CÁ THÁNG TƯ VÀ NGHĨ VỀ LỜI NÓI DỐI
Mạnh Đức

Cá
Tháng Tư (1-4) được xem là một ngày lễ của rất nhiều các
quốc gia trên thế giới. Vào ngày này, người ta được quyền nói
dối để lừa gạt người khác mà không sợ bị giận. Trong khoảng
chục năm trở lại đây, ngày “Cá tháng Tư” dần phổ biến ở Việt
Nam, nhất là khi giới trẻ thấy thích thú vì được… nói dối.
Trong năm giới luật (ngũ giới) dành cho những người con Phật
tại gia, giới thứ tư là “không nói dối”. Rất nhiều người Phật
tử đồng ý rằng, giới này là giới khó thực hiện nhất. Vì
lời nói thường quá nhỏ bé để khiến họ phải suy nghĩ về hậu
quả khi nói ra sẽ như thế nào, hoặc có suy nghĩ nhưng thiếu
cẩn trọng, cân nhắc. Phạm vi bài viết không bài luận đến việc
nói dối là tốt hay xấu, vì bản chất của một vấn đề luôn có
hai mặt đối lập. Nói dối để “lợi mình hại người” thì rõ
ràng là xấu, và trong trường hợp còn lại, nói dối để “hại
mình lợi người” thì có thể được xem là tốt. Tuy nhiên, lời
nói dối, ở bất kì phía cạnh nào, đều kéo theo một hệ quả
nhất định.
Chúng ta có ai không nói dối ? Tôi xin kể ra đây một vài
trường hợp nói dối nghiêm trọng, để chúng ta xem mình có đã
từng nói dối chưa nhé.
Chúng ta đã từng nói dối Phật. Là khi tụng kinh, chúng ta tụng “nhất thiết cung kính” mà có chắc thân tâm đều cung kính như đối trước Phật? Là khi “ngã
tích sở tạo chư ác nghiệp, giai do vô thủy tham sân si, tòng
thân khẩu ý chí sở sinh, nhất thiết ngã kim giai sám hối”,
cách sám hối tốt nhất là không làm lại những việc ác trong
quá khứ. Nhưng sám hối xong rồi mà tâm vẫn đầy rẫy tham, sân,
si; thậm chí là một ý niệm để kìm nén “ba độc” ấy lại cũng
không có, vậy có gọi là “nhất thiết ngã kim giai sám hối”?
Rồi khi học kinh Vu Lan mà vẫn thù ghét cha mẹ, học kinh Địa
Tạng mà vẫn không sợ nhân quả, như vậy có phải là nói dối
Phật hay không?
Chúng ta còn đang nói dối chính chúng ta. Khi nói dối, bạn
nghĩ gì? “Nói dối một tí cũng chẳng… chết ai”, phải không? Hay
tự nhủ “đây sẽ là lần nói dối… cuối cùng” và rồi bạn quên
béng đã có bao nhiêu lần “cuối cùng” như thế. Cũng như vậy, bỏ
lỡ một thời khóa công phu, thay vì sám hối và tự hứa sẽ kiên
quyết hơn với “bệnh lười” thì bạn lại “AQ tinh thần” bằng câu
nói, “không sao, sáng không công phu thì chiều công phu, hôm nay
không thì còn ngày mai, lo gì”. Vâng, chính cái tâm không lo gì
ấy, Đức Phật nói trong kinh Giáo Giới, “này La-Hầu-La, đối với ai
biết mà nói dối, không có tàm quý, thời Ta nói rằng người ấy không có
việc ác gì mà không làm”. Đức Phật đang nói La-Hầu-La, nhưng thực
ra Ngài đang nói chính chúng ta, “những người biết nói dối nên
không có việc ác gì mà không làm” đấy bạn ạ!
Đừng nghĩ rằng, một lời nói, dù chỉ là nói đùa, thì vô
hại. Không phải tự nhiên mà cha ông ta đã dạy “uốn lưỡi bảy
lần trước khi nói”. Không phải tự nhiên mà một trong những
“điều kiện” để trở thành người quân tử, lại có “nhất ngôn ký
xuất, tứ mã nan truy” (một lời quân tử nói ra, xe bốn ngựa kéo
đuổi không kịp). Nghiệp xuất phát từ tâm. Tâm tạo nghiệp qua
thân, khẩu và ý. Vậy, “khẩu nghiệp” không phải là những lời
nói thì là gì? Mong bạn đừng coi thường một lời nói, nghĩ
rằng “lời nói gió bay”. Một cái cây đại thụ, có thể mọc lên
từ một cái hạt bé nằm gọn trong lòng bàn tay. Nghiệp cũng như
vậy! Một nhân nhỏ có thể tạo ra một nghiệp quả lớn. Chẳng
thế mà Đức Phật đã nói, “Ta quyết không nói láo, dầu nói để mà
chơi”.
Trong 32 tướng tốt và 80 tướng trang nghiêm của Phật, có nói
“tướng lưỡi rộng dài”. Đây là biểu hiện của khẩu nghiệp thanh
tịnh. Chúng ta, sở dĩ có “ngày nói dối”, thậm chí có cả một
“đời nói dối”, nên tướng lưỡi đâu có trang nghiêm như vậy? Vậy
nên, theo lời Phật dạy, giữ khẩu nghiệp thanh tịnh, không nói
dối, không nói thêu dệt, không nói đâm thọc, không nói thô ác,
thay vào đó là những lời nói chân thật, hòa ái, thương yêu.
Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Mạnh Đức (Giác Ngộ)