BẮT ĐẦU TỪ NƠI ĐÂU
Nguyễn Duy Nhiên
Gần đây, một tạp chí Phật Học có đăng thư một độc giả hỏi vị giáo thọ
phụ trách, "Tôi vừa mới được quy y và bắt đầu học Phật, tôi thấy con
đường này mênh mông quá. Tôi có một khó khăn là không biết mình nên bắt
đầu từ nơi đâu đây? Những giáo lý về sanh diệt, tác ý, nghiệp quả,
duyên sinh... cái nào cũng rất là quan trọng và cần thiết. Và tôi cũng
được hướng dẫn ngồi thiền. Nhưng ngoài chiếc gối ngồi thiền ra, ta phải
bắt đầu ở nơi đâu đây?"
Vị giáo thọ trả lời, "Tôi nghĩ
câu cuối bạn viết trong thơ cũng chính là một gợi ý cho câu trả lời ấy:
ta phải bắt đầu nơi đâu ngoài chiếc gối ngồi thiền của mình? Thật ra
thì sự thực tập của ta bắt đầu khi mình đứng dậy và bước khỏi chiếc tọa
cụ, trở về với cuộc sống hằng ngày. Nơi ấy chắc chắn ta sẽ phải đối
diện với những việc gây cho mình sự lo âu, bực dọc, bất an... Chúng làm
lu mờ cái thấy của ta, khiến mình không còn khả năng mở rộng con tim ra
được nữa. Và nơi đó mới là sự tu tập của ta.
Tôi thích
câu này của nhà thơ Rumi, 'Có một ngàn cách để ta quỳ xuống và hôn mặt
đất.' Cũng thế, trong một ngày bình thường tôi nghĩ cũng có ngàn việc
xảy ra để khiến cho ta lo âu và phiền não. Mà cái ước vọng cao xa của ta về con đường tu học cũng là một trong những nguyên nhân gây cho mình khổ đau.
Sự
thực tập hằng ngày của tôi là ý thức được những gì đã gây cho tôi sự
bất an, để rồi bị chúng sai xử, cho dù là nhỏ nhặt đến đâu. Tôi tập
nhận diện và chăm sóc cho chúng. Tôi thường nói với người khác rằng,
'sự thực tập của tôi là để tự mình chứng thực được lời hứa về Diệt đế
của đức Phật, rằng hạnh phúc là điều mà ta có thể chứng nghiệm được'.
Và tôi tin rằng, năng lượng hạnh phúc ấy sẽ nuôi dưỡng cho những hành
động kế tiếp của mình."
Mà thật vậy, ta có học bất cứ một
giáo lý nào thì rồi cuối cùng đó cũng phải là sự sống của mình. Chúng
ta rồi cũng phải đặt quyển kinh xuống, đứng dậy khỏi chiếc gối ngồi
thiền, để bước về và tiếp xúc với cuộc sống chung quanh. Và ở nơi đó
chắc chắn sẽ có những khó khăn, lo âu, phiền não… chờ đợi ta. Và ta sẽ
làm gì với chúng, tiếp xử chúng như thế nào, đó mới chính thật là con
đường tu học của mình.
Đâu cần phải là một điều gì lớn lao
Chúng
ta thường đặt câu hỏi là làm thế nào để cho sự thực tập của mình có
nhiều hiệu quả hơn, mang lại lợi ích lớn lao hơn? Câu hỏi ấy tuy cần
thiết, nhưng tôi thấy tự nó chưa được chính xác lắm. Tôi nghĩ ta nên
hỏi là làm thế nào để cho sự tu tập của mình được chân thật hơn.
Chuyện
kể, thời Phật còn tại thế có một bà lão nghèo khổ ăn xin độ nhật. Một
hôm, vua A Xà Thế có cho tổ chức một lễ hội cúng dường đức Phật tại
tịnh xá Kỳ Viên. Bà lão nghĩ rằng, "Một đời mình đói khổ, lại già nua,
sắp hết tuổi trời, nếu lễ hội này không gặp Phật cúng dường thì không
bao giờ được gặp Ngài". Nghĩ vậy, bà lão vừa lần hồi xin ăn dọc đường,
vừa đi đến gần Kỳ Viên tịnh xá.
Khi đến gần Kỳ Viên, bà
lão thấy một cảnh tượng huy hoàng, tráng lệ chưa từng thấy, ngựa xe chen
chúc, nhộn nhịp trên những con đường dẫn về tịnh xá. Những ngọn đèn
sơn son thếp vàng rực rỡ của hạng vua quan đại thần, bên cạnh những
ngọn đèn nhỏ hơn của hàng thứ dân, đủ mọi màu sắc sáng choang
treo hai bên đường.
Bà lão biết mình chỉ có khả năng cúng
dường Phật một ngọn đèn nhỏ mà thôi. Bà dốc hết cả gia tài chỉ được 2
xu, để mua cây đèn nhỏ và chút dầu thắp. Bà lão treo chiếc đèn nhỏ bé
leo lét của mình lên một cành cây và hướng về tịnh xá. Ba ngày đêm trôi
qua, những tràng hoa héo rủ, những ngọn đèn khác lần lượt cạn dầu rồi
tắt ngúm. Chỉ riêng ngọn đèn nhỏ của bà lão nghèo ăn xin vẫn còn tiếp
tục cháy sáng mãi...
Trên con đường tu học thật ra ta đâu
cần dâng tặng cho cuộc đời một điều gì lớn lao lắm. Lý thuyết tuy
mênh mông nhưng con đường thực hành rất đơn giản: tập tha thứ, bớt
dính mắc, bước được những bước thong dong... Chỉ cần giữ cho ngọn đèn
dầu nhỏ của ta được trong và sáng mãi trong tâm, là ta cũng đã dâng
tặng hạnh phúc cho cuộc đời này rất nhiều rồi. Dẫu biết rằng, những gì
chân thật và đơn giản lại là những điều khó làm nhất.
Chiếc áo choàng thanh tịnh
Tôi
nghĩ sự tu học của chúng ta phải cụ thể, nó phải có khả năng chuyển hóa
và tháo gở những khó khăn ngay trong cuộc sống này, chứ không phải chỉ
có mặt trên tọa cụ mà thôi. Chúng ta có thể nghĩ rằng, giải thoát có
nghĩa là mình được sinh lên một cảnh giới nào khác cao đẹp hơn, như là
Tịnh độ hay là một Cõi trời. Nhưng thật ra, tháo gỡ được những khó
khăn, phiền muộn của mình trong cuộc sống cũng đã là một giải thoát lớn
rồi phải không bạn?
Đức Phật có dạy một phương cách giúp
chúng ta thể hiện được điều ấy là thực tập hơi thở có ý thức. Hơi thở
có năng lượng làm cho thân ta trở nên thanh nhẹ, và tâm ta được an vui.
Mỗi khi ta có một sự căng thẳng, lo âu, hay sợ hãi nào đó, ta hãy quay
lại và tự hỏi, "Hơi thở của tôi trong giờ phút này là như thế nào?". Và
rồi, "Bây giờ tôi nên thở như thế nào để thân tôi được buông thư và dễ
chịu hơn?"
Bạn biết không, mỗi khi ta cảm thấy bất an hoặc
lo âu, nó sẽ phát sinh lên một sự căng thẳng trong thân. Và thường thì
ta phản ứng bằng hai cách: một là dồn nén nó lại bên trong, hai là bộc
lộ nó ra bên ngoài qua lời nói và hành động của mình. Nhưng đức Phật có
dạy cho ta một phương cách thứ ba, thiện xảo hơn, là dùng hơi thở của
mình để chuyển hóa sự căng thẳng ấy.
Chúng ta có thể mang
hơi thở ý thức để ôm ấp một khó khăn, hay nỗi đau nào đó, đang có mặt
trong cơ thể. Hơi thở tỉnh giác, nhẹ và sâu, sẽ làm phát khởi lên trong
ta một cảm giác khinh an và toàn vẹn. Và ta có thể mang cảm giác thanh
tịnh ấy ôm ấp lấy toàn thân của mình. Trong kinh, Phật có cho một ví
dụ rất hay. Ngài nói cũng giống như khi ta khoác lên thân mình một tấm
áo choàng, không nơi nào trên cơ thể mà không được chiếc áo ấy bao phủ.
"Lại nữa, này các Thầy, hãy lấy tâm thanh tịnh và ý thức về sự
thanh tịnh ấy của mình mà bao trùm cả thân thể mình, làm cho toàn thân
thể mình không có chỗ nào mà không được bao trùm bởi tâm thanh tịnh ấy,
cũng như một người kia choàng lên một cái áo dài tới bảy hoặc tám sải,
từ đầu tới chân, không nơi nào mà thân thể không được chiếc áo ấy bao
phủ." Và khi thân ta được thanh tịnh, nhẹ nhàng thì tâm ta cũng sẽ được thư thái, an vui.
Địa hành thần thông
Tôi
nghe kể rằng, nơi nào có bước chân an lạc của một người tỉnh thức thì
nơi ấy suối sẽ được trong hơn và cây lá cũng xanh tươi hơn. Như vậy thì
chỉ sự có mặt của một người có hạnh phúc thôi cũng đã giúp ích cho sự
sống chung quanh rất nhiều rồi, phải không bạn? Thiền sư Lâm tế có nói
về địa hành thần thông, ngài nói bước đi trên mặt đất là một phép lạ.
Người ta thường nói phép lạ là đi trên nước, đi trên mây, còn Ngài nói
phép lạ là đi trên mặt đất. Sự tu học không mang ta đi vào một thế giới
mênh mông, xa xôi nào đó, mà nó giúp ta thật sự có mặt với sự sống, ý
thức và tiếp xúc được với những gì đang xảy ra. Tổ nhắc nhở chúng ta
rằng, giải thoát chỉ có thể có mặt trong giờ phút hiện tại, và nó biểu
hiện trong mỗi hơi thở và bước chân của ta. Chúng ta tuy sống trong
hiện tại, nhưng thường lang thang trên mặt đất của ngày hôm qua với
những nuối tiếc, hoặc bận rộn chạy theo lo âu của những ngày sắp tới.
Nếu ta có khả năng trở về, và đi trên mặt đất này bằng những bước chân
chậm rãi và an ổn trong giờ phút hiện tại, thì đó là một phép lạ nhiệm
mầu.
Nhà văn Natalie Goldberg kể, có lần trong một lớp dạy
về viết văn tại San Francisco, bà mời mọi người cùng đi thiền hành
ngoài phố. Hôm ấy nhóm của bà đi ngang qua một công viên, nơi ấy đang
có một cuộc diễn hành rất đông người ở phía bên kia đường. Họ mặc những
y phục sặc sở, vui hát, ca múa trên những chiếc xe kiệu rước đầy màu
sắc. Nhóm của bà chậm rãi im lặng đi thiền hành với nhau băng qua công
viên. Bỗng nhiên mọi người trong cuộc diễn hành ở bên kia đều dừng lại,
luôn cả những người đang đứng xem, và tất cả đều nhìn sang nhóm của bà.
Những bước chân chậm rãi và thinh lặng có thể làm ngưng lại cả một cuộc
diễn hành.
Trên con đường tu học, chúng ta đâu cần thiết
phải học hết những giáo lý cao xa hoặc làm một việc gì lớn lao lắm phải
không bạn. Mỉm một nụ cười, trở về với một hơi thở, bước một bước chân
thảnh thơi... cũng có thể là những phép lạ giữa một cuộc sống căng thẳng
và quá bận rộn. Tôi nghĩ con đường tu học cũng chỉ bắt đầu từ ngay ở
nơi này bằng những bước chân nhỏ ấy, khi ta bước ra khỏi chiếc gối ngồi
thiền của mình.
Nguyễn Duy Nhiên
http://duynhien.multiply.com/