| THƯ VIỆN HOA SEN |
c
|
||||||||||||||||||||||||||||||
|
|
c
![]()
From:
Thư của một độc giả gửi ban biên tập: thuvienhoasen@yahoo.com
Tôi
có một thắc mắc xin nhờ chỉ giúp dùm. Xin đừng đề
tên e-mail của tôi lên, thành thật cảm ơn: Sự liên hệ vợ
chồng, anh em trong kiếp này là do nhân duyên và nghiệp chướng
những kiếp trước nên gặp nhau trong kiếp nàỵ Tôi
xin hỏi làm sao trong kiếp này những người tôi đã gặp,
tôi không muốn gặp lại họ nữa nếu tôi được làm người
lại
From:
Hoang Lien-Tam <hoanglientam@ỵ..>
Chào
các đạo hữu,
"Làm sao trong kiếp này những người tôi đã gặp, tôi không muốn gặp lại họ nữa nếu tôi được làm người lại" Thật ra câu hỏi nhắc chúng ta một điều Đức Phật đã dạy mà hình như vô tình chúng ta quên mất, đó là một trong tám cái khổ nạn: oán tắng hội khổ, tức là đối với những người mình không ưa thích hay ghét cay ghét đắng, muốn tránh cho khuất mắt mà không thể tránh được; mình muốn lờ đi nhưng nó cứ xuất hiện trước mặt, đến nỗi có những trường hợp phải sống chung với nhau ngắn hạn hay dài hạn. Trong cuộc đời ai cũng có người ưa thích, nhưng cũng có người thù ghét vì lẽ này hay lẽ khác, vì nhân duyên này hay nhân duyên khác. Tuy nhiên ở giữa hai cái ưa và ghét đó cũng tạo nên một cảnh mà phải gặp là cảnh khổ do những nghịch cảnh oán ghét. Một khi đã thù oán nhau như vậy thì thế giới bao la sẽ trở thành một góc trời nhỏ hẹp. Gặp một người oán ghét, ta muốn tránh, nhưng tránh mãi đến nỗi không muốn gặp mà cũng không sao tránh được. Ðó là cảnh không ưa nhau, thù ghét nhau mà vẫn phải gặp mặt nhau. Cảnh này nếu nằm trong gia đình, trong thân tộc, trong bản thân của mỗi người thì lại càng khổ hơn nữa. Oán ghét nhau là khổ đã đành mà yêu nhau cũng khổ. Đó là ái biệt ly khổ, cái khổ thứ hai trong bát khổ. Cho nên có câu: “Nghiệp bất trọng bất sanh Ta Bà. Ái bất đoạn bất sanh Tịnh Ðộ.” Vậy, muốn thoát khỏi Ta bà khổ này thì không những không ghét nhau mà còn phải không yêu nhau nữa, phải dứt ái, vì ái ràng buộc kiếp này kiếp khác, luân hồi triền miên làm thân bằng quyến thuộc của nhau. Do đó muốn không gặp nhau ở kiếp sau thì chỉ có cách tu để ra khỏi luân hồi. Tôi có một người quen, vì cuộc tình duyên tay ba nhiều khổ đau, nên phải rời xa quê hương qua Hoa Kỳ năm 1972 học hành và lập cuộc đời mới với người mới. Tưởng rằng êm ấm, mọi yêu thương và oán thù với người cũ sẽ phai nhoà theo thời gian và không gian, nhưng oái ăm thay cuộc chiến Việt Nam kết thúc, người yêu cũ theo đoàn người di tản qua Hoa Kỳ và tình cờ lại phải gặp nhau trên phố Bolsa. Khổ ơi là khổ, nàng đã chạy nửa vòng trái đất để trốn nỗi khổ đau, tránh gặp người tình phụ, thế mà vẫn phải gặp lại. Đây mới chỉ là một phần tám cái khổ của con người. Cái khổ của con người có muôn mặt thuộc về tâm sinh lý, là một sự thật hiển nhiên không thể bàn cãi được. Đức Phật nói về khổ vì Ngài thấy rõ chân tướng của nó và chỉ bày phương pháp để diệt khổ. Chúng ta cần phải suy nghiệm để thấy rõ nỗi khổ và phải nỗ lực thực hành các phương pháp của đức Phật chỉ dạy. Thực hành các phương pháp của Ngài là để chuyển nghiệp. Chuyển nghiệp xấu thành tốt, vô minh ra giác ngộ, trầm luân ra giải thoát. Chính Nghiệp luôn luôn theo ta như bóng theo hình, nếu ta tạo nghiệp lành thì có bạn lành cùng đi theo, nếu ta tạo nghiệp ác thì có kẻ oan gia ác báo đi theo trong kiếp này hay trong kiếp tới. Vì thế, theo lời Phật dạy "Con thiên nga chỉ bay được giữa hư không, người có thần thông chỉ bay được khỏi mặt đất; chỉ có bậc đại trí, đại hạnh dứt sạch nghiệp luân hồi mới bay được khỏi thế gian này" (Pháp Cú 175). Bay khỏi thế gian này tức là giải thoát tự tại, không còn bị mọi ràng buộc thế gian. Chúc người bạn mới quen cùng tất cả mọi người tinh tấn tu hành sớm giải thoát khỏi Ta bà khổ này. Hoàng Liên Tâm [1] Tám khổ nạn là: (1) khổ về sanh, (2) khổ về gìa, (3) khổ vỉ bệnh hoạn, (4) khổ vì phải chết, (5) khổ vì đang yêu nhau phải xa lìa nhau, (6) khổ vì mong cầu không được toại nguyện, (7) khổ vì thù ghét nhau nhưng vẫn phải sống chung đụng với nhau, và (8) khổ vì năm uẩn sắc thọ tưởng hành thức có sự bất bình thường.
From:
nguyen quy <nguyenquy_2000@y...>
Dear “Một Ddộc Giả” , Hỏi:
Tạm
đa´p:
Trươ´c hê´t, đệ xin được tìm hiểu câu hỏi â´y do đâu mà co´? 1.Theo
thiển y´, câu hỏi này co´ thể đê´n từ sự thâ´t vọng
(về nhữ ng người đã gặp). Nê´u đu´ng vậy, thì.. tại
sao co´ sự thâ´t vọng? Thông thường sự thâ´t vọng đê´n
là do đã mong đợi, đã hy vọng nhiều, pha ? i thê´ không
? Rồi do hy vọng nhiều, do mong đợi nhiều (theo y´mình) không
thành hiện thực (cũng theo y´mình). Từđo´… co´ sự thâ´t
vọng. Huynh/Tỷ nghĩ saỏ Ca´i này trong đạo Phật gọi
là… cầu bâ´t đă´c khô ?! (tạm dịch : muô´n mà không
được là tự rươ´c khổ vào mình!). Trong trường hợp này
là… sự thâ´t vọng!
2.Theo
thiển y´, câu hỏi này co´ thể đê´n từ.. sự giận hờn
(==sân). Vậy thì saỏ Nê´u mình không giận hờn, không dễ
nổ i sân,.. thìđừng no´i gì kiê´p sau, ngay trong đời này
mình sẽ … gặp mà không gặp, thâ´y mà không thâ´y họ
nữạ
4.Huynh/Tỷ co´ cảm thâ´y thoải ma´i, vui vẻ, hạnh phu´c khi nghĩ rằng: “tôi không muô´n gặp lại họ nữa” hay không?” Nê´u “no” thì sao vànê´u “yes” thìsaỏ Câu hỏ i này phải được trả lời trực tiê´p từ nơi Huynh/Tỷ, (Huynh/Tỷ không cần phải no´i ra đây, chỉ tự nơi Huynh/Tỷ tự trả lời cho chi´nh mình.) Rồi từđo´, Huynh/Tỷ sẽ tìm ra được ca´ch giải quyê´t tô´t đẹp, đu´ng đă´n ngay trong hiện tại, đời sô´ng nàỵ Vài hàng mạo muội trao đổi, co´ gì không phải, không đồng y´ kiê´n => mong Huynh/Tỷ thoải ma´i no´i ra, đệ xin sẵn lòng chờ nghẹ Ki´nh
chu´c Huynh/Tỷ thường an lạc, miệng mỉm cười và hòa bình.
From:
"hongnhu96 <hongnhu96@ỵ..>" <hongnhu96@ỵ..>
Chào đạo hữu, Đọc mấy chữ của đạo hữu, tôi đoán d/h hỏi như vậy là vì d/h có một người thân quen tạo cho d/h sự khổ đau quá sức chịu đựng... Nên muốn góp chút ý kiến. Chỉ mong lời của mình không vụng về, làm d/h không nhẹ ra mà lại còn cảm thấy nặng hơn. Nếu thấy thư này không hợp ý, thì cứ bỏ qua d-ừng d-ể tâm. Tôi nghĩ như vầy, d/h xét thử coi có phải vậy không: Cái d/h muốn tránh, là cái khổ, chứ không phải cái con người kiạ Nếu cũng người d-ó, nhưng tốt với d/h, thì chắc cũng d-ược, phải không? Nếu không phải vậy, nếu d/h bất kể, chỉ cần không ga(.p người kia nữa, thì theo thiển ý, Phật giáo không giúp d-ược. Lý do là vì mọi sự tùy duyên mà hợp, tùy duyên mà tan. Kẹt 1 cái khi mình ghét đến d-ộ không cái gì có thể thay d-ổi d-ược lòng ghét d-ó, thì d-ây lại nhân cột dính mình với người kia d-ời d-ời kiếp kiếp, cho dù có sẽ làm người hay không... Chỉ khi nào mình thấy người d-ó tốt hay xấu với mình cũng chỉ vì duyên nghiệp ràng buộc, thì chừng d-ó Phật giáo mới có ý nghĩa, mới có khả năng giúp mình. Trong các loại giáo lý Phật dạy, 12 nhân duyên có thể cho mình thấy sự biến chuyển phong phú của d-ời sống, toàn do nghiệp lực xô d-ẩỵ Nguyên do chính, là vô minh. Nghĩa là phân biệt có của mình và của người, có mình khác với ngườị Cắt ngang vô minh, thì luân hồi d-ứt d-oạn, giải thoát vĩnh viễn. Nhưng nói chung phàm phu chúng mình không cắt nổi vô minh. Nên từ vô minh mà cứ lăn mãi vòng vòng. Ái là xăng nhớt, cho bánh xe luân hồi quay bon bon. Ái không chỉ là thương, mà còn là ghét. Vì ái là muốn. Muốn gần cái mình thương, muốn xa cái mình ghét. Rồi khi d-ã có xăng là ái, châm thê, Thủ vô (tức là bám víu), thì không những là luân hồi xoay trơn tru, mà còn bảo d-ảm là xoay một cách tàn khốc, trong khổ d-aụ Trong Phật giáo, nói cho thật d-d-ơn giản, thì là như vầy: Mở lòng ra, thì luân hồi mở, xiết lòng lại, thì luân hồi siết. Mình càng ghét, càng muốn xa, thì vòng luân hồi lại càng cột chặt mình vô d-ó. Cái này là luật tự nhiên nó vậy, chẳng có ai quyết d-ịnh, nên cũng chẳng thể nào cúng vái cầu xin gì d-ược aị Ngoại trừ cúng vái cầu xin chính mình. Xin mình mở lòng ra, d-ừng thắt lại nữạ Mở 1 chút, nghiệp nhẹ thêm 1 chút, duyên thuận thêm 1 chút, khổ bớt d-i 1 chút. Mở thật nhiều, d-ến d-ộ không còn cái gì là của mình hay của người nữa, thì nghiệp tan biến, duyên chỉ toàn là thuận duyên, khổ hay vui chẳng ràng buộc d-ược mình. Mở tối d-a, d-ến d-ộ không giới hạn phân biệt mình với người, thì nghiệp vốn d-ã tan, duyên cũng tan, cả d-ại thiên thế giới như chiếc lá trong lòng bàn tay, hoàn toàn tự tại vô ngạị Nói chung, d-i từ tâm chúng sanh cho d-ến tâm Phật d-à, chỉ là một quá trình mở lòng rạ Nhưng làm cách nào d-ể mở ra d-ây, khi mọi sự d-ều mệt nhọc, trái ý, bực bội, lắm lúc cùng d-ường kẹt lốỉ Tới d-ây thì hết lãnh vực triết lý suông mà bước vào thực hành. Cái d-ầu tiên cần phải có, là tin rằng mình có khả năng mở lòng ra, mà khi mở lòng ra d-ược thì thì nghiệp sẽ nhẹ. Tin như vậy, d-ể muốn như vậỵ Con d-ường tu Phật giáo, bắt d-ầu bằng sự muốn nàỵ Muốn tự chuyển hóạ Mở
ngoặc ở d-ây là cái muốn này cũng thuộc lãnh vực của
Ái, nhưng loại Ái này, vì là mở chứ không buộc, nên tuy
không thể bẻ gãy luân hồi, nhưng có thể làm cho thư thả
ra 1 chút, nhờ thư thả như vậy, mà mình lại càng nhiều
sức chịu d-ựng d-ể lại mở ra thêm 1 chút nữạ Nhích từ
từ, mở từ từ.
Tôi viết dài quá, mà không chắc hợp ý d/h muốn d-ọc, nên chắc chỉ nói 1 chuyện d-ó thôị D-iều quan trọng nhất khi bắt d-ầu hướng về Phật giáo, là chọn 1 ước nguyện cho thật rộng... Nói ngang d-ây thì tôi nhớ d-ến câu bọn con nít nhà tôi nghe trên TV xong rồi cứ nghêu ngao cả ngày: <<Hãy chọn ước nguyện của mình cho kỹ, vì nó có khi sẽ thành sự thật.>> D-iều này rất d-úng với ý tôi muốn nói ở d-âỵ D/h ước gì kiếp sau không gặp lại ông A hay bà B; d-ã chắc gì không gặp ông C bà D làm mình khổ y chang như vậỷ Chi bằng mình nhắm ngay sự khổ d-ó mà ước: Gặp A hay B hay C hay D gì cũng d-ược, miễn d-ừng khổ như bây giờ. Ước nguyện này, d-ỡ hơn 1 chút. Nhưng d-ã chắc gì "không khổ như bây giờ", không trở thành 1 cái khổ khác hơn, mà lại còn ghê hơn nữả Chi bằng ước mình có cái khả năng làm sao mà cảnh khổ có hay không có, mình cũng chẳng sao, cứ vui vẻ như thường... Ví dụ như vậy thôị Phải dựa vào giáo lý nhà Phật nói về Nhân quả, về Nhân duyên, mà có những ước nguyện cụ thể mà rộng lớn, ví như ước gì tôi mở d-ược lòng ra, cảnh khổ to d-ến d-âu nguyện sao cho lòng tôi rộng còn hơn vậy nữa, cho cảnh khổ biến thành bé tí tị.. Cái d-ó tôi gọi là công phu lập ước nguyện. Mỗi người khi khởi tu, có một ước nguyện riêng. Có khi ước nguyện thay d-ổi dần dần. Nhưng nói chung, d-ường tu Phật suông sẻ hay không, tùy thuộc phần lớn vào ước nguyện nàỵ Nó là lực d-ẩy mình tiến bộ. Có khi vào hướng xấu, nếu ước nguyện xoay ngược hướng. Xin
chia sẻ như vậy, họa nay giúp d-ược chút gì chăng.
HNhư
|
c
|
|||||||||||||||||||||||