XI
PHẨM
TỨ ĐẢO THỨ MƯỜI MỘT
(Hán
bộ phần sau quyển thứ bảy)
Phật
bảo Ca-Diếp Bồ-tát : “ Nầy thiện-nam-tử ! Thế nào
là Tứ-Đảo ? (bốn điều điên đảo ) “ Nơi chẳng phải
khổ tưởng cho là khổ”, gọi là điên đảo. Chẳng phải
khổ chỉ cho Như-Lai.
Tưởng
cho là khổ, tức là cho rằng Như-Lai là vô thường biến đổi.
Nếu
có người nói Như-Lai là vô thường, đây gọi là tội khổ
rất lớn.
Nếu
nói Như-Lai khi xả thân khổ nầy để nhập Niết-bàn như
củi hết lửa tắt, đây gọi là chẳng phải khổ mà tưởng
cho là khổ. Chính đó là điên đảo.
Nếu
ta nói rằng : Như-Lai là thường thời là chấp ngã, vì chấp
ngã nên có vô lượng tội, thế nên phải nói Như-Lai là vô
thường, nói như thế thời ta vui thích.
Như-Lai
là vô thường chính đó là khổ, nếu đã là khổ thế nào
sanh vui. Bởi ở trong khổ tưởng cho là vui nên gọi là điên
đảo.
Nơi
vui tưởng cho là khổ, gọi đó là điên đảo. Vui tức là
Như-Lai. Khổ tức là Như- Lai vô thường. Nếu nói Như-Lai
là vô thường đây gọi là nơi vui tưởng cho là khổ.
Như-Lai
thường trụ, gọi là vui.
Nếu
ta nói rằng : Như-Lai là thường, sao lại nhập nơi Niết-bàn.
Nếu nói Như-Lai chẳng phải là khổ, sao lại bỏ thân mà
diệt độ. Bởi ở trong vui tưởng cho là khổ nên gọi đó
là điên đảo. Các điều tưởng lầm như trên gọi là sự
điên đảo thứ nhứt.
“
Vô-thường tưởng là thường, thường tưởng là vô-thường”,
đây gọi là điên đảo.
Vô
thường chỉ chẳng tu pháp không. Vì chẳng tu pháp không nên
thọ mạng ngắn ngủi.
Nếu
có người cho rằng chẳng tu pháp không tịch thời đặng trường
thọ. Quan niệm đó gọi là điên đảo. Đây là sự điên
đảo thứ hai.
“
Vô-ngã tưởng là ngã, ngã tưởng là vô-ngã”, đây là điên
đảo.
Người
đời cũng nói có ngã, trong Phật pháp cũng nói có ngã.
Người
đời dầu nói có ngã nhưng không có Phật tánh, đây thời
gọi là nơi vô-ngã mà tưởng là ngã gọi đó là điên đảo.
Phật
pháp nói có ngã tức là Phật tánh. Người đời lại nói
Phật pháp không ngã, đây gọi là nơi ngã tưởng là vô ngã.
Nếu nói Phật pháp quyết định vô ngã nên đức Như-Lai dạy
hàng đệ tử tu tập pháp vô ngã. Lời trên đây là điên
đảo. Đây là điều điên đảo thứ ba.
Tịnh
tưởng là bất tịnh, bất tịnh tưởng là tịnh, đây gọi
là điên đảo.
Tịnh
chính là Như-Lai thường trụ, chẳng phải thân tạp thực,
chẳng phải thân phiền não, chẳng phải thân thịt, chẳng
phải là thân gân xương ràng rịt.
Nếu
có người nói rằng Như-Lai là vô thường, là thân tạp thực,
là thân thịt, là thân gân xương ràng rịt, cũng cho rằng
Pháp, Tăng, Giải thoát đều là diệt tận, đó gọi là những
quan niệm điên đảo vì tịnh mà cho là bất tịnh.
Bất
tịnh tưởng cho là tịnh, gọi đó là điên đảo.
Nếu
có người nói rằng trong thân của ta đây không có một pháp
nào là bất tịnh cả, bởi không có bất tịnh nên quyết
định sẽ đặng vào nơi chỗ thanh tịnh. Thuyết tu bất tịnh
quán của Như-Lai là thuyết hư-vọng.
Trên
đây là quan niệm điên đảo. Đó gọi là điều điên đảo
thứ tư”.
Ca-Diếp
Bồ-Tát bạch Phật rằng : “ Thế-Tôn ! Từ nay tôi mới đặng
chánh kiến. Bạch thế-Tôn, trước đây chúng tôi đều là
người tà kiến cả.
