48 cách niệm Phật
Thích Tịnh Lạc dịch & chú giải
Phàm lúc xảy ra tai nạn, mà nhớ phát tâm niệm Phật, tất có kỳ
ứng (ứng nghiệm lạ thường). Tuy rằng một nước có bị can qua hay một
làng bị dịch lệ mà niệm Phật để cầu, thì một người niệm một người an,
trăm người niệm trăm người an. Không phải Phật có lòng riêng, lúc nào
cũng ở trong ánh sáng bình đẳng, vô tâm mà ứng hiện...
39. TRÌ MÀ KHÔNG TRÌ
Trì danh niệm Phật không mỏi chán, khoan khoái lại càng khoan khoái hơn.
Trong lúc niệm Phật, trì niệm bốn chữ
thật rõ ràng, niệm đầu không lay động, bốn chữ bỗng nhiên tạm dừng. Cũng
không phải có cái niệm tức bốn chữ, cũng không có cái niệm ngoài bốn
chữ, như thế có thể tạm gọi là được thắng cảnh, chớ chưa phải thật tâm
không. Nhưng siêng năng niệm Phật, cảnh này thường hiện, thời dần được
tâm không, nếu nhơn một niệm tâm không liền bị hôn trầm, thì gọi là
không có huệ.
Phải biết rằng: Tâm càng không thời niệm
càng linh, tâm càng không thời niệm càng tịnh, đem cái ta trong tâm
Phật mà niệm Phật ở trong tâm ta, không và bất không (có) đâu còn xứ sở?
Ví như mặt trời, mặt trăng rực rỡ nơi bửu cung, vòng quanh núi Tu Di,
châu lưu chiếu thiên hạ.
Ôi! Còn gì bằng diệu giác được viên minh!
Lời phụ giải: (cho cả hai pháp trên)
niệm Phật khi đã đến mức vô công dụng thì tự tại vô ngại, không cần dụng
công, không cần tác ý, không niệm mà vẫn không lìa niệm, có niệm cũng
không lìa thể vô niệm của tự tâm.
Như khi chúng ta mới tập đi xe đạp thì
cả đầu, mình, hai tay, hai chân đều như vận dụng tất cả, thế mà xe vẫn
nghiêng ngã, lủi đây lủi kia, quanh qua lộn lại; Khi ta đã thuần thục,
tay không cần cầm, thân không cần uốn, chân đạp tự nhiên, không dụng
công gì mà chiếc xe chạy ngay thẳng, không khó khăn như khi ta mới tập.
"Thế thượng vô nan sự, đô lai tâm bất
chuyên". Ở trên đời không có gì là khó, là không làm được, chỉ sợ ta
không làm và có làm lại không bền chí thì chung quy việc gì cũng chẳng
ra việc gì cả. Thế mới đáng ân hận!
40. CÔ THÂN NIỆM PHẬT
Tỳ-kheo
tu hành không cần bạn lữ. Cảnh niệm Phật càng cô tịch càng hay! Cao
thấp tùy hợp, huởn gấp tùy phần, cốt mong cầu được thành một khối (nhất
tâm). Chính lúc bấy giờ nên biết: Thân côi nhưng tâm không côi, vì tâm
của chư Phật và đức Di-đà chưa từng tạm rời ta. Móng lòng là Phật biết,
khởi niệm thì Phật hay, lo gì cô tịch? Nếu pháp môn Tịnh độ còn điều gì
chưa thật hiểu rõ, nên tìm kinh sách Tịnh độ mà coi. Như kinh A-di-đà,
kinh Quán Vô Lượng Thọ, Thiên Thai Trí Giả Đại Sư Thập Nghi Luận, Thiên
Như Hòa Thượng Tịnh Độ Hoặc Vấn, Đại Hựu Thiền Sư Tịnh Độ Chỉ Quy, Long
Thơ Tịnh Độ Văn, Tịnh Độ Thần Chung, Tây Phương Công Cứ, Tây Phương Xác
Chỉ, Di Đà Sớ Sao, v.v... Đây chỉ dẫn một ít điều rõ ràng dễ hiểu, ngoài
ra, còn nhiều thứ hay hơn, không kể xiết. Nên tìm học hỏi nơi các bậc
cao minh thông hiểu Tịnh độ.
Lời phụ giải: Người tu hành cần nơi vắng
vẻ để cho tâm được chuyên, nhất là tu Tịnh độ. Vì không nhất tâm tức
không thể sanh Tịnh độ, mà muốn nhứt tâm, đầu tiên phải tìm chỗ yên lặng
để lắng tâm tư. Như mặt nước có đứng lặng thì muôn sao mới hiện, mà
muốn mặt nước lặng không gì hơn là đừng có gió. Khi đã nhập vào thể tịch
của tự tâm tức đã nhập vào pháp giới thân của chư Phật, bấy giờ không
chỉ là một ngọn đèn huệ của ta độc hiện, mà đã hòa đồng cùng vô lượng vô
biên huệ đăng của mười phương chư Phật, ai bảo là cô tịch? Chỉ sợ ta
dại dột không hiểu, mãi lo đua chen chốn trần tục lao xao, đến khi bỏ
xác thân này, lại một mình một bóng thui thủi vào chốn địa ngục A-tỳ,
đấy mới thiệt là cô tịch!
41. KẾT KỲ NIỆM PHẬT
Kết kỳ là kết thất (7 ngày làm một kỳ);
Nếu kết kỳ một mình, thì nên sắm 4 thứ để ăn: Cơm khô, trái cây, gừng
sống, dầu mè; 8 thứ để dùng: Lư hương, đèn dầu, bồ đoàn (đồ để ngồi
thiền), ghế dựa, áo bông (đồ ấm), khăn hay mũ, thùng vệ sinh, giấy vệ
sinh (giấy sút). Ngoài 12 thứ đó, không để một thứ gì cả. Có thể trong
suốt một tuần, không cho ai lai vãng, để rảnh rang niệm Phật.
Nếu có 5, 6 người đồng phát tâm kết kỳ
niệm Phật, thời cần phải thỉnh một vị hộ thất, lập quy điều cho nghiêm
chỉnh dán ở trước cửa.
Tất cả mọi cử động, uống ăn, hương hoa
đăng quả, đều do vị hộ thất cung cấp đầy đủ, thời những người đồng thất
cũng có thể suốt trong bảy ngày, chí tâm niệm Phật. Nếu còn hạn cuộc
trong tình chấp buộc ràng, chưa biết những điều lợi hại của việc tu
hành, thì đừng nên sớm khinh suất mà làm việc này.
Lời phụ giải: Sợ không vào thất hết kỳ,
thì bao nhiêu công chuyện ngoài đời, hoặc khách khứa bạn bè, không sao
được yên tĩnh mà niệm Phật. Thế nên cần phải kết kỳ, tức là lập thế trốn
khách, trốn việc vậy. Những thứ cần dùng phải sắm đủ, để khỏi phải bận
tâm, không nghĩ móng, hoặc nhờ nhõi người ngoài, hầu yên tâm niệm Phật.
Đây chỉ nói đến bảy ngày, nhưng nếu người nhiều phương tiện, hoặc rảnh
rang, có thể kết hai, hoặc ba thất, v.v... không hạn cuộc. Khi đã quyết
định, thì đừng để ngoại sự chi phối, rồi nửa chừng dở thất, nếu chưa hết
kỳ mà vội mở cửa, thì thật là chua! Nên biết rằng: Người tu, càng tu
nhiều ma càng khảo nhiều, nên không thể lơ mơ được, bởi thế nên phải
hiểu và phải nhận định kỹ trước khi làm, không thì thua cuộc mà hỏng
việc, lại để cười cho kẻ bàng quan.
42. TỤ HỘI NIỆM PHẬT
Bốn,
năm người hẹn nhau hội họp tu pháp niệm Phật. Trước hết phải đặt điều
ước, trật tự, sau mới bắt đầu niệm. Lúc đầu niệm thì một tiếng mõ một
tiếng niệm, một người xướng bao nhiêu người niệm theo, đều đều, không
nên so le, lộn xộn, mà làm loạn động tâm người đồng niệm.
(Pháp này không kết thất như pháp trên, mà tùy phương tiện tu tập, thế thôi, bao nhiêu ngày cũng không hạn cuộc.)
43. NIỆM PHẬT ĐỂ THÀNH TỰU CHO NGƯỜI
Hoặc ở yên một chỗ niệm Phật mà cầu
nguyện cho người, hoặc đồng với người khác kết kỳ niệm Phật. Hoặc đem
pháp môn niệm Phật chỉ dạy cho người biết, hoặc cho người mượn sách Tịnh
độ mà xem, hoặc phá những mối nghi lầm của người khác trong pháp môn
này, hoặc khuyên người bền chí niệm Phật, những việc ấy đều tốt và đều
có công đức cả.
Nhưng nếu người trong lúc lâm chung mà
có mình đến hộ niệm, khiến cho người bịnh luôn nhớ câu niệm Phật, vừa
nhớ vừa niệm, làm cho người ấy sau khi tắt hơi rồi được vãng sanh về cõi
Tây phương, đó là thành tựu pháp thân huệ mạng cho người, công đức này
lại càng thù thắng hơn!
( Pháp này không có gì là khó hiểu cả)
44. KHI CÓ TAI NẠN NÊN NIỆM PHẬT
Phàm lúc xảy ra tai nạn, mà nhớ phát tâm
niệm Phật, tất có kỳ ứng (ứng nghiệm lạ thường). Tuy rằng một nước có
bị can qua hay một làng bị dịch lệ mà niệm Phật để cầu, thì một người
niệm một người an, trăm người niệm trăm người an. Không phải Phật có
lòng riêng, lúc nào cũng ở trong ánh sáng bình đẳng, vô tâm mà ứng hiện.
Vì sao? Vì động niệm thành tiếng tự mình rõ biết hào quang của đức Phật
A-di-đà trụ trên đỉnh đầu ta, thời tự nhiên mỗi niệm đầy đủ, mỗi niệm
bền chắc, mỗi niệm dài lâu, thời hào quang của Phật chiếu đến gia hộ,
các vị thiên thần độ trì, tự mình có thể lìa khỏi nạn tai, xin đừng
chuyển niệm.
Lời phụ giải: Có người bảo: Niệm Phật
làm sao dứt được nạn này, nạn khác. Đó là tại vì mình không tha thiết
hay niệm mà lòng vẫn nghi ngờ, thì bao nhiêu đó cũng chứng tỏ không đem
kết quả tốt đến cho mình rồi. Nên hiểu rằng: Tâm mình lúc bấy giờ chỉ
nghĩ có một chuyện niệm Phật, ngoài ra không còn nghĩ gì khác, một niệm
quên thân, một niệm an tâm ấy càng kéo dài thì khổ nào đày ải ta được?
Câu "Linh tại ngã bất linh tại ngã" có ý vị lắm thay! Một người rồi bắt
đầu nhiều người niệm Phật tức là chuyển ác niệm thành thiện niệm cả,
thiện niệm ấy càng kéo dài, thì tai nạn nào mà không khỏi, tội khổ gì mà
chẳng an?
Ngoài ra, trong kinh ghi 10 điều lợi ích của sự niệm Phật, tôi xin kính chép ra đây để quý vị tin mà cố gắng:
1. Ngày đêm thường được các vị đại lực thần tướng của các cõi Trời ẩn hình ủng hộ.
2. Thường được đức Quán Thế Âm Bồ-tát và các vị Bồ-tát khác ủng hộ.
3. Phật Di-đà thường phóng ánh quang minh mà nhiếp thọ người niệm Phật.
4. Hết thảy các loài ác quỷ, rắn độc, thuốc độc không thể hại được.
5. Không mắc phải tất cả nạn nước, lửa, đao, binh, hoạnh tử, uổng tử, lao ngục, v.v...
6. Những tội lỗi đã làm về trước đều được tiêu diệt.
7. Đêm nằm chiêm bao không thấy điềm dữ, thường được thấy Phật, Bồ-tát, hào quang, hoa sen,...
8. Tâm thường vui mừng và làm việc gì cũng được kiết lợi.
9. Thường được mọi người thương mến và cung kính cúng dường.
10. Lúc gần thác lòng không sợ hãi,
chánh niệm hiện tiền, tự mình thấy Phật và Bồ-tát phóng quang tiếp dẫn
vãng sanh Tây phương Cực lạc.
45. NIỆM PHẬT TRONG LÚC CHIÊM BAO
Nguyện lực bền chắc, công phu tinh
thuần, ban ngày giữ niệm khăng khăng, ban đêm vẫn giữ niệm khư khư, thời
trong giấc chiêm bao tự mình có thể niệm Phật, đó là triệu chứng sắp
vãng sanh, vậy phải giữ điều hòa và cố gắng lên mãi, đừng lui, đừng
loạn.
Lời phụ giải: Niệm Phật đến giai đoạn
này, thật đã khá tinh thuần. Có nhiều người niệm được ban đêm, ban ngày
không, lúc thức niệm lúc ngủ không. Như vậy tất còn gián đoạn, do công
phu chưa thuần. Phải tập thế nào: Luôn luôn giữ niệm niệm Phật, dù khi
thức hay lúc chiêm bao. Muốn tập điều này, thì trước khi đi ngủ hãy cố
niệm Phật đến khi nào ngủ mòm mới thôi, lại trước khi lên giường phải
đánh thức tâm niệm niệm Phật bằng cách tự dặn dò: Muốn thoát ly sanh tử
không gì hơn ngươi phải luôn luôn nhớ niệm Phật, dù khi thức hay lúc
ngủ. Mỗi hôm nhớ dặn thế, sẽ quen dần dần, tự nhiên có kết quả. Quý vị
muốn khuya thức dậy đúng giờ, nên tập theo cách này: Trước khi đi ngủ
phải dặn thành tiếng: Đúng 5 giờ (hay 4 giờ tùy) phải thức dậy, nói đôi
ba lần như thế, sáng ra sẽ thức dậy đúng giờ; nhưng nên nhớ một vài ngày
đầu có khi bị xê dịch ít nhiều, vì ý niệm chưa thuần, nhưng sau đó thì
sẽ thức đúng dần dần, rồi thì đúng hẳn, mười hôm như một. Điều này gọi
là tập quen thành lệ chứ không có gì lạ cả.
46. NIỆM PHẬT TRONG LÚC BỆNH
Bệnh là cơ sắp chết, chết là mối quan hệ
của các thánh, phàm, tịnh, uế. Trong lúc bệnh (bệnh nặng) phải khởi
tưởng niệm là sẽ chết (để không sợ chết). Phải siêng niệm Phật, quyết
định chờ chết, ắt có hào quang của Phật đến tiếp dẫn, làm toại chí
nguyện vãng sanh của ta. Nếu trong lúc bệnh, dừng không niệm Phật, thì
tất cả sự ái luyến, sợ sệt, phiền não hiện lên rần rần, các thứ tạp niệm
nhứt tề trỗi dậy. Thế thì con đường sanh tử lấy gì cứu vớt? Ngày xưa,
có một vị Tăng bệnh nặng, rên thành tiếng "ôi cha". Bỗng tự biết người
tu lúc nghĩ nhớ đến đạo mà lại rên như thế là sái, liền khởi niệm
A-di-đà Phật nhưng cơn đau không chịu dứt. Vì vậy tiếng rên "ôi cha" là
tiếng niệm Phật tiếp theo, ngày đêm không dứt. Khi bệnh lành, thầy bảo
mọi người: Trong lúc bệnh tôi rên thành tiếng "ôi cha" và chen một tiếng
niệm A-di-đà Phật, hôm nay bệnh lành, tiếng A-di-đà Phật hiện mà còn
tiếng rên "ôi cha" chẳng biết biến đâu.
Hy hữu thay! Đây là trường hợp tinh tấn trong lúc bệnh vậy.
Lời phụ giải: Ở đời, có ai khỏi chết, thế mà có kẻ sợ chết đến thành đớn hèn, hay tham sống đến quên chết, thật khổ thay!
Sợ chết rồi cũng không thoát chết, thì
có sợ cũng bằng thừa. Ngày xưa có nhiều vị làm những chuyện có thể gọi
là đáng buồn cười, thế mà thật là ý vị: Sắm sẵn một cái hòm (quan tài),
đêm đêm vào ngủ trong ấy, thật là một việc mà người đời ai cũng sợ. Một
người thân, rất thân, vừa mới dứt hơi, có kẻ đã không dám léo hánh đến
gần, đừng nói dở mặt để xem. Vào ngủ trong hòm, cho biết rằng vị ấy coi
cái chết như một giấc ngủ, không có gì đáng sợ. Hơn nữa để thấy rằng:
Cái chết sẵn sàng đến với ta bất cứ lúc nào, để mà không phải sợ chết,
chỉ cố lo vun quén cho mình kiếp sống không bao giờ chết: Con đường giải
thoát. Vậy chúng ta hãy cố niệm Phật đừng sợ chết, vì cái chết của xác
thân này chỉ là cái cởi lốt tạm của vô lượng thân vô thường biến chuyển
về sau, nếu ta chưa được giải thoát!
47. PHÚT LÂM CHUNG NÊN NIỆM PHẬT
Phút lâm chung nên cố gắng ghi nhớ bốn
chữ A-di-đà Phật đừng để sót quên. Nếu niệm lớn được thời niệm, còn
không niệm lớn được thì niệm nhỏ. Trường hợp lớn nhỏ đều không niệm được
(vì quá mệt), thì nên ghi khắc, thầm tưởng bốn chữ trong thâm tâm, đừng
cho quên sót.
Những người hầu hạ chung quanh phải thường nhắc nhở, khuyến khích người bịnh nhớ Phật, niệm Phật.
Phải biết rằng: Trong nhiều đời, nhiều
kiếp, sở dĩ ta bị loạn niệm trong lúc này (gần chết) mà phải luân hồi
mãi trong vòng ba cõi. Tại sao? Vì sanh tử, luân hồi đều do nhứt niệm
làm chủ, nếu nhứt niệm chuyên chú niệm Phật, thì thân tuy chết nhưng tâm
thần không tán loạn, liền theo nhứt niệm ấy mà vãng sinh Tịnh độ.
Vậy nên hãy nhứt tâm ghi nhớ bốn chữ A-di-đà Phật đừng quên!
Lời phụ giải: Người tu Tịnh độ khi gần mạng chung, nên phải dự tính rằng:
Phút lâm chung là điều quan trọng cuối
cùng của đời người tu hành niệm Phật; Nếu giữ gìn không kỹ, vận dụng
không khéo, thì chẳng những luống uổng công phu trong một đời mà lại vẫn
mang cái khổ lụy luân hồi sanh tử, không sao tránh khỏi. Huống chi thân
ta đây do nơi nghiệp thức, nhờ chút tinh cha, huyết mẹ tạo nên, hễ có
hình phải có hoại, có sanh tất có tử, thật không vĩnh viễn tồn tại!
Còn cõi ta ở đây, đầy đủ uế trược, ác
hiểm, cũng từ nơi vọng nghiệp nhơ bẩn mà sanh, không phải là cảnh thanh
tịnh, an nhàn, đáng cho ta quyến luyến. Ngày nay ta nhứt tâm niệm Phật
cầu khi bỏ thân này, được vãng sanh Tây phương Cực lạc, chẳng khác nào
bỏ áo cũ dơ, mặc áo mới sạch, thì còn mong gì hơn nữa.
Nếu suy nghĩ, dự tính được như thế, thì
đến khi sắp chết, trong lòng không còn tham luyến sắc thân, ngoài không
đắm mến cõi đời, nhứt tâm chánh niệm trực vãng Tây phương, dù sức muôn
trâu cũng không kéo lại được.
48. PHÁT NGUYỆN SÁM HỐI NIỆM PHẬT
Than ôi! Trong đời có thiếu gì kẻ không
biết niệm Phật, có người cho niệm Phật là dị đoan nên không chịu niệm,
người xuất gia cho niệm Phật là việc tất nhiên của mình phải làm, chớ
không biết tại sao phải niệm, kẻ cuồng huệ biết có Phật, nhưng lại không
khứng niệm, kẻ ngu si không biết Phật nên không niệm. Đây là đem so
sánh, còn có những ngu phu, ngu phụ, nghe nói lý nhân quả cũng biết niệm
Phật, nhưng lại mong cầu được phước báo đời sau, vẫn không thoát khỏi
hạt giống luân hồi.
Tìm kẻ thật vì đường sanh tử mà niệm
Phật, trong trăm người họa chăng chỉ có một hai! Nên biết rằng, người đã
niệm Phật, tức xứng hợp với lòng từ của Phật, phát thệ nguyện rộng lớn
tế độ chúng sanh. Tất cả tội cấu oan khiên thảy đều sám hối. Tất cả
những công đức dù nhỏ dù lớn đều đem hồi hướng Tây phương, như thế mới
là CHÁNH NHƠN NIỆM Phật.
Lời phụ giải: Làm việc gì đều phải có
mục đích và tất nhiên phải có đạt đến kết quả của nó. Việc niệm Phật,
siêu xuất luân hồi, vãng sanh Tịnh độ, với mục đích đã nhắm và với kết
quả sẽ đạt thật là cao siêu và thật tế, thời hành nhân ắt phải rõ thấu
và tận dụng trí giác của mình, đâu phải những điều huyễn hoặc, vu vơ hay
thiển cận mà khinh hốt!
Nhận thức đúng đắn điểm này thời việc
làm ắt không đến đỗi luống, thiệt lòng niệm Phật cầu thoát sanh tử thời
cầu mong phước báo hữu lậu ở thế gian làm gì? Vạn vật vô thường của cõi
thế nào phải là chỗ gửi thân vĩnh viễn của ta đâu? Nhưng đó chẳng qua vì
hoặc nghiệp, phiền não nhiều kiếp sâu dày, mặc dù cũng có hiểu biết
đấy, nhưng lại phải chướng dày mà huệ mỏng, nên rồi phải tự cam với số
phận hẩm hiu. Vậy khi đã rõ thông và phát tâm niệm Phật thì phải hết
lòng, hết sức sám hối nguyện tiêu trừ tất cả chướng cấu trần lao để lòng
thanh thoát, không còn bị những ảo ảnh gạt lường, mới mong đạt thành sở
nguyện.