MỤC LỤC
TẠP CHÍ ĐẠO PHẬT NGÀY NAY SỐ 14
THÁNG 02 NĂM 2012
Bốn Mươi Tám Cách Niệm Phật
Thích Tịnh Lạc dịch & chú giải
Tiếng niệm Phật đã thuần thục rồi, thời trong sáu trần chỉ
còn một thinh trần. Tất cả sáu căn hoàn toàn gửi nơi nhĩ căn (lỗ tai).
Thân cũng không còn cảm biết tới lui, lưỡi cũng không còn biết khua
động, ý cũng không còn cảm biết phân biệt, mũi cũng không còn cảm biết
hít thở, mắt cũng không còn cảm thấy mở nhắm...
25. CÚNG DƯỜNG NIỆM PHẬT
Phàm gặp giai tiết (tiết đoan ngũ, tiết
trung thu v.v...) hoặc ngày vía Phật, Bồ-tát thì nên hương đăng hoa quả
tùy phận cúng dường, nhưng đó chỉ là tài cúng, chưa phải pháp cúng. Pháp
cúng thuộc về tâm, quý hơn tất cả tài cúng.
Gần đây, vì tà giáo thạnh hành, bày đặt
các pháp cúng kiến, la liệt quả phẩm, tam sanh, heo, dê, gà, vịt có ích
gì cho sự tu hành? Thậm chí, còn bày bố trận đồ, chiêu hồn dẫn quỉ, tà
mị, dị đoan, càng làm cho hao tài tổn mạng, dối dá bậy bạ, phỉnh gạt
người đời.
Chỉ pháp môn niệm Phật thì vạn bịnh tiêu
trừ không tốn không hao, lại ít người chịu biết đến. Kính mong những
trang thức giả đừng để bị lầm.
Lời phụ giải: Giết mạng sống của kẻ khác để cúng cầu cho mạng mình được sống, thật là hết sức ích kỷ và vô nhân đạo!
Câu: “Thiên địa vô tư, thần minh ám sát,
bất dĩ tế hưởng nhi giáng phước, bất dĩ thất lễ nhi giáng họa” sao
không suy xét cho kỹ càng. Thần thánh đâu vì của cũng như tham quan ăn
hối lộ sao? Trời đất không có lòng tư vị ai, hễ làm lành thì hưởng quả
tốt, làm dữ mắc báo xấu thế thôi. Các bậc thần minh thầm xét nghiệm
những tâm niệm, hành vi thiện, ác của mình tùy thời răn phạt, nào phải
vì ta cúng tế mà các ngài bỏ qua những điều tội lỗi của ta đâu?
Hơn nữa, tâm mình ngay, thân mình chánh, có sợ gì mà phải bận tâm lo nghĩ?
Khi niệm Phật, Phật hiệu đã ngự trong
tâm ta, lòng ta xứng hợp với lòng Phật, cùng xứng hợp một điển lực thanh
tịnh, thì tà ma nào dám nhập? Nghe theo tà mị, dị đoan chỉ càng làm cho
hàng thức giả chê cười, mà lại chuốc lấy họa hại không ít do một số kẻ
lợi dụng lòng tin tưởng và sợ sệt của ta.
Vậy hãy suy nghiệm cho thật chín chắn.
26. NIỆM PHẬT ÐỂ BÁO ÂN CHA MẸ
Ân
của cha mẹ là cái ân to lớn nhất phải làm sao báo đáp? Cung phụng tất
cả những thức uống ăn, lập công danh để hiễn đạt phụ mẫu, chỉ là phép
báo đáp của thế gian; Mặc dầu không phải là bất thiện, song xét cho tột
thì đây chưa phải trọn vẹn (vì dù sao cũng vẫn còn trong vòng khổ lụy
của kiếp người). Chỉ có cách là ta niệm Phật và khuyên cha mẹ niệm Phật,
đem công đức ấy hồi hướng Tây phương, đó là gieo một hạt giống kim
cương, về sau ta và cha mẹ cùng được giải thoát. Huống chi một câu niệm
Phật lại có thể tiêu được vô biên tội chướng. Những ai muốn báo thâm ân
cha mẹ, không thể không biết pháp này.
Lời phụ giải: Cung phụng cha mẹ về mặt
vật chất, nào quạt nồng, ấp lạnh, món ngon vật lạ, áo ấm cơm no, đó mới
chỉ là cái hiếu thế gian mà thôi. Nếu không lo tu nhơn xuất thế, tất
phải đọa lạc tam đồ, quanh đi quẩn lại sanh tử không cùng, sao gọi là
báo hiếu trọn vẹn được?
Thế tất phải tìm cách nào cho rốt ráo?
Chỉ có pháp môn Tịnh độ niệm Phật, cầu sau khi xả báo thân này, nương
nhờ nguyện lực của Phật A Di Ðà mà được cùng vãng sanh Cực Lạc. Nhờ
chiếc thuyền nguyện lực của Phật, bao nhiêu tội chướng của chúng ta dù
nặng như đá cũng nương đó mà qua sông dễ dàng. Thế thì công ít mà quả
to, ta còn chần chờ gì nữa?
27. BỐ THÍ BẰNG CÁCH NIỆM PHẬT
Phàm thấy người khổ não, trước phải giúp
cho họ an thân (cho cơm, cho áo) rồi sau mới an ủi khuyên họ niệm Phật.
Bởi vì cứu cái khổ trong nhứt thời, bố thí là gấp, mà cứu cái khổ nhiều
kiếp, phương pháp niệm Phật lại gấp hơn. Hoặc thấy người hay vật bị
nạn, sức mình không cứu rỗi được phải gấp niệm Phật cầu an cho hồn thức
ấy.
Hoặc đêm thanh tụng niệm cầu nguyện cho
mọi loài thoát khỏi tai ương. Gặp lúc đao binh, tật dịch, năm canh trì
niệm Phật danh, cầu cho chúng sanh được tiêu trừ mọi oan khổ.
Nên quán tưởng: Một câu A Di Ðà Phật của
ta đây, trên tột trời Hửu đảnh dưới suốt đáy phong luân mọi loài chúng
sanh một thời đều được lợi ích. Cách bố thí đó thật không thể nghĩ bàn
vậy.
Lời phụ giải: Trước cho ăn no, mặc ấm để
đỡ khổ phần xác, sau khuyên bảo niệm Phật để cứu rỗi linh hồn. Gặp
nhiều trường hợp mà sức ta vô khả nại hà, chỉ nên nhứt tâm niệm Phật,
vận dụng tất cả điển lành của mình chí hướng về kẻ ấy, cầu nguyện cho họ
thoát khỏi khổ lụy của kiếp sống triền miên, giải thoát an nhàn nơi
thiện cảnh.
Một câu niệm Phật diệt oan khiên.
28. TỰ TÂM NIỆM, TỰ TÂM NGHE
Tâm tưởng, rồi mới động đến lưỡi, lưỡi khua động thành tiếng lại trở vào tự tâm, là pháp: Tâm niệm tâm nghe vậy.
Mà hễ tâm niệm tâm nghe thời mắt không
thể thấy bậy, mũi không thể ngửi bậy, thân không thể động bậy, vị chủ
nhơn ông (tự tâm) đã bị bốn chữ A Di Ðà Phật bắt cóc mất rồi.
Lời phụ giải: Niệm tức là niệm tự tâm
Phật, tai nghe tiếng niệm là nghe tiếng của tự tâm, tiếng ấy từ tự tâm
mà ra, rồi lại chạy ngược vào tự tâm, xây vòng như vậy, thời một mảy
vọng tưởng cũng không còn, tất cả vọng trần, vọng cảnh cũng từ đấy mà
diệt.
Niệm Phật niệm tâm, tâm niệm Phật
Tham thiền tham tánh, tánh tham thiền.
29. NIỆM PHẬT TRONG TIẾNG NIỆM
Tiếng
niệm Phật đã thuần thục rồi, thời trong sáu trần chỉ còn một thinh
trần. Tất cả sáu căn hoàn toàn gửi nơi nhĩ căn (lỗ tai). Thân cũng không
còn cảm biết tới lui, lưỡi cũng không còn biết khua động, ý cũng không
còn cảm biết phân biệt, mũi cũng không còn cảm biết hít thở, mắt cũng
không còn cảm thấy mở nhắm. Hai thứ viên thông của hai ngài Quán Âm và
Thế Chí cũng tức là một, không chi là chẳng viên và chẳng chi là không
thông cả. Vì căn tức là trần, trần tức là căn, căn và trần tức là thức.
Mười tám giới đều dung hợp thành một giới. Trước chưa được thuần, lâu
sau sẽ dần dần thâm nhập.
Phàm trong khi niệm Phật, phải lựa một
chỗ vắng, yên, sạch sẽ, khoảng 4,5 thước vuông, đi nhiễu một vòng theo
phía tay mặt, rồi sau từ từ cất tiếng niệm Phật, tiếng cao lên dần dần,
niệm như vậy độ 3 vòng trở lên sẽ tự cảm thấy tâm, tiếng to bay vòng
quanh khắp thái hư, bao bọc cả 10 phương, trùm đầy toàn pháp giới. Ðó là
cách an trụ thân tâm, thế giới vào trong tiếng niệm Phật, và đó là đem
thân, tâm của mình an trụ trong tiếng niệm Phật mà niệm Phật. Ðây là
cảnh thù thắng để tiêu diệt tâm địa phiền não nhơ trược, hành giả cần
phải gắng tập cho kỳ được.
(Bài này chỉ vẽ rõ ràng, không cần phụ giải).
30. NIỆM PHẬT TRONG ÁNH SÁNG CỦA TỰ TÂM
Phàm tiếng là tiếng của tự tâm, thì ánh
sáng cũng là ánh sáng của tự tâm. Hễ tiếng của tự tâm quanh lộn ở chỗ
nào thì ánh sáng của tự tâm phóng ra ở chỗ ấy; nếu ta an trụ trong tiếng
của tự tâm mà niệm Phật, tức là an trụ trong ánh sáng của tự tâm mà
niệm Phật vậy. Ðây cũng là cảnh thù thắng diệt được lòng tham phiền não
nhơ bẩn, hành giả nên gắng siêng tu tập.
31. NIỆM PHẬT TRONG THỂ CỦA TỰ TÂM
Tiếng nói của tự tâm vòng quay và ánh
sáng tự tâm chiếu phát, tự nhiên tâm thể phơi bày. Một chơn tâm này như
tấm gương tròn lớn (Ðại viên cảnh) rỗng thông sáng suốt, không gì ngăn
ngại, mười phương, ba đời, ta, Phật, và chúng sanh, vòng khổ của đời
trược, đài sen nơi cảnh tịnh đều là bóng trong gương. Cho nên niệm Phật
trong tiếng tức trong ánh sáng, trong ánh sáng tức trong gương không
phải một, khác. Ðây cũng là cảnh thù thắng tột cùng, diệt hẳn được tâm
nhơ, cần phải gia công hết lòng tu tập.
Lời phụ giải: Tâm thể vốn luôn luôn
thanh tịnh (tịch), nhưng hằng phát khởi diệu dụng sai thù (chiếu). Khi
chúng ta nhận được toàn thể đại dụng không ngoài tánh thể thường như,
thì bấy giờ, tâm, Phật và chúng sanh vốn chỉ là một, rỗng thông, sáng
suốt, không gì ngăn ngại. Thực hành pháp niệm Phật mà đạt được như đây,
thật quả là bậc đại căn tánh vậy! Muôn pháp đều chỉ là bóng hình trong
gương, vốn dĩ hư huyễn, tự sanh, tự diệt, đâu can phạm gì đến tánh thể
tự cổ thường như, bất sanh bất diệt của chơn tâm. Thấu triệt được lý này
ắt đã thoát được ngoài dòng cương tỏa của không gian và thời gian rồi
vậy.
32. KHÔNG DỨT
Buổi sáng niệm, buổi tối cũng niệm; Vô
sự niệm, hữu sự cũng niệm; chỗ sạch niệm, chỗ nhơ vẫn niệm, không một
niệm nào mà không phải là niệm Phật. Giả sử hàng ngày có sự thù tiếp bạn
bè, đãi đằng khách khứa, có lúc gián đoạn, nhưng chỉ gián đoạn thinh
niệm, chớ không thể gián đoạn được tâm niệm. Niệm Phật mà công phu đến
thế, thì dễ thành Tam muội lắm.
33. KHÔNG TẠP
Không xen tạp niệm tức là Chỉ, Chỉ là nhơn của Ðịnh, dừng được tạp niệm, thì chánh niệm (định) tự nhiên phát hiện.
Tạp niệm có 3: Thiện, ác, và vô ký, trừ
hết ba thứ mới không tạp. Tâm cần vắng lặng thời các niệm thiện, ác
không sanh. Tâm cần sáng suốt, sáng suốt thời vô ký niệm không có.
Ngoài Phật không có niệm nên tưởng vắng lặng, trong niệm có Phật nên thường sáng suốt rõ ràng.
34. KHÔNG DỪNG
Không dừng tức là Quán, Quán là nhơn của
Huệ. Câu (niệm Phật) trước đã qua, câu sau chưa đến, câu hiện tại cũng
không dừng. Cứ thế mà quán sát, rõ ràng nhưng không thể được (không câu
chấp), không thể được nhưng lại rõ ràng. Ðuổi như vậy mãi sẽ thấu đạt lẽ
vạn pháp duy tâm, tức Phật tức tâm, tức tâm tức Phật.
Lời phụ giải: (cho cả ba pháp trên) niệm
Phật tức niệm tự tâm Phật, cho nên không ngại gì chỗ nhơ sạch. Lại
chúng sanh vốn đồng một thể tánh chơn tâm với Phật, vì vọng động bất
giác nên để tánh Phật vốn sẵn sáng suốt phải bị phiền não vô minh che
lấp, làm cho mê tối đảo điên, càng ngày càng chạy theo vọng trần vọng
cảnh, xa lần thật thể, nhận giả làm chân; Bấy giờ nhất niệm giác ngộ
quay về ánh sáng của tâm, thì dễ gì trong một ít thời gian mà có thể bôi
xóa đi được những phiền não đen tối vốn nhuộm đậm từ lâu. Thế nên,
chúng ta cần phải luôn luôn liên tục theo dõi câu niệm Phật (niệm Phật
tức niệm tự tâm Phật) Phật niệm liên tục mãi mãi thì chúng sanh niệm
không còn, thế nên dù có bận rộn gì cũng chỉ gián đoạn được thinh niệm
mà thôi, chớ làm sao ràng buộc được tâm niệm bên trong của chúng ta? Khi
mà tâm chúng ta thuần một Phật niệm thì tạp niệm đâu còn? Tạp niệm bặt
dứt (gió dừng) tâm không còn bị gì làm chao động nữa, bấy giờ tự tâm an
nhiên tại định (nước lặng) thì muôn tượng hiện bày, không thiếu sót một
mảy may, bấy giờ vạn pháp đương nhiên hiển lộ, tự tâm quán chiếu một
cách thần diệu phi thường (huệ). Hành giả thật hành pháp môn niệm Phật
được như đây quả đã đạt đến viên mãn cứu cánh rồi vậy.
35.- TỨC THIỀN TỨC PHẬT
Hoặc khởi từ một câu thoại đầu gọi là
tham thiền, hoặc ngồi mà dứt niệm gọi là tọa thiền. Tham hay tọa đều là
thiền cả, thiền hay Phật đều là tâm cả. Thiền tức là thiền của Phật.
Phật tức là Phật của thiền. Pháp môn niệm Phật đâu có gì ngại với pháp
tham thiền, tọa thiền? Vả lại, người tham thiền có thể dùng bốn chữ A Di
Ðà Phật làm một câu thoại đầu, niệm đến, niệm lui, niệm xuôi, niệm
ngược, trở lại, xoay qua không rời đương niệm, mặc dù không nói tham
thiền, mà thiền ở trong đó rồi. Người tọa thiền cần phải đến giai đoạn
một niệm tương ưng, hoát nhiên như vinh vào chỗ hư không, mới là đắc
thủ. Niệm Phật đến lúc nhứt tâm bất loạn, không phải tương ưng là gì?
Niệm đến lúc tâm không, không phải vĩnh
viễn tương ưng sao? Trong lúc niệm Phật, không hôn trầm, không tán loạn,
chỉ, quán, định, huệ mỗi niệm viên thành; Nếu muốn tìm thiền, thiền ở
đâu nữa?
Lời phụ giải: Thiền tức Tịnh vì Thiền
hay Tịnh đều cầu đạt mục đích nhất tâm bất loạn, phương tiện tuy hai,
nhưng kết quả vẫn một, mà Thiền thì khó thập bội!
Trong Quy ngươn trực chỉ có đoạn thí dụ
người tu các pháp môn khác, như thiền v.v... mà đi đến mục đích, khác
nào như con kiến bò lên núi cao, như con mọt đục từng mắt tre mà lên, từ
gốc cho đến tận ngọn. Pháp môn Tịnh độ niệm Phật thẳng tắt nhờ tha lực,
như thuyền thuận buồm, xuôi nước, như con mọt đục ngang cây tre mà ra,
còn gì nhanh chóng hơn!
36.- TỨC GIỚI TỨC PHẬT
Trì giới luật của Phật để trị thân, trì
danh hiệu của Phật để trị tâm. Trì lâu thì thân thuần, niệm lâu được tâm
không. Tánh của niệm hay tánh của giới không hai; luôn luôn trì giới
thì tội lỗi không hiện, luôn luôn niệm Phật, thời lúc lâm chung đánh tan
được quỷ môn quan, vượt khỏi ba cõi. Nếu giữ giới đã có công phu, liền
đem công đức này hồi hướng Tây phương, chắc được về trung phẩm. Còn như
chưa có thể giữ trọn cả hai, thời nên phải siêng niệm Phật, như cứu lửa
cháy đầu.
Lời phụ giải: Trì giới cốt làm cho tự
tâm thanh tịnh, vì không gây tội lỗi, không có hối hận. Niệm Phật cũng
cốt cho thanh tịnh tự tâm. Vậy nên trì giới tức là niệm Phật. Nhưng niệm
Phật là phương tiện thiết yếu hơn khi người chưa giữ giới được trọn
vẹn. Thế nên ta hãy cấp tốc niệm Phật, để cho tâm tịnh rồi thì tự nhiên
giới được thanh tịnh.
37. TỨC GIÁO TỨC PHẬT
Một Đại tạng kinh đều từ tâm khởi, tâm
nếu không Phật thì giáo lý cũng luống mà thôi. Nhưng có tâm ai mà không
Phật? Chỉ vì tự mình không niệm vậy. Người có học giáo lý, ắt có coi
kinh Lăng Nghiêm, mà có coi kinh Lăng Nghiêm, ắt có kẻ chê đức Thế Chí
mà trọng đức Quán Âm. Một chút chấp trước đó cũng đủ kết thành nguồn gốc
sanh tử, dù học hay, thấy xa, hiểu rộng, chẳng qua chỉ giúp cho cái mầm
khổ thêm tươi mà thôi, không giúp ích được gì trong việc thoát ly sanh
tử. Xin hãy mau mau bỏ đi, bỏ tất cả, để tâm niệm Phật cầu vãng sanh Tây
phương, gần gũi đức Di Đà. Còn nếu không buông bỏ được thì hãy đem công
đức học kinh, giảng thuyết này, hồi hướng Tây phương, phát bốn điều thệ
nguyện rộng lớn, cũng được kết quả không luống. Thoảng hoặc hoằng dương
được pháp môn Tịnh độ, nói cho người ta hiểu công đức niệm Phật, thời
nháy mắt, động niệm đều là trang nghiêm Tịnh độ, thế thì được vãng sanh
thượng phẩm đâu còn nghi gì?
Lời phụ giải: Trong kinh Lăng Nghiêm,
đức Thế Chí tu niệm Phật tam muội đắc nhập viên thông, còn đức Quán Thế
Âm tu nhĩ căn mà được chứng viên thông, hai vị đồng chứng viên thông như
nhau... nhưng vì theo căn tánh tương hợp của chúng sanh ta bà mà khi
vâng lời Phật tuyển trạch viên căn, đức Văn Thù phải chọn nhĩ căn của
đức Quán Âm là đệ nhất, nếu không hiểu hoặc chấp giáo, cho là đức Quán
Âm hơn đức Thế Chí, tất sai với tinh thần giáo điển. Thế là vì chấp giáo
lý mà có sanh phân biệt hơn kém do cái ngã kiến sẵn có từ hồi nào đến
giờ, làm cho ta mê mờ dễ sanh dị kiến, dễ tạo điều khổ ngay trong tự tâm
và cái khổ vẫn gắn bó mãi mãi đến vô tận. Thật nguy hiểm thay!
Học, hiểu, giảng hay, nói giỏi mà cứ bị
gò bó trong sự học, hiểu, đầu óc phải bị chi li, phiền toái trong văn
tự, ngôn ngữ, có khác gì con tằm mắc trong cái kén, rồi cũng đến chết
trong đó mà thôi!
Chi bằng đem hết thân mạng để trang
nghiêm Tịnh độ, hay dùng cách lão thật niệm Phật cầu sanh Cực lạc còn
hơn, cứ nói Thánh, nói tướng, bàn ra tán vào, luận dọc luận ngang, đều
làm rối đạo niệm, không ích gì cho việc thoát ly sanh tử cả!
Thoảng hoặc tận dụng sở học, sở hiểu
cùng tất cả khả năng ra xiển dương pháp môn Tịnh độ, hay rộng tán thán
công đức niệm Phật, phương tiện diễn dụ khắp ba căn đồng tu hành niệm
Phật tam muội, thời thật ngày vãng sanh về Cực lạc không xa mấy đâu!
38. KHÔNG TRÌ MÀ TRÌ
Khi vừa làm xong một việc gì, hay lúc
nói dứt một lời nào, còn chưa kịp đá động đến câu niệm Phật, nhưng bốn
chữ Hồng danh của Phật đã nổi hiện lên ngay. Đây là trạng thái dễ thành
tam muội (chánh định). (Còn tiếp)