BUÔNG XẢ
Một Cuộc Phỏng Vấn với Ngài Gehlek Rinpoche
Mark Magill, Tạp chí Tricycle Hoa Kỳ
Diệu Liên Lý Thu Linh chuyển ngữ
Ngài
Gehlek Rinpoche chào đời ở Lhasa, Tây Tạng vào năm 1939. Năm 4
tuổi, Ngài đã được công nhận là một vị Lạt ma tái sinh. Trước
khi rời khỏi Tây Tạng năm 1959, ngài là một trong những vị Lạt
ma cuối cùng hoàn tất chương trình tu học tại viện Phật học
nổi tiếng và lớn nhất Tây Tạng, tu viện Drepung. Năm
25 tuổi, ngài hoàn tục. Những năm sau đó ngài làm việc ở Đài
phát thanh All India Radio, và làm biên tập viên cho Library of
Tibetan Works and Archives (Thư viện Sách và Văn khố Tây Tạng) ở
Delhi. Cuối những năm 1970, ngài được hai vị thầy là ngài Kyabje
Ling Rinpoche và ngài Kyabje Trijang Rinpoche, giao trách nhiệm
hướng dẫn các đệ tử Tây phương. Năm 1985, ngài thiết lập một
trung tâm Phật học tại Hà Lan và năm 1987, lập Trung tâm thiền
Jewel Heart (Kim Cang) tại Ann Arbor, tiểu bang Michigan, Mỹ. Trung
tâm này giờ có nhiều chi nhánh khắp nước Mỹ, cũng như trên thế
giới. Cộng tác viên biên tập của tạp chí Tricycle, Mark Magill,
đã có cuộc phỏng vấn với ngài Gehlek Rinpoche tại tư gia ở thành
phố New York. Dưới đây là nội dung của cuộc phỏng vấn:
- Chúng ta luôn phải đối mặt với những mất
mát: Mất tài sản, bạn bè, người thân, cha mẹ, mất đi sự trẻ
trung, tóc rụng, mắt mờ, tai lãng, đãng trí và cuối cùng là
mất chính thân này. Vậy, thưa ngài, chúng ta học được điều gì
từ đó?
- Chúng ta chỉ có hai lựa chọn. Một là cố
gắng một cách điên cuồng để đảo lộn mọi thứ, hai là cố gắng
chấp nhận hoàn cảnh. Luân hồi sinh tử, sự hiện hữu hàng ngày
của chúng ta, là khổ. Và sự mất mát cũng là một phần của
luân hồi sinh tử. Cá nhân tôi, khi rời khỏi Tây Tạng, tôi đã trải
nghiệm việc đánh mất quê hương, tài sản, các vị thầy, đệ tử,
bạn bè, thị giả, trong chớp mắt.
- Ta phải hành xử thế nào trước những mất mát đó, thưa ngài?
- Khi phải chạy trốn cái chết thì những sự
mất mát đó không thành vấn đề. Nhưng khi không còn phải chạy
nữa, thì bạn bắt đầu nghĩ đến những thứ bạn cần. Bạn cần
ăn, nhưng không có thực phẩm. Cần một chỗ trọ, nhưng không có
mái nhà. Cần một phương tiện di chuyển nhưng không có…
- Cần một tách cà phê mà không có.
- Không có đến cả cái bình pha chế cà phê. Nhưng
trong trường hợp của tôi, việc cảm nhận rằng tôi còn được
sống khiến mọi thứ trở nên dễ dàng hơn. Đó chính là sự hiểu
biết rằng cuộc đời này giống như một màn ảo thuật. Nó có
mặt hôm nay, rồi ngày mai biến mất đi. Hiểu được như thế sẽ
giúp ta dễ dàng chấp nhận hoàn cảnh hơn. Nếu không, ta sẽ than
trách, khổ đau một thời gian dài. Tuy nhiên làm như thế là ta
đã tự tước đoạt của bản thân quyền được hưởng thụ cuộc sống
tuyệt vời này và nắm bắt được những cơ hội mà nó mang đến
cho ta. Đó là sự lựa chọn của bạn. Thế giới mà chúng ta đang
sống là vô thường. Nó có thể thay đổi từ tốt đến xấu hay
ngược lại. Chúng ta phải hiểu điều đó. Nhưng cũng không có
nghĩa là ta không được quyền than thở. Không có gì sai nếu bạn
cảm thấy tiếc nuối. Nhưng khi bạn đã quyết định để nó qua đi,
và tiến về phía trước, thì sau đó bạn không nên tiếp tục nghĩ
đến nó.
- Nghĩa là sao, thưa ngài?
- Nghĩa là ta phải rèn luyện ý chí. Ta phải
sử dụng đến sức mạnh tinh thần, cái mà ta vẫn thường gọi là
ý chí.
-Thưa ngài, làm sao để phát triển ý chí?
- Bạn phải tự nhủ mình: "Ta còn nhiều việc
quan trọng phải làm trong đời. Ta muốn sống có ích cho bản thân
và cho người khác. Vậy tại sao ta lại hành động như một con
vật ngu ngốc và tự đẩy mình vào hố tuyệt vọng? Sao ta không
dùng trí tuệ của mình để hành xử tốt hơn?" Bạn cần lập luận
như thế và tự nhắc nhở bản thân rằng bạn đã quyết định quên
đi điều bất hạnh của mình. Dĩ nhiên, bạn cần thời gian để than
thở, tiếc nuối. Nhưng khi thời gian đó đã qua đi, hãy để nó
qua đi. Hai năm trước đây tôi đến Hà Lan và đánh mất túi xách
của mình, trong đó có 10.000 đôla tiền mặt. Tiền trong tất cả
tài khoản của tôi cộng lại cũng không đến con số đó. Trong túi
xách còn có cả thẻ tín dụng và giấy chứng minh của tôi. Đó
lại là ngày cuối tuần, tôi không thể làm được gì, kể cả việc
rời khách sạn.
Trong thời gian đó tôi cho phép mình được than
thở về sự mất mát của cải, vì tôi không thể làm gì khác hơn.
Nhưng đến sáng thứ Hai, tôi quyết định dừng lại. Tôi hồi hướng
tài sản bị mất đến tất cả mọi chúng sanh, nhất là đến
người đã lấy được nó. Mặc dầu vậy, cứ mỗi hai mươi phút sau
tôi lại nghĩ: "Trời ơi, tôi mất nhiều quá. Thật xấu hổ nếu
người khác biết được điều đó". Khi đó, tôi tự nhủ rằng mình
đã hồi hướng tài sản đó rồi. Nó không còn là của mình nữa.
Nó đã qua đi. Vậy mình than thở cho cái gì?
- Thưa, ngài cho rằng việc trân quý sự sống
của mình đã giúp ngài chấp nhận các biến đổi khi ngài buộc
phải rời bỏ quê hương. Như thế có phải là trong chừng mực nào
đó, sự trân quý đối trị được tâm trạng tiếc nuối, khổ đau vì
mất mát?
- Sự trân quý có thể không phải là thuốc chữa, nhưng nó cũng giúp ta đối phó với hoàn cảnh.
Tôi nhận thấy rằng mỗi khi người ta mua thứ gì,
dù cho bản thân hay cho người khác, họ đều mua loại có chất
lượng tốt nhất. Đó cũng là thói quen của tôi từ thuở nhỏ. Gia
đình tôi cũng khá giả. Họ không bao giờ mua hàng thứ phẩm.
Ngay hiện tại tôi cũng không mua hàng dỏm. Khi tôi để mắt đến
thứ gì, hình như nó cũng là thứ đắt tiền nhất. Tôi thà xài
giày cũ hơn là mua giày dỏm. Đó là thói quen. Nên ta thấy là
thói quen còn khó bỏ hơn là hệ quả của khổ hay ái. Tôi đã
đánh mất tất cả khi tôi rời bỏ quê hương, nhưng thói quen thì
vẫn theo tôi.
- Thói quen khiến ngài chọn lựa những sản
phẩm chất lượng nhất. Nhưng ta không thể sở hữu chúng mãi.
Điều đó có thành vấn đề không, thưa ngài?
- Không, không thành vấn đề. Khi nào chúng không còn, thì chúng không còn.
- Thưa ngài, sở hữu những sản phẩm giá trị
có ích lợi gì không? Ta được gì từ việc trân quý chất lượng?
Theo tôi, khả năng cảm nhận là một cách để đo lường. Ta không
thể trân quý điều gì nếu ta sợ mất nó.
- Đúng vậy. Nếu ta thực sự trân quý điều gì,
thì ta sẽ tận hưởng nó. Nếu ta không thể thưởng thức, hưởng
thụ nó thì nó sẽ trở thành một gánh nặng hơn là một niềm
vui. Nỗi lo sợ đánh mất nó sẽ làm chủ ta. Ta phải luôn sống
trong nỗi sợ hãi. Đối với quyền lực cũng thế. Ngay tổng thống
nước Mỹ cũng trở thành như tù nhân. Ông ta đâu thể nói chuyện
với bất cứ ai. Ông ta được canh gác, bảo vệ suốt ngày, đêm. Đó
là luân hồi. Hỷ lạc bị biến thành ác mộng. Các ngôi sao âm
nhạc, tài tử màn ảnh chắc chỉ đỡ hơn tổng thống chút đỉnh.
Họ cũng phải núp sau lưng các vệ sĩ, sợ tai họa có thể xảy
ra. Những người bình thường như chúng ta phải trân quý cuộc
sống của mình vì sự tự do mà chúng ta được tận hưởng. Đối
với những vật sở hữu cũng thế. Chúng ta sẽ không thể hưởng thụ
chúng khi chúng ta bị nô lệ bởi nỗi sợ phải đánh mất chúng.
Vấn đề không phải là vật chất; mà chính là thái độ của
chúng ta. Sẽ không có vấn đề gì khi chúng ta có thể trân quý
và hưởng thụ chúng.
Có lần tôi đến giảng pháp ở Hồng Kông. Sau đó
có vị thính giả hỏi tôi: "Vậy con có nên lái xe Rolls Royce
nữa không?" Tôi bảo, nếu anh còn lái xe Rolls Royce thì tốt.
Nhưng khi anh để chiếc Rolls Royce lái mình thì không được rồi.
Chúng ta muốn có quyền lực, địa vị, giàu có,
danh phận. Nhưng khi có được chúng rồi, thì chúng ta lại để
chúng sai khiến mình. Chúng ta cần phải hiểu rằng tất cả
những gì chúng ta đang có sẽ mất đi. Kết thúc của sự giàu
sang là nghèo túng. Của danh vọng là quên lãng. Của sống là
chết. Đó là bản chất của luân hồi sinh tử.
- Sự trân quý bạn bè hay những sản phẩm có chất lượng tự động khiến ta thích thú, phải vậy không thưa ngài?
- Không có gì sai với sự thích thú. Chỉ khi ta
bắt đầu bám víu vào đó, ta mới sinh lòng sợ hãi. Khi không
bám víu vào đó, ta mới cảm thấy trân quý, và thích thú.
Nếu bạn là người keo kiệt, thì sự mất mát
sẽ khiến bạn đau khổ hơn. Ngược lại, sự trân quý sẽ giúp bạn
không khổ đau vì mất mát.
- Chúng ta có thể áp dụng điều này vào các mối liên hệ với người như thế nào?
- Hãy dừng tranh cãi với người thân trong gia
đình, với bạn bè. Hãy bắt đầu biết trân quý họ. Hãy sống
hạnh phúc bên nhau. Đừng tìm lỗi của người. Hãy bắt đầu biết
trân quý cá tính của người khác. Cuộc sống rất ngắn ngủi. Cho
dù ta có sống đến trăm tuổi, biết ta sống được bao lâu với đầy
đủ ngũ căn?
Thời gian chúng ta dành cho nhau khá hạn chế.
Làm sao để khi người thân ra đi, ta có thể trân quý khoảng thời
gian đã sống với nhau, hơn là hối hận rằng ta đã uổng phí
thời gian, rằng giá mà ta đã hành xử tốt hơn. Điều đó là sự
an ủi của ta. Nó giúp ta vượt qua sự mất mát, buồn đau.
- Giả sử rằng ta đã có thể sống như thế.
Nhưng khi người thân yêu ra đi, chúng ta vẫn buồn đau. Chúng ta
phải làm thế nào? Thí dụ, ngài rất thân thiết với thi sĩ
Allen Ginsbert. Sự ra đi của ông ấy đã ảnh hưởng đến ngài thế
nào?
- Allen là một người tuyệt vời - tử tế, cởi
mở, thẳng thắn và biết quan tâm đến người. Ông ấy không gian
dối ai. Không ích kỷ bao giờ. Nên tôi rất trân quý các đức tính
đó. Khi ông ra đi, tôi rất buồn. Chắc chắn đó là một sự mất
mát lớn đối với tôi. Nhưng tôi vui vì ông ấy đã có một đời
sống tốt đẹp, sống theo con đường đạo. Ông ấy đã chuẩn bị cho
cái chết của mình. Tôi có thể nói từ kinh nghiệm bản thân
rằng ông ấy đã chờ đón cái chết thay vì than thở vì nó.
- Thưa, dầu vậy, ngài vẫn luyến tiếc ông ấy?
- Chắc chắn là tôi rất nhớ ông ấy. Nhưng nỗi
nhớ đó không làm tôi đau khổ, vì tôi biết ông đã ra đi nhẹ
nhàng, rằng ông đã mãn nguyện. Ta biết rằng vô thường phải xảy
ra. Đó là tiến trình tự nhiên. Ta nhớ người thân đã mất, và
ước ao rằng họ vẫn còn với chúng ta. Điều đó không tránh
khỏi. Nhưng nếu ta hiểu rằng đó là một tiến trình tự nhiên,
thì nó không làm ta bấn loạn.
Theo truyền thống Tây Tạng, điều quan trọng là
ta phải làm tất cả những gì có thể để giúp người sắp ra đi.
Trong trường hợp của Allen, chúng tôi đã tổ chức nhiều nghi lễ.
Nếu bạn đã làm tất cả những gì có thể để chắc chắn rằng
người thân ra đi nhẹ nhàng, thì bạn phải nên vui mừng chứ, vì
đó là sự kết thúc, chấm dứt tốt đẹp.
- Xin ngài hãy nói về sự buông xả, và ‘đi tới’.
- Đối với những ai tin vào tái sinh thì hiểu
rằng, sự bám víu của chúng ta sẽ khiến cho người chết khó tái
sinh. Khi chưa được tái sinh, thì thần thức của người chết
không có xác thân để nương tựa. Họ vẫn quẩn quanh bên ta. Họ
thấy ta khóc lóc. Nhưng ta không thể thấy họ, khiến họ rất khổ
đau. Điều đó còn có thể khiến họ phải chết trong thân trung
ấm bardo (khoảng thời gian tiếp nối giữa chết và tái sinh). Vì
thế việc ta vẫn bám víu vào người chết không chỉ là tự làm
khổ mình mà còn gây khó khăn cho người chết. Đối với bất cứ
sự mất mát nào, khi cái gì đã qua, hãy để nó qua đi. Nếu bạn
mất đôi mắt, khóc lóc sẽ không giúp bạn nhìn thấy lại được.
Nó chỉ khiến bạn khó thích nghi với hoàn cảnh mới mà thôi.
Trong trường hợp đó, các giác quan khác sẽ hỗ trợ bạn thôi.
Bằng chứng là ta vẫn có thể dạy cho người mù đọc chữ, đi
đường và giao tiếp. Đó là cách bạn tôn vinh cuộc sống.
- Thưa ngài, như thế có nghĩa là các hành động tích cực sẽ giúp chúng ta buông xả?
- Đúng vậy.
- Còn có gì khác nữa có thể giúp ta buông xả?
- Hiểu rằng tất cả đều vô thường. Đó là bản
chất thực tại. Không có gì khác hơn là luân hồi sinh tử. Ở
phương Tây có câu nói rằng bạn không muốn tai họa xảy ra cho kẻ
thù của mình. Trên quan điểm tâm linh, chúng ta cũng có thể có
một quan điểm tương tự. Chúng ta có thể chú nguyện rằng sự
mất mát đó là để thay thế cho sự mất mát của người khác, để
cho dù kẻ thù của ta cũng không phải khổ đau vì mất mát. Đó
là một cách hay để buông xả.
Sự bám víu tất cả là ở trong tâm. Thay đổi
tâm hành sẽ giúp ta chuyển hóa. Cảm xúc, khổ đau hay niềm vui
đều chỉ là tâm tưởng. Vì thế chúng ta phải làm chủ tâm. Đó
là lý do tại sao tôi đã nói ở trên rằng chúng ta cần phát
triển tâm với trí tuệ. Tuệ đến từ việc quán sát, lý luận
một cách kiên nhẫn với bản thân. Chúng ta không thể gò ép hay
sai sử tâm, nhưng việc chúng ta nhìn bản chất của sự mất mát
như thế nào có thể thay đổi tất cả. Có nhiều loại mất mát.
Có khi ta đánh mất cả xã hội và văn hóa. Điều đó chắc chắn
sẽ tạo ra nhiều đau khổ. Chúng tôi đã mất quê hương, và bao
người đã khổ đau. Nhiều truyền thống đã bị mai một. Chính
Phật giáo qua bao thế kỷ cũng đã bị loại khỏi quốc gia này
đến quốc gia khác, nhưng mỗi lần như thế nó vẫn được phục
hồi, có thể còn mạnh mẽ hơn trước đó.
- Vậy còn vấn đề cho rằng đây là thời mạt pháp thì sao thưa ngài?
- Sự mất mát nào cũng có mặt tích cực và tiêu cực. Nói chung, thì đúng đây là thời kỳ thoái hóa.
Nhưng theo quan điểm của tôi thì chúng ta đang
sống trong một thời kỳ tốt đẹp nhất khi mọi con đường tâm linh
đều có thể được tìm thấy trên các danh mục quảng cáo. Khi
chúng ta bắt đầu nhìn sự mất mát và biến đổi theo quan điểm
này, thì câu hỏi được đặt ra là chúng ta nên than thở hay vui
mừng vì điều đó.
- Như thế buông xả có nghĩa là thuyết phục
tâm bằng sự hiểu biết, trí tuệ. Thưa ngài, vậy còn việc để
cho nó qua đi, để tiến lên phía trước thì sao?
- Hãy tiếp tục mục đích sống. Tiếp tục đi trên con đường tâm linh. Tiếp tục làm việc. Tiếp tục kiếm sống.
- Chúng ta trải nghiệm một sự mất mát.
Chúng ta than khóc, rồi chúng ta buông xả. Chúng ta đi tới. Từ
đó chúng ta học được điều gì?
- Khi vị thầy bổn sư của tôi, ngài Kyabje
Trijang Rinpoche viên tịch, đó là một cú sốc lớn đối với tôi.
Có thể là lớn nhất. Vì ngài giống như một người cha. Tôi tiếp
xúc với ngài hầu như mỗi ngày. Khi tôi thắc mắc bất cứ điều
gì, ngài luôn có lời khuyên giải cho tôi, dầu đó là câu hỏi về
chính trị, kinh tế, tâm linh hay văn hóa. Ngài là nguồn an ủi,
động viên và giáo huấn tôi. Nguồn tin cẩn và ánh sáng. Khi
nhìn thấy thi thể của ngài và biết rằng nó không còn có thể
trả lời tôi, tôi đã thật sự sốc. Đấy là người tôi đã dựa dẫm
vào. Người mà tôi nghĩ là hoàn toàn có thể dựa vào. Giờ nền
tảng đáng tin cậy, vững chắc đó đã mất đi. Không chỉ mất đi,
mà còn bị tiêu hủy, thiêu đốt. Lúc đó tôi hiểu là ngay chính
một người mà ta hoàn toàn có thể dựa vào cũng sẽ mất đi.
- Ngài đã ứng dụng điều đó như thế nào?
- Điều đó có nghĩa là chúng ta có thể dựa
vào vị thầy để được dìu dắt, hướng dẫn, nhưng phải biết rằng
vị thầy đó sẽ ra đi. Cuối cùng chúng ta chỉ có thể dựa vào
bản thân. Chúng ta không thể dựa vào ai hay bất cứ điều gì
ngoại trừ bản thân. Theo quan điểm Phật giáo là dầu sống, dầu
chết, ta cũng chỉ có thể dựa vào bản thân.
Có người phản ứng lại điều đó bằng cách nói, "Nếu thế thì tôi sẽ không thân cận với ai …".
Phản ứng như thế là không đúng. Nói thế có
khác gì nói: "Dầu gì tôi cũng chết, vậy hôm nay tôi chết cho
rồi". Nếu thế thật uổng phí cho một kiếp người.
-Thưa ngài, làm sao ta tránh được thảm kịch đó?
- Có thể tất cả đều giống như một màn ảo
thuật, nhưng đó là cuộc đời. Chúng ta phải sống với sự hiểu
biết rằng tất cả chỉ là mộng, là ảo, nhưng trong cõi mộng ảo
đó, chúng ta không chỉ như là một người có trách nhiệm, mà
còn phải là khuôn mẫu cho người khác nữa. Đó là bổn phận của
người biết tu tập. Nếu chúng ta tự tách mình ra khỏi cuộc
sống, thì không những ta đã bỏ qua một cơ hội quý hiếm, mà ta
còn làm bao nhiêu người thất vọng.
c Như thế ‘đi tới’ có nghĩa là tiếp tục thể nhập?
- Vâng, tiếp tục thể nhập với sự hiểu biết
rằng đây là vô thường. Với tuệ giác rằng đây là mộng ảo, đây
là luân hồi sinh tử. Như thế sẽ giúp chúng ta hiểu bản chất
của thực tại và bản chất của mất mát. Tuệ tri đó giúp chúng
ta biết phải tiếc thương như thế nào. Nó giúp chúng ta biết
buông xả như thế nào và tiếp tục sống như thế nào. Đó là
cách chúng ta thực sự có thể rèn luyện để biết tôn vinh cuộc
sống quý báu và tuyệt vời này như thế nào.
Mark MaGill - Diệu Liên Lý Thu Linh (Dịch từ An Interview with Gehlek Rinpoche, Tricycle, 02-2003)