giá cao hơn sớ Quốc Ngữ nữa
chứ. Đã vậy, nhỡ mà mấy bác sớ Nho chưa rành mặt chữ,
lại viết chữ Tác thành chữ Tộ thì thật là oan uổng cho
chúng ta làm sao? Đức Phật dạy về nhân duyên nghiệp quả,
gieo thiện nhân thì được thiện quả, tạo ác nghiệp thì
phải thọ ác báo. Bởi vậy nên, khi chúng ta khởi thiện tâm
đi lễ Phật, là chúng ta đã được Phật chứng tâm và có
phúc rồi, đâu phải cần đến tờ vàng cánh sớ.
Theo
con số ước tính, những năm gần đây mỗi năm chúng ta đã
đốt đi một lượng vàng mã, sớ sao trị giá hàng chục tỷ
đồng. Thật đáng buồn là trong khi chúng ta mất tiền mua
giấy đốt đi, thì con em chúng ta đang thiếu sách vở học
hành, không những thế, việc đốt vàng mã còn gây ô nhiễm
môi trường, làm xấu đi cảnh quan chốn thờ tự tôn nghiêm
và có một số nơi đã gây ra hoả hoạn làm cháy cả chợ,
cháy cả đền chùa.
Qua
những điều trình bày trên đây, chúng ta đã thấy rõ lẽ
thực hư và sự lợi hại của việc đốt vàng mã sớ sao
rồi. Vậy nên chúng tôi khuyên bà con nhân dân và Phật tử
khi đi lễ bái đền chùa hoặc cúng giỗ tổ tiên thì cốt
nhất là ở tâm thành kính và lòng tri ơn, chẳng nên hao tiền
tốn của mua vàng mã sớ sao đốt đi một cách vô ích nữa.
Thay vào đó, chúng ta làm những việc công ích hoặc từ thiện
xã hội thì thật là phúc đức biết bao. Xin cầu chúc cho
quý vị một năm mới gặp nhiều may mắn, an vui và hạnh phúc.
Lê Văn Cơ
Tạp
Chí VHTT&DL Vĩnh Phúc