-
Lúc bấy giờ,
ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát liền từ chỗ ngồi đứng dậy trịch
áo bày vai hữu, chấp tay hướng Phật mà bạch rằng: "Thế
Tôn! Ngài Quán-Thế-Âm Bồ-Tát do nhân duyên gì mà tên là
Quán-Thế-Âm?"
Phật bảo
ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát: "Thiện-nam-tử! Nếu có vô lượng
trăm nghìn muôn ức chúng sanh chịu các khổ não, nghe Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát này một lòng xưng danh. Quán-Thế-Âm Bồ-Tát tức
thì xem xét tiếng tăm kia, đều được giải thoát.
Nếu có người
trì danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát này, dầu vào trong lửa
lớn, lửa chẳng cháy được, vì do sức uy thần của Bồ-Tát
này được như vậy.
Nếu bị
nước lớn làm trôi, xưng danh hiệu Bồ-Tát này liền được
chỗ cạn.
Nếu có trăm
nghìn muôn ức chúng sanh vì tìm vàng, bạc, lưu ly, xa-cừ,
mã-não, san-hô, hổ-phách, trân châu các thứ báu, vào trong
biển lớn, giả sử gió lớn thổi ghe thuyền của kia trôi
tắp nơi nước quỉ La-sát, trong ấy nếu có nhẫn đến một
người xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, thì các người
đó đều được thoát khỏi nạn quỉ La-sát. Do nhân duyên
đó mà tên là Quán-Thế-Âm.
-
Nếu lại có
người sắp sẽ bị hại, xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát,
thì dao gậy của người cầm liền gãy từng khúc, người
ấy liền được thoát khỏị.
Nếu quỉ
Dạ-xoa cùng La-sát đầy trong cõi tam-thiên đại-thiên muốn
đến hại người, nghe người xưng hiệu Quán-Thế-Âm Bo-Tát,
thì các quỉ dữ đó còn không thể dùng mắt dữ mà nhìn
người, huống lại làm hại được.
Dầu lại
có người hoặc có tội, hoặc không tội, gông cùm xiềng
xích trói buộc nơi thân, xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát
thảy đều đứt rã, liền được thoát khỏi.
Nếu kẻ
oán tặc đầy trong cõi tam-thiên đại-thiên, có một vị thương
chủ dắt các người buôn đem theo nhiều của báu, trải qua
nơi đường hiểm trở, trong đó có một người xướng rằng
: "Các Thiện-nam-tử! Chớ nên sợ sệt, các ông nên phải
một lòng xưng danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, vị Bồ-Tát
đó hay đem pháp vô-úy thí cho chúng sanh, các ông nếu xưng
danh hiệu thì sẽ được thoát khỏi oán tặc nầy".
Các người
buôn nghe rồi, đều lên tiếng xưng rằng: "Nam-Mô Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát!" vì xưng danh hiệu Bồ-Tát nên liền được thoát
khỏi.
Vô-Tận-Ý!
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát sức oai thần to lớn như thế.
-
Nếu có chúng
sanh nào nhiều lòng dâm dục, thường cung kính niệm Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát, liền được ly dục.
Nếu người
nhiều giận hờn, thường cung kính niệm Quán-Thế-Âm Bồ-Tát,
liền được lìa lòng giận.
Nếu người
nhiều ngu si, thường cung kính niệm Quán-Thế-Âm Bồ-Tát,
liền được lìa ngu si.
Vô-Tận-Ý!
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát có những sức oai thần lớn, nhiều lợi
ích như thế, cho nên chúng sanh thường phải một lòng tưởng
nhớ.
Nếu có người
nữ, giả sử muốn cầu con trai, lễ lạy cúng dường Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát, liền sanh con trai phúc đức trí huệ; giả sử muốn
cầu con gái, bèn sanh con gái có tướng xinh đẹp, trước đã
trồng gốc phước đức, mọi người đều kính mến.
Vô-Tận-Ý!
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát có sức thần như thế.
-
Nếu có chúng
sanh cung kính lễ lạy Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, thì phước đức
chẳng luống mất. Cho nên chúng sanh đều phải thọ trì danh
hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát.
Vô Tận
Ý! Nếu có người thọ trì danh tự của sáu mươi hai ức
hằng-hà-sa Bồ-Tát lại trọn đời cúng dường đồ ăn uống
y phục, giường nằm, thuốc thang. Ý ông nghĩ sao? Công đức
của người thiện-nam-tử, thiện-nữ-nhơn đó có nhiều chăng?
Vô-Tận-Ý
thưa: "Bạch Thế-Tôn! Rất nhiều".Phật nói: "Nếu lại có
người thọ trì danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát, nhẫn đến
một thời lễ lạy cúng dường, thì phước của hai người
đó bằng nhau không khác, trong trăm nghìn ức kiếp không thể
cùng tận.
Vô-Tận-Ý!
Thọ trì danh hiệu Quán-Thế-Âm Bồ-Tát được vô lượng
vô biên phước đức lợi ích như thế."
-
Ngài Vô-Tận-Ý
Bồ-Tát bạch Phật rằng: "Thế-Tôn! Quán-Thế-Âm Bồ-Tát
dạo đi trong cõi Ta-bà như thế nào? Sức phương tiện đó
như thế nào?"
Phật bảo
Vô-Tận-Ý Bồ-Tát: "Thiện-nam-tử! Nếu có chúng sanh trong
quốc độ nào đáng dùng thân Phật được độ thoát thời
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát liền hiện thân Phật vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Duyên-giác đượcc độ thoát, liền hiện thân Duyên-giác
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Thanh-văn được độ thoát, liền hiện thân Thanh-văn
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Phạm-vương được độ thoát, liền hiện thân Phạm-vương
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Đế-Thích được độ thoát, liền hiện thân Đế-Thích
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Tự-tại-thiên được độ thoát, liền hiện thân
Tự-tại-thiên mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Đại-tự-tại-thiên được độ thoát, liền hiện
thân Đại-tự-tại-thiên mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Thiên-đại-tướng-quân được độ thoát, liền
hiện thân Thiên-đại-tướng-quân mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Tỳ-sa-môn được độ thoát, liền hiện thân Tỳ-sa-môn
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Tiểu-vương được độ thoát, liền hiện thân Tiểu-vương
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Trưởng-giả được độ thoát, liền hiện thân
Trưởng-giả mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Cư-sĩ được độ thoát, liền hiện thân Cư-sĩ
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Tể-quan được độ thoát, liền hiện thân Tể-quan
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Bà-la-môn được độ thoát, liền hiện thân Bà-la-môn
mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc, Ưu-ba-di được
độ thoát, liền hiện thân Tỳ-kheo, Tỳ-kheo-ni, Ưu-bà-tắc,
Ưu-ba-di mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân phụ nữ của Trưởng-giả, Cư-Sĩ, Tể-quan, Bà-la-môn
được độ thoát, liền hiện thân phụ nữ mà vì đó nói
pháp.
Người đáng
dùng thân đồng-nam, đồng-nữ được độ thoát, liền hiện
thân đồng-nam, đồng-nữ mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân trời, rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà, A-tu-la, Ca-lâu-la,
Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, nhơn cùng phi nhơn được độ thoát,
liền đều hiện ra mà vì đó nói pháp.
Người đáng
dùng thân Chấp-Kim-Cang thần được độ thoát, liền hiện
thân Chấp-Kim-Cang thần mà vì đó nói pháp.
Vô-Tận-Ý!
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát đó thành tựu công đức như thế, dùng
các thân hình, dạo đi trong các cõi nước để độ thoát
chúng sanh, cho nên các ông phải một lòng cúng dường Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát.
Quán-Thế-Âm
đại Bồ-Tát đó ở trong chỗ nạn gấp sợ sệt hay ban sự
vô-úy, cho nên cõi Ta-bà này đều gọi Ngài là vị "Thí-vô-úy".
-
Vô Tận Ý Bồ
Tát bạch Phật: "Thế-Tôn! Con nay phải cúng dường Quán-Thế-Âm
Bồ-Tát". Liền mở chuỗi ngọc bằng các châu báu nơi cổ
giá trị trăm nghìn lạng vàng, đem trao cho ngài Quán-Thế-Âm
mà nói rằng : "Xin Ngài nhận chuỗi trân bảo pháp thí này".
Khi ấy Quán-Thế-Âm
Bồ-tát chẳng chịu nhận chuỗi. Ngài Vô-Tận-Ý lại thưa
cùng Quán-Thế-Âm Bồ-Tát rằng: "Xin Ngài vì thương chúng
tôi mà nhận chuỗi ngọc này".
Bấy giờ
Phật bảo Quán-Thế-Âm Bồ-Tát: "Ông nên thương Vô-Tận-Ý
Bồ-Tát này và hàng tứ chúng cùng trời, rồng, Dạ-xoa, Càn-thát-bà,
A-tu-la, Ca-lâu-la, Khẩn-na-la, Ma-hầu-la-dà, nhơn và phi-nhơn
v.v... mà nhận chuỗi ngọc đó.
Tức thời
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát thương hàng tứ chúng và trời, rồng,
nhơn, phi-nhơn v.v... mà nhận chuỗi ngọc đó chia làm hai phần:
Một phần dâng đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật, một phần dâng
tháp của Phật Đa-Bảo.
Vô-Tận-Ý!
Quán-Thế-Âm Bồ-Tát có sức thần tự tại như thế, dạo
đi nơi cõi Ta Bà".
Lúc đó,
ngài Vô-Tận-Ý Bồ-Tát nói kệ hỏi Phật rằng: