Lợi
ích thắng, nên biết
Nơi
thân cùng quyến thuộc
Đạt,
chưa đạt, không thối
Là
phó chúc tối thắng.
Nơi
tâm rộng, hơn hết
Tột
cùng không điên đảo
Lợi
ích chốn ý lạc
Thừa
nầy công đức đủ.
Sáu
độ đều gọi Thí
Do
tài, pháp, vô úy
Trong
đó, một, hai, ba
Gọi
tu hành chẳng trụ.
Vì
tự thân báo ân
Quả
báo đều không chấp
Là
lìa nơi chẳng khởi
Cùng
lìa các hành khác.
Thâu
phục nơi ba Luân
Nơi
tướng, tâm trừ dứt
Các
nghi hoặc về sau
Theo
đời thảy đều diệt.
Nếu
dùng để hợp tạo
Diệu
tướng phi thắng tướng
Ba
tướng dời đổi khác
Không
đấy, tức Như Lai.
Nhân
cùng quả sâu xa
Nơi
ác kia khi nói
Đây
chính là lợi ích
Do
ba Bồ-tát khác.
Từ
nơi chốn Phật trước
Phụng
trì về giới học
Và
gieo trồng thiện căn
Gọi
đủ giới đủ đức.
Hay
đoạn trừ tưởng ngã
Cùng
do nơi tưởng pháp
Đây
gọi là đủ tuệ
Hai,
bốn khác thành tám.
Thể
riêng nối tiếp khởi
Đến
thọ mạng hết, trụ
Lại
cầu tìm cõi khác
Tưởng
ngã có bốn thứ.
Đều
không nên chẳng có
Có
nên chẳng thể nói
Là
nêu bày về nhân
Tưởng
pháp có bốn thứ.
Do
lực tin hiểu kia
Tin
nên sinh tưởng thật
Chẳng
như lời chấp giữ
Chấp
giữ cho chánh thuyết.
Phật
rõ quả không đối
Do
nguyện trí nên biết
Vì
cầu sự lợi, kính
Ngăn
chỗ tự nêu ấy.
Chứng
chẳng trụ nơi pháp
Đó
chính là tùy thuận
Cũng
như bỏ bè kia
Là
ý mật nên biết.
Hóa,
thể không Phật thật
Cũng
không người nói pháp
Thuyết
pháp không hai thủ
Chỗ
nói lìa giảng nêu.
Tự
thọ vì khác, nói
Hợp
phước không vô ích
Phước
không giữ Bồ-đề
Hai
ấy đều nên giữ.
Đạt
nhân của tự tánh
Phần
khác ấy là sinh
Nên
chính là pháp Phật
Hay
thành phước tối thắng.
Không
giữ lấy tự quả
Phi
có thể giữ, nói.
Giải
thoát nơi hai chướng
Nói
Diệu Sinh không tranh.
Tại
nơi Phật Nhiên Đăng
Nói
không giữ, pháp chứng
Do
đấy pháp chứng thành
Không
nơi giữ chốn nói.
Trí
động, chỉ tánh thức
Quốc
độ không chỗ giữ
Vô
hình nên hơn hẳn
Không
nghiêm cho tánh nghiêm.
Ví
như núi Diệu Cao
Nơi
thọ dụng không lấy
Tánh
không phải hữu lậu
Cũng
không là nhân tạo.
Vì
hiển nhiều sai biệt
Cũng
do thành thù thắng
Trước
sau phước chẳng đồng
Lại
nêu ra dụ nói.
Hai
thành nên tôn trọng
Do
đẳng lưu trội bật
Do
tánh nhân phiền não
Nên
kém cũng thành hơn.
Quả
kia hơn hẳn khổ
Khó
gặp được việc thắng
Cảnh,
cõi không phải biết
Nơi
phần khác chẳng cùng.
Tánh
ấy rất sâu xa
Hơn
khác, lược giảng giải
Tộc
họ vốn cao, hơn
So
phước, phước hơn hẳn.
Hành
ấy khi gắng nhẫn
Tuy
khổ nhưng hành thiện
Đức
kia khó lường xét
Do
đấy gọi thắng sự.
Do
tình không giận dữ
Không
gọi là tánh khổ
Có
an lạc, đại bi
Lúc
hành, không quả khổ.
Nhân
sinh tâm không bỏ
Vì
thế nên dốc cầu
Tức
là đạt nhẫn biên
Cùng
phương tiện tâm ấy.
Nên
biết kẻ chánh hành
Là
nhân của lợi sinh
Nơi
sự tướng hữu tình
Nên
biết dứt trừ khắp.
Sự
kia là tên tụ
Hơn
hết, trừ bỏ tưởng
Các
Thế Tôn không đấy
Do
thấy đúng tương ưng.
Quả
chẳng trụ vị nhân
Là
đạt nhân quả kia
Thế
Tôn nói lời thật
Nên
biết có bốn thứ.
Lập
nên nói thừa dưới
Cùng
nêu nghĩa Đại thừa
Do
các việc thọ ký
Đều
không có sai biệt.
Không
đạt chỗ thuận kia
Trái
phải thật không vọng
Như
lời mà chấp giữ
Đối
ứng nên tuyên thuyết.
Thường
hằng các xứ có
Nơn
chân tánh không đạt
Do
không tỏ, có trụ
Trí
vô trụ đạt thật.
Không
trí cũng như tối
Nên
trí tối hoặc sáng
Chủ
đối cùng chỗ trị
Được
mất đều hiện tiền.
Do
chánh hành như thế
Đạt
lượng phước như vậy
Nơi
pháp, kẻ chánh hành
Nghiệp
dụng nay sẽ nói.
Đối
người có ba thứ
Thọ
trì, nghe, nói rộng
Nghĩa
đạt do kẻ khác
Cùng
nghe, nghĩ của mình.
Đây
là thành thục nội
Còn
thành hữu tình khác
Do
sự khi tánh lớn
So
phước, phước hơn hẳn.
Không
cảnh, tánh, riêng tánh
Chủ
dựa là đại nhân
Cùng
khó có thể nghe
Nhân
vô thượng tăng trưởng.
Nếu
chỉ giữ chánh pháp
Chốn
sở y thành vật
Dứt
trừ các nghiệp chướng
Mau
đạt trí thông tánh.
Thế
diệu sự viên mãn
Quả
báo rất tôn quý
Nơi
pháp nầy tu hành
Nên
biết đạt nghiệp ấy.
Do
lúc tự thân hành
Xem
mình là Bồ-tát
Gọi
tên là Chướng Tâm
Trái
với tâm không trụ.
Thọ
ký nơi thời sau
Nhiên
Đăng hành không hơn
Bồ-đề
hành kia đồng
Không
thật do nhân tạo.
Không
tướng kia là tướng
Nên
hiển chẳng là vọng
Do
pháp là pháp Phật
Đều
không có là tướng.
Là
do Pháp thân Phật
Nên
biết dụ trượng phu
Thân
tròn đủ không chướng
Là
tánh hiện đủ khắp.
Cùng
đạt được Thể lớn
Cũng
gọi là Thân lớn
Không
có thân là có
Nói
tạo kia không thân.
Chẳng
rõ nơi pháp giới
Tâm
tạo độ chúng sinh
Cùng
đất ruộng thanh tịnh
Đấy
gọi là cuồng vọng.
Nơi
Bồ-tát, chúng sinh
Các
pháp không tự tánh
Nếu
hiểu tuy không Thánh
Gọi
Thánh tuệ, nên biết.
Tuy
không thấy các pháp
Đây
chẳng không có mắt
Phật
gồm đủ năm thứ
Do
nơi cảnh hư vọng.
Các
thứ tâm lưu chuyển
Lìa
nơi các niệm xứ
Tâm
không giữ luôn chuyển
Nên
gọi là hư vọng.
Nên
biết trí ấy giữ
Phước
mới không hư vọng
Hiển
bày nhân phước ấy
Lại
nêu dụ lần nữa.
Tức
nơi chân Pháp thân
Không
tướng hảo viên mãn
Cũng
không là tướng đủ
Tánh
không thân nên biết.
Nơi
Pháp thân không riêng
Không
Như Lai, không hai
Lại
nói tướng đủ kia
Do
hai Thể đều không.
Như
Phật nói cũng không
Nói
hai là chỗ chấp
Do
không lìa pháp giới
Nói
cũng không tự tánh.
Năng
thuyết sở thuyết tuy thâm diệu
Nhưng
cũng chẳng phải không kính tin
Do
phi chúng sinh, phi phi sinh
Phi
Thánh nên tánh Thánh tương ưng.
Ít
pháp nên không có
Vô
thượng giác, nên biết
Do
pháp giới không tăng
Tánh
bình đẳng, thanh tịnh.
Cùng
phương tiện vô thượng
Do
tánh lậu, phi pháp
Vì
thế chẳng pháp thiện
Do
đấy gọi là thiện.
Nói
pháp tuy vô ký
Không
chẳng được, nên biết
Do
một pháp bảo nầy
Hơn
vô lượng báu kia.
Nơi
các loại toán, thế
Nhân
cũng có sai khác
Tầm
tư nơi thế gian
Dụ
chỗ không sánh kịp.
Pháp
giới là bình đẳng
Phật
không độ chúng sinh
Nơi
các tên cùng tụ
Chẳng
ở ngoài pháp giới.
Nếu
khởi nơi pháp chấp
Cùng
ngã chấp hơn, đồng
Định
chấp thoát hữu tình
Là
không chấp vọng chấp.
Chẳng
nên dùng thể sắc
Chỉ
Pháp thân Như Lai
Chớ
khiến Chuyển luân vương
Cùng
Như Lai ngang nhau.
Tức
quả báo tướng đủ
Phước
viên mãn không nhận
Có
thể tạo Pháp thân
Do
phương tiện tánh khác.
Chỉ
thấy sắc, nghe tiếng
Người
ấy chẳng biết Phật
Pháp
thân, chân như nầy
Chẳng
phải cảnh giới Thức.
Phước
kia không hề mất
Quả
báo không đoạn tuyệt
Được
nhẫn cũng không đoạn
Do
đạt không cấu nhiễm.
Lại
luận về nhân phước
Vì
đây nêu dụ kia
Phước
ấy không có báo
Chính
nhận, không nhận vượt.
Phước
kia tạo quả hóa
Tạo
lợi ích hữu tình
Sự
ấy do tự nhiên
Thành
Phật hiện các phương.
Đến,
đi cũng là hóa
Chánh
giác luôn chẳng động
Đối
nơi chốn pháp giới
Chẳng
một, khác nên biết.
Vi
trần đem làm mực
Dụ
hiển bày pháp giới
Luận
ấy tạo sự mực
Làm
rõ phiền não tận.
Tánh
không tụ không hợp
Hiển
thị phi một tánh
Nơi
tánh hợp chung kia
Rõ
tánh chẳng phải khác.
Chẳng
rõ chỉ lời tục
Các
phàm phu vọng chấp
Đoạn
hai thứ ngã, pháp
Đó
gọi là chứng giác.
Vì
thế kiến, không kiến
Không
cảnh, chấp hư vọng
Do
đấy là chướng tế
Biết
như vậy nên đoạn.
Do
đạt hai thứ trí
Cùng
định, mới dứt trừ
Nêu
phước rõ Hóa thân
Phước
vô tận chẳng không.
Lúc
chư Phật thuyết pháp
Không
nói thân là hóa
Chính
do không tự nói
Nên
là nói chân thật.
Như
Lai chứng Niết-bàn
Không
tạo cũng chẳng khác
Hợp
tạo ấy có chín
Dùng
chánh trí để quán.
Tướng
kiến cùng với thức
Nơi
ở thân thọ dụng
Quá
khứ cùng hiện còn
Chưa
đến, quan sát rõ.
Do
quán xét về tướng
Thọ
dụng cùng đổi dời
Ở
trong sự hữu vi
Đạt
tự tại vô cấu.
HẾT
06-22-2008
11:23:12