XVII
PHÁP HỘI
PHÚ LÂU NA
Thứ mười bảy
Hán dịch
: Dao Tần, Pháp Sư Cưu Ma La Thập
Việt dịch:
Việt Nam, Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
PHẨM BỒ
TÁT HẠNH
THỨ NHỨT
Như vậy
tôi nghe một lúc đức Phật trong Trúc Viên thành Vương Xá
cùng câu hội với chư đại Tỳ Kheo và chư đại Bồ Tát
số ấy đông vô lượng.
Bấy giờ
Huệ Mạng Phú Lâu Na Di Ða La Ni Tử từ chỗ ngồi đứng dậy
trịch y vai hữu gối hữu chấm đất chắp tay hướng Phật
mà bạch rằng: "Bạch Thế Tôn! Tôi muốn hỏi ít lời mong
Như Lai sót thương hứa cho".
Ðức Phật
phán: "Tuỳ ý ông hỏi, ta sẽ giải đáp cho ông vui mừng".
Tôn giả
Phú Lâu Na bạch đức Phật : "Nay tôi vì chư đại Bồ Tát
là những nguời thật hành công đức cao thượng danh tiếng
cao xa thường vì chúng sanh cầu sự an vui mà có lời thỉnh
hỏi ".
Huệ mạng
Phú Lâu Na nói kệ rằng:
"Làm công
đức tối thượng
Danh tiếng
rất cao xa
Người giới
tịnh ưa pháp
Tôi hỏi
sở hành ấy
Sửa trị
tâm thế nào
Rộng bố
thí thế nào
Ðộ chúng
sanh thế nào
Hỉ tâm
thường hành đạo.
Bạch Thế
Tôn! Nay tôi vì chư Ðại Sĩ mà hỏi sự như vậy . Bồ
Tát tu tập đa văn như biển cả chẳng cạn hết thế nào
? Hay chứa họp đa văn bửu tạng hay ở các pháp được nghĩa
quyết định ở các ngữ ngôn giỏi rõ chương cú thế nào
?
Bồ Tát thế
nào cầu
Ða văn như
biển cả
Nơi pháp
được định nghĩa
Hay giỏi
biết Phật đạo
Thế nào
ở một lời
Mà hiểu
vô lượng nghĩa
Hay dùng
sức trí huệ
Thông đạt
tất cả pháp
Ða văn vô
cùng tận
Gạn hỏi
lòng chẳng động
Xót thương
mà thuyết pháp
Ðể dứt
chúng sanh nghi.
Bạch Thế
Tôn ! Nay tôi tùy theo trí lực của tự địa mà thỉnh hỏi
đức Như Lai và chư đại Bồ Tát thế nào được chẳng thối
chuyển Vô thượng Bồ đề ?
Thế nào rời lìa mạn
Ðược gặp gỡ chư Phật
Mau được tin thanh tịnh
Ðược tin vô thượng rồi
Bỏ được sự khó bỏ
Vứt bỏ tất cả rồi
Gắng tu đạo vô ngại
Thế nào ưa xuất gia
Nhàn tĩnh tu không trí
Thế nào chẳng nghịch pháp
Mong đáp đủ sự ấy.
Bạch Thế
Tôn! Chúng tôi đều biết đức Phật đã đủ cả trí huệ
dã trọn tất cả Thần thông Ba la mật, ở trong tam giới là
cao tôn đệ nhứt không ai sánh được, đại trí vi diệu đi
không chướng ngại nơi trong các pháp, vì thế nên nay tôi
thỉnh hỏi sự ấy.
Phật đủ thượng công đức
Ðã vượt bờ thần thông
Ðược trí không chướng ngại
Tôi vì Bồ Tát hỏi
Giỏi học tất cả pháp
Công đức rất cao thắng
Phá tối sanh huệ sáng
Khiến chúng đều hoan hỉ
Oán thân không ghét thương
Không lo không khi dối
Ðại chiến thắng vua chết
Dẹp phá chúng quân ma
Chẳng cầm nơi dao gậy
Hàng phục các oán địch
Thường có lòng từ bi
Bền giữ giới thanh tịnh
Thế Tôn không siểm khúc
Không mạn không cợt đùa
Chứng được trí giải thoát
Công đức rất tối thắng
Như xưa chỗ hành đạo
Thắng trí huệ đã được
Mong nay vì tôi nói
Tu thế nào được Phật".
Bấy giờ
đức Phật bảo ngài Phú Lâu Na rằng: "Lành thay tốt thay,
ông có thể hỏi Phật sự như vậy. Lắng nghe suy nghĩ
kỹ, sẽ vì ông mà nói chư Bồ Tát phát tâm tu hành chứa
họp vô lượng Phật pháp".
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
"Nay ta nói Bồ Tát
Sơ phát tâm Bồ đề
Thường dùng sức dũng mãnh
Ưa làm đạo Bồ Tát
Sở hành của Bồ Tát
Các công hạnh thâm tâm
Nơi Phật được thọ ký
Sự ấy sẽ lược nói
Thâm tâm lòng ưa pháp
Vô lượng và vô biên
Các thứ công hạnh tu
Chẳng do một sự thành
Hỉ tâm đã sung mãn
Mà thật hành bố thí
Thí xong lòng không hối
Trong tâm càng vui mừng
Bồ Tát suy nghĩ rằng
Chúng sanh thường nghèo cùng
Không có của đa văn
Tôi sẽ cầu cho họ
Chúng sanh thường nghèo cùng
Ðều do nơi giải đãi
Tôi sẽ siêng tinh tiến
Từ đó được Bồ đề
Tôi sẽ vì chúng sanh
Gia tâm tu nhẫn nhục
Mắng nhiếc chửi đánh chém
Nín nhận chẳng hề báo
Sẽ nghĩ ai mắng tôi
Kẻ mắng bất khả đắc
Người mạ lị sân hận
Thảy đều là không sự
Suy nghĩ như vậy rồi
Lòng không có giận hờn
Thường tu hành nhẫn nhục
Do đây thành Phật đạo
Chúng sanh không tâm lành
Vì họ tôi làm đèn
Cho họ có chỗ về
Không của cho họ của
Chúng sanh đáng xót thương
Ðều cùng đi đường tà
Tôi sẽ độ thoát họ
Khiến an trụ Niết bàn
Chúng sanh đều nghèo cùng
Không có của trí huệ
Tôi được Nhứt thiết trí
Khiến họ được sung túc
Chư Bồ Tát như vậy
Vì độ chúng sanh nên
Phát tâm cầu Bồ đề
Hành các nguyện như vậy.
Này Phú Lâu
Na ! Chư đại Bồ Tát nhiều thứ nhơn duyên thị hiện
tâm mình chẳng trụ một pháp nào cả. Tại sao vậy?
Vì chư đại Bồ Tát học tất cả pháp rồi sau đắc đạo.
Bồ Tát có bốn sự hi hữu, chẳng thấy có pháp khác hơn
sự ấỵ Những gì là bốn ?
Bồ Tát có
thể ở nơi chúng sanh giải đãi mà siêng tu hành tinh tấn,
đây gọi là sự hi hữu thứ nhứt.
Bồ Tát có
thể ở giữa chúng sanh ngang ngược giận thù mà siêng tu hành
nhẫn nhục, đây gọi là sự hi hữu thứ haị
Bồ Tát thấy
các chúng sanh đi đường tà mà tự mình siêng tu hành chánh
đạo, đây gọi là sự hi hữu thứ ba.
Bồ Tát vì
độ chúng sanh chuyển khỏi sanh tử mà dùng thâm tâm phát
Vô thượng Bồ đề, đây gọi là sự hi hữu thứ tư.
Bốn sự
trên đây gọi là bốn sự hi hữu tối đại của Bồ Tát".
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng :
Thấy
chúng sanh giải đãi
Lòng
siêng tu tinh tấn
Tôi
chẳng nên theo họ
Mà
làm sự phi pháp
Chẳng
bắt chước giận thù
Phật
đạo chẳng giận thù
Thường
tu tâm từ bi
Bồ
đề từ đó sanh
Chúng
sanh ưa đường tà
Y chỉ
nơi tà đạo
Bồ
Tát cầu chánh đạo
Khiến
người tu nẻo chánh
Thấy
lỗi họa sanh tử
Nhứt
tâm cầu Phật trí
Tôi
được pháp vô thượng
Sẽ
độ các chúng sanh
Bốn
sự hi hữu ấy
Sự
khác không hơn được
Do
đây nên phải biết
Ðược
rời pháp chướng ngại
Giả
như áo mặc cháy
Ðầu
cháy còn chẳng chữa
Lòng
giải đãi nếu khởi
Liền
phải mau trừ diệt.
Này Phú Lâu
Na! Bồ Tát có bốn sự hay sanh tâm hỉ. Những gì
là bốn ?
Một là thấy
các chúng sanh ở trong sanh tử chẳng tinh tấn được.
Bồ Tát tự thấy mình ở trong Phật đạo tu hành tinh tấn
bèn sanh hỉ tâm.
Hai là thấy
các chúng sanh lòng họ thường giải đãi, Bồ Tát tự thấy
mình ở trong Phật pháp tu tinh tấn nên sanh hỉ tâm.
Ba là thấy
các chúng sanh sân hận tật đố, Bồ Tát tự thấy mình không
sân không đố thường có lòng từ bi nên sanh hỉ tâm.
Bốn là Bồ
Tát chẳng thấy người khác siêng tu Phật pháp bằng mình
nên sanh hỉ tâm”.
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng :
Thấy
chúng sanh giải đãi
Tự
mình tu tinh tấn
Vì
thế Bồ Tát này
Tự
sanh lòng vui sướng
Thấy
sanh tử lỗi họa
Mà
sanh lòng chán lìa
Kinh
sợ ngục tam giới
Lòng
siêng cầu bỏ lìa
Chúng
sanh ưa giận thù
Tự
mình thường từ bi
Vì
thế Bồ Tát này
Lòng
luôn khởi vui vẻ
Các
việc chúng sanh làm
Thường
là việc chẳng nên
Vì
thế Bồ Tát cầu
Phật
đạo tối vô thượng
Ðây
gọi là thiệt trí
Ðược
chư Phật khen ngợi
Bồ
Tát học trí này
Làm
chỗ về cho chúng
Vì
thế Bồ Tát này
Thường
được lòng vui mừng
Từ
hữu vi hư ngụy
Thường
sanh pháp chơn thiệt.
Lại này
Phú Lâu Na ! Bồ Tát có bốn pháp xa lìa được các nạn
mà gặp chỗ không nạn, được gặp rồi không mất có thể
tu hành Phật pháp. Những gì là bốn ?
Một là Bồ
Tát khiêm tốn dịu hòa, hễ thấy người thì chào hỏi trước,
hòa nhan vui vẻ cùng họ nói chuyện, lúc nói luôn mỉm cười.
Hai là Bồ
Tát nhứt tâm cầu pháp thường ưa thưa hỏi siêng cầu học
hiểu không hề nhàm đủ.
Ba là Bồ
Tát thường thích rảnh rang vắng vẻ một mình.
Bốn là tự
mình an trụ đạo Vô thượng Bồ đề cũng giáo hóa chúng
sanh an trụ Phật đạo.
Bồ Tát có
bốn pháp trên đây nên được khỏi các nạn gặp được
chỗ không nạn, gặp rồi chẳng mất có thể tu hành Phật
pháp".
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng :
Trong
lòng luôn hòa dịu
Thường
ưa làm từ bi
Lúc
cùng người nói chuyện
Khiêm
tốn vui mỉm cười
Thường
cầu pháp thâm diệu
Ðược
chư Phật khen ngợi
Luôn
giữ giới thanh tịnh
Ưa
tu hạnh đầu đà
Dầu
tu hạnh đầu đà
Cũng
tu trí thâm diệu
Vì
thế Bồ Tát này
Lìa
nạn không gặp nạn
Thường
ở trước chư Phật
Thỉnh
hỏi những pháp sâu
Do
đó trí huệ tăng
Chẳng
sanh vào chỗ nạn
Thường
thích ở vắng rảnh
Thanh
tịnh tu đầu đà
Vì
thế Bồ Tát này
Lìa
nạn không gặp nạn
Những
người có trí huệ
Thân
cận bốn pháp này
Lìa
được tất cả nạn
Thường
được gặp chư Phật
Ðược
gặp chư Phật rồi
Có
đủ bất hoại tín
Hay
phát thượng tinh tấn
Ðể
cầu Phật trí huệ
Vì
thế người cầu trí
Phải
nên học chánh pháp
Nếu
hay học chánh pháp
Ðược
thành Phật chẳng khó".