LỜI NÓI ĐẦU
CỦA DỊCH GIẢ
Trong
khế kinh, Đức Phật nói. "Chỉ vì đại sự nhơn duyên duy
nhất mà Đức Phật xuất hiện thế gian, đó là muốn mọi
người, mọi chúng sanh đều thành Phật đồng như Đức Phật'.
Lời
Đức Phật thật đơn giản, mà ý nghĩa lại tột cùng sâu
rộng. Trong lời đó có nghĩa cứu cánh bình đẳng. Phật và
chúng sanh không có sai khác. Còn có nghĩa là hiện tại mỗi
chúng sanh đều có đủ tánh đức đồng như Phật. Cũng có
nghĩa là nếu chúng sanh có lòng tin thanh tịnh, y giáo phụng
hành thì quyết sẽ thành Phật, như trong đại thừa, Kinh thường
có câu, chính Đức Phật dạy. "Các ngưòì là Phật sẽ thành,
còn chư phật là Phật đã thành.
Vì
thấy rõ tất cả chúng sanh đều có khả năng thành Phật
nên Đức Phật ra đời, dùng thân khẩu truyền cho đời những
phương cách, nhập pháp môn làm điều kiện cụ thể để
bưôc lên đường Phật, để rồi đến quả Phật. Những
phương pháp cụ thể đó gọi là Phật Pháp.
Vì
các chúng sanh căn không đồng nhau, tánh không đồng nhau, ý
thích cùng sự mong muốn ..vâøn vân... cũng không đồng nhau,
nên Đức Phật phải theo cơ mà dạy rát nhiều pháp môn, nhiều
nên phải dùng từ "Vô lượng pháp môn” . Dầu là vô lượng
nhưng nếu mỗi chúng sanh y theo một pháp môn, đúng với căùn
tánh thích muốn của chính mình rồi, quyết tâm hiểu rõ hành
trì thật đúng thật bền, thật sâu, thì nhất định đạt
thành đạo quả.
Như
trên nói mọi chúng sanh đều có đủ đức tính đồng như
Phật chỉ vì điên đảo vọng tưởng hư vọng phân biệt,
dục tham phiền não che chướng nên những tánh đức trong sáng
sẵn có ấy không hiện thật. Tất cả pháp môn của Đức
Phật dạy, những phương pháp mà Đức Phát, lúc hành đạo,
đã thật hành, đã hiểu rõ, đã kinh nghiệm và do đó đã
đạt kết quả cứuÏ cánh, nay đem truyền dạy lại cho mọi
người, đều nhằm vào việc phải trừ những đảo tưởng
phân biệt, dục tham phiền não, để cho tánh đức sẵn có
phát hiện tác dụng. Vì đó là sẵn có nên Đức Phật tự
nói. "Ta không có một chút pháp gì để thành vô thượng
bồ đề cả” . Phật pháp là phương tiện đưa người
vào đạo, liều thuốc chữa trị bịnh hư vọng phiền não,
là cách thức rửa lau những đảo tưởng như lau bụi trên
mặt gương, mà tuyệt đối không có chút gì là có, là được,
vì đạo là tánh đức sẵn đủ vậy.
Phật
pháp vô lượng môn cô đọng lại trong ba môn vô lậu: Giới,
Định và Huệ. Vô lậu giới để phòng ngừa, để ngăn đảo
vọng. Vô lậu định để chận đứng, để đôí trị "đảo
vọng. Vô lậu huệ dứt sạch đảo vọng. Và tùy theo giai
đoạn mà đảo vọng từng phần được dứt trừ, thì tánh
đức sẵn có của hành giả cũng từng phần thể hiện, đó
là các bực Hiền, các bực Thánh, các bực Bồ Tát. Cho đến
lúc tất cả đảo vọng sạch trọn vẹn, thì tánh đức thể
hiện trọn vẹn, đó là quả Phật, là thành Phật.
Trong
bộ Kinh Đại Bảo Tích nầy, nội dung không ngoài những điều
đã nêu ở trên, dầu là rất nhiều, rất rộng.
Trong
thập niên năm mươi, tôi được đọc tụng bộ Kinh nầy từ
bản phương sách của Bắc bộ Việt Nam ta, bản Hán văn, tôi
đã có hoài bão phiên dịch ra Việt văn để được thông
dụng theo thời đại Mãi đến năm 1979 mới hoàn thành bộ
Việt văn, và đến nay ngót mười năm mới có đủ duyên để
được đem ra ấn hành lần đầu tiên. Mong rằng sự ấn loát
và lưu hành đều tốt đẹp như ý muốn.
Cầu
nguyện tất cả mọi người, mọi thí chủ, hoặc thiện chí
hoặc công sức hoặc tịnh tài, đều tròn đầy phước lạc.
Viết
tại chùa Vạn Đức, Thủ Đức
Mùa
An Cư, ngày 12-7-1987
Phật
Lịch 2531
Tỳ
Kheo Thích Trí Tịnh