Như
vậy tôi nghe một lúc đức Phật ở nước Câu Viêm Di tại
vườn Cù Sư La cùng đại Tỳ Kheo ngàn hai trăm năm mươi người
câu hội.
Bấy giờ
đệ nhất phu nhơn của vua Ưu Ðà Diên tên Xá Ma đối với
đức Như Lai và hàng Thánh chúng thân tín cung kính thân cận
cúng dường và thường ca ngợi công đức của Như Lai.
Ðệ nhị
phu nhơn tên Ðế Nữ có lòng ganh siễm đến vua nói dối là
đức Như Lai và hàng đệ tử có chỗ phi pháp đối với đại
phu nhơn.
Nhà vua giận
lắm lấy cung tên bắn phu nhơn Xá Ma. Vì thương xót vua, Phu
nhơn Xá Ma nhập từ tam muội, mũi tên bắn ra liền quay trở
lại dừng tại trên không ngay đỉnh đầu vua, mũi tên ấy
cháy đỏ như khối lửa rất đáng sợ. Vua bắn ba phát tên
cũng đều như vậy
Vua Ưu Ðà
Diên thấy sự việc ấy toàn thân lông tóc đều dựng lên
kinh sợ hối hận nói với phu nhơn rằng: «Bà có phải là
Thiên nữ hay Long nữ chăng? Hay bà là Dạ Xoa nữ, Càn Thát
Bà nữ, Tì Xá Gía nữ, La Sát nữ chăng? ».
Phu nhơn Xá
Na nói; «Tôi chẳng phải Thiên nữ cũng chẳng phải La Sát
nữ. Ðại vương nên biết tôi nghe đức Phật thuyết
pháp thọ trì ngũ giới làm Ưu Bà Di. Vì thương vua nên tôi
nhập từ tam muội. Dầu vua đối với tôi sanh lòng bất thiện,
nhưng do sức nguyện từ tâm nên tôi không bị thương tổn.
Lành thay Ðại Vương nên đối với đức Như Lai qui mạng
đảnh lễ chắc sẽ được an vui ».
Vua nghĩ rằng
phu nhơn nghe pháp làm Ưu Bà Di còn có sức oai thần dường
ấy huống là đức Như Lai Ðẳng Chánh Giác.
Vua Ưu Ðà
Diên liền đến chỗ Phật lễ chưn hữu nhiễu ba vòng trình
bày sự việc trên rồi bạch rằng: Ngưỡng mong đức Như
Lai và hàng Thánh chúng hoan hỉ cho tôi sám hối khiến tội
lỗi ấy sớm siêu diệt ».
Ðức Phật
ấy nói: «Như lời vua tự thuật vì lầm cho Như Lai và hàng
Thánh chúng như phàm nhơn ngu si có lỗi nên vua sanh lòng giận
oán. Nay vua nếu có thể y Phật pháp luật tự ăn năn tội
lỗi chẳng có lòng che giấu cùng tận đời vị lai chẳng
tái phạm thì ta sẽ nhiếp thọ cho vua tăng trưởng thiện
pháp.
Vua bạch
rằng: « Bạch đức Thế Tôn! Vì tôi bị nữ nhơn mê hoặc
cuồng loạn điên đảo không hiểu biết nên phát sanh giận
dữ, tội nghiệp nầy sẽ đọa địa ngục. Ngưỡng mông đức
Như Lai vì an lạc chúng sanh mà xót thương khai thị lỗi họa
siễm khúc hư dối của nữ nhơn, chớ để chúng tôi thân
cận nữ nhơn hầu sẽ được mãi mãi thoát các sự khổ lụy
».
Ðức Phật
nói: « Ðể sự ấy lại, sao vua cần hỏi sự ấy mà chẳng
hỏi sự khác? ».
Vua bạch:
»tôi không hỏi sự khác. Vì nữ nhơn khiến tôi tạo tội
địa ngục, nay tôi chỉ muốn biết lỗi họa nữ nhơn siểm
khúc hư cuống tà mỵ. Mông đức Thế Tôn khai thị cho ».
Vua Ưu Ðà
Diên ba lần thỉnh hỏi như vậy.
Ðức Phật
nói: « Ðại Vương trước phải biết lỗi họa của trượng
phu rồi sau sẽ quan sát lỗi họa của nữ nhơn ».
Vua bạch;
«Vâng,bạch đức Thế Tôn! Xin thích muốn được nghe.
Ðức Phật
nói: «Tất cả trượng phu đều do bốn thứ lỗi lầm bất
thiện nên bị nữ nhơn làm mê loạn.
Một là ở
nơi dục nhiễm đam trước không chán ưa thích nữ nhơn mà
túng dật, chẳng biết gần gũi Sa Môn và Bà La Môn đủ tịnh
giới tu phước nghiệp. Vì chẳng thân cận những bực như
vậy nên những tịch tín, thi la, đa văn bố thí, trí
huệ đều thối thất. Do vì không có tín giới văn thí huệ
nên người ấy chẳng phải thiện trượng phu làm nghiệp đạo
ác, không có trí huệ say mê dục lạc, bị dục bắt, bị
dục trói, lấy dục làm mạng sống, gần kẻ ngu xa người
trí, làm bạn với kẻ ác tạo tội lỗi, tham ưa cảnh bất
tịnh của nữ nhơn bèn bị nữ nhơn chế phục như tôi đòi,
hệ thuộc sa ngã ở chỗ nữ nhơn, không biết hổ thẹn, gần
kề đến ở cửa ghẻ máu mủ hôi tanh mũi dãi thường chảy
như cảnh bất tịnh ở bãi tha ma. Ðến đỗi trái bỏ
cha mẹ chẳng biết ơn dưỡng. Bỏ lìa Sa Môn Bà La Môn, chẳng
có lòng tôn trọng cung kính cúng dường. Với Phật pháp và
Tăng chẳng tín kính sẽ mất hẳn Niết bàn giới. Hạng trượng
phu nầy sẽ đọa vào địa ngục Chúng Hiệp và địa ngục
A Tì, cũng sẽ phải đọa ngạ quỉ súc sanh không ai cứu được.
Dầu nghe lời dạy của Phật, nhưng vẫn mãi nhớ tưởng nữ
nhơn ca vũ đùa cười chẳng biết chán lìa. Người nầy quen
thói ngu ác chẳng thích tu hành sự việc của thiện trượng
phu. Ðại Vương nên biết lúc trượng phu thân cận nữ
nhơn chính là lúc thân cận nghiệp ác đạo. Ðây là
lỗi họa thứ nhứt của trượng phu vậy ».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
« Cảnh dục
đều khổ
Hạ liệt
dơ xấu
Máu mủ
tanh hôi
Rất đáng
chán sợ
Là chỗ
chứa họp
Nhiều thứ
lỗi họa
Nào có người
trí
Ưua thích
cảnh nầy
Như trong
hầm tiêu
Dơ uế đầy
tràn
Cũng như
chó sình
Như dã can
chết
Như rừng
thây ma
Dầy những
uế dơ
Dục nhiễm
dơ uế
Ðáng chán
cũng vậy
Những người
ngu si
Ái luyến
nữ nhơn
Như chó
sanh con
Chưa từng
bỏ lìa
Cũng như
ruồi thấy
Ðồ ăn
ói mửa
Lại như
bầy heo
Ham chỗ
dơ dáy
Nữ nhơn
hay phá
Giới cấm
thanh tịnh
Cũng lại
làm hư
Công đức
danh văn
Làm nhơn
địa ngục
Chướng
sanh cõi trời
Nào có người
trí
Lại thích
cảnh dục
Lại như
có người
Uống ăn
thuốc độc
Thân tâm
đao khổ
Chẳng vận
động được
Do dục nhơn
nầy
Hay làm gốc
khổ
Như thân
có đọc
Ngu chẳng
hay biết
Cũng như
chẳng rõ
Pháp thuật
ảo hóa
Vọng theo
tìm cầu
Luống tự
khổ nhọc
Người ngu
cũng vậy
Ðối với
dục nhiễm
Thường
khổ tham cầu
Phải đọa
địa ngục
Hoặc thiết
tiệc tùng
Ca vũ kỹ
nhạc
Cưới con
gái người
Về làm
vợ mình
Chứa họp
nhiều thứ
Khổ chẳng
lợi ích
Người ngu
gây tạo
Nghiệp khổ
vô lợi
Thêm lớn
các tội
Lui mất
căn lành
Trong việc
vô lợi
Chẳng tiết
thân mạng
Do đây sa
đọa
Hố sâu
ác đạo
Chiêu vời
địa ngục
Hoàn sắt
cháy đỏ
Núi dao lưỡi
nhọn
Tên
độc các khổ
Nữ nhơn
hay họp
Nhiều sự
việc khổ
G iả mượn
hoa hương
Ðể chưng
diện đẹp
Người ngu
ở đây
Vong lầm
tham cầu
Gần kề
ngợi khen
Cảnh sắc
hạ liệt
Thối thất
trí huệ
Sa đọa
tam đồ
Ðây do ngu
si
Nên bị
mê hoặc
Như chim
biển mệt
Mê mất
hướng bờ
Lại như
người ngu
Lấy dây
sắt nóng
Ðeo vào
cổ mình
Như trâu
mang ách
Cảnh dục
như rượu
Làm say cuồng
người
Tại sao
người ngu
Chẳng biết
ngốc khổ
Hoặc với
cha mẹ
Chẳng biết
ơn thương
Ðiều do
nhục nhiễm
Sanh họa
lỗi nầy
Thường
với tà dục
Các pháp
như vậy
Ca ngợi
tập làm
Chẳng biết
hổ thẹn
Họ do ngu
si
Nên bị
mê loạn
Tạo tội
ấy rồi
Sẽ đến
tam đồ
Người tối
cuồng say
Ðam mê cảnh
dục
Dầu ơn
cha mẹ
Họ cũng
bỏ được
Nếu người
tham nhiễm
Gần
kề cảnh dục
Thì là chống
trái
Vô thượng
phước điền
Vô lượng
câu chi
Vọng tưởng
phiền nhiễu
Xoay vần
bức não
Từ đây
mà sanh
Hoặc lại
mong cầu
Danh lợi
thế gian
Ðem phi pháp
ấy
Khuyên dụ
lẫn nhau
Do đây hiện
tại
Chiêu vời
sự khổ
Chết chắc
phải đọa
Ðịa ngục
an tỳ
Hiện thấy
những khổ
Ðều họp
trên thân
Bạn lành
lìa xa
Cung trời
mất hẳn
Nào có người
trí
Ưu thích
nơi đây
Thà vào
địa ngục
Chạy trên
núi đao
Nằm trên
lò lửa
Chẳng gần
nữ sắc
Nếu người
thường nhiễm
Ham mê tà
dục
Hư mất
rất nhiều
Những sự
lợi lạc
Người nữ
hay làm
Nhơn các
sự khổ
Tham dục
hay hoại
Tất cả
an lạc
Ác pháp
chứa họp
Thiện hữu
xa lìa
Ðều do
gốc nơi
Tham cầu
người nữ
Nếu người
được nghe
Lời Phật
răng dạy
Ðối với
nữ nhơn
Hay sanh chán
lìa
Thì là trang
nghiêm
Báo trời
thanh tịnh
Cũng sẽ
mau chứng
Vô thượng
Bố đề.
Lại nửa,
nầy Ðại Vương! Luận về cha mẹ đều muốn cho con mình
được lợi lạc nên hay làm việc khó làm hay nhẫn sự khó
nhẫn, dầu tất cả thứ bất tịnh dơ uế đều chịu được
cả, lại muốn thân thể sắc lực của mình mau tăng trưởng
nên khiến nó thấy những sự thắng diệu trong Diêm Phù bú
mớm nuôi nấng không có lòng mỏi nhàm, lại vì muốn cho con
mình được vui sướng nên kinh doanh cầu tìm tài vật để
cung cấp đầy đủ cho con và đến nhà người cầu hôn cưới
con gái cho con. Hôn thú xong đứa con ái luyến vợ quên mất
cha mẹ. Hoặc nó thấy cha mẹ lần suy già nên khinh khi
trái nghịch lãng phí tài vật, hoặc dời cha mẹ cho ở chổ
khác. Ðây đều do tham dục làm mê hoặc đên đảo, nên
với cha mẹ thì vất bỏ không kính thương nuôi dưỡng, với
con gái nhà người thì trân trọng cung kính cung cấp không
biết mỏi nhàm, đây là thành tựu gốc địa ngục, cũng
là lỗi họa thứ hai của trượng phu vậy ».
Ðức Thế
Tôn kệ rằng:
«Các ông
nên biết
Ðối với
cha mẹ
Tôn trọng
cúng duờng
Người nầy
thường được
Thích Phạm
Hộ Thế
Vệ hộ
phò trì
Hay khiến
ở nhà
An ổn khoái
lạc
Hoặc nhơn
buôn bán
Ði biển
phương xa
Qua lại
an ổn
Ðược những
tài lợi
Chính đây
gọi là
Ðại bửu
vô gía
Hay cho hiệu
qủa
Tên tối
thượng điền
Như vậy
hiện đời
Qủa báo
trân bửu
Ðều do
cúng dường
Cha mẹ mà
được
Còn ở đời
sau
Sẽ được
xa rời
Thân hình
lừa ngựa
Mang nặng
sai khiến
Cũng chẳng
sa đọa
Ngục phẩn
sông tro
Núi dao mũi
nhọn
Ðồng sôi
sắc đỏ
Lại ở
đời kế
Sanh trong
loài người
Giàu có
của báu
Thóc lụa
dư thừa
Vợ con quyến
thuộc
Thảy đều
hòa mục
Hoặc đến
tương lai
Ðược sanh
trên trời
Cung điện
vườn tược
Âm nhạc
tự nhiên
Tha hồ vui
chơi
Hưởng thọ
diệu lạc
Ðâu có
người trí
Nghe pháp
âm nầy
Với ruộng
cha mẹ
Chẳng siêng
cúng dường.
Lại nầy
Ðại vương! Nếu là trượng phu do nơi tà kiến chẳng biết
tự thân mau diệt hoại nên gây tạo nghiệp ác mà tự khi
dối. Người ngu si nầy luống bỏ qua thời giờ, Như gổ đá
chạm trổ làm thành, dầu hình giống người mà không hiểu
biết quen làm tham dục, thế là thành tựu nghiệp nhơn ác
đạo. Ðây là lỗi thứ ba của trượng phu».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
Trượng phu
thì dục
Làm cho mê
loạn
Nên thường
gây tạo
Các thứ
tội ác
Ðiên đão
tối tăm
Che chướng
tâm họ
Nhơn đó
sẽ sanh
Ngục tù
ác đạo
Những kẻ
tà hạnh
Sẽ còn
xa lìa
Tất cả
thánh hiền
Cũng chẳng
cung kính
Các hàng
Sa Môn
Do điên
đảo kiến
Nhẫn đến
qui mạng
Núi sông
tà mị
Do vì tham
dục
Hoặc lại
giết hại
Các loài
cầm thú
Thờ tế
thần kỳ
Nhơn vì
đảo kiến
Phi pháp
cầu phước
Do đây lìa
hẳn
Tất cả
an lạc
Nếu ở
trong hàng
Người tạo
ác nầy
Chẳng biết
tịnh tín
Hung hiểm
không thẹn
Những người
như vậy
Lìa hẳng
Hiền Thánh
Họ chắc
sẻ đọa
Ðịa ngục
kêu la
Hoặc vì
tham dục
Bức khổ
người khác
Sẽ đọa
địa ngục
Ðốt cháy
tột đốt cháy
Lại vì
đảo kiến
Với Phật
pháp tăng
Chẳng thể
thân cận
Cung kính
cúng dường
Pháp bửu
chánh giáo
Mà chẳng
lắng nghe
Xa lìa thánh
hiền
Sa đọa
ác thú
Ví thế
người trí
Ðã được
thân người
Chớ nên
lầm lẫn
Ðiên đảo
vọng kiến
Nên tu bố
thí
Và giữ
tịnh giới
Sẽ được
sanh thiên
Chứng đạo
Bồ đề
Lại nầy
Ðại Vuơng! Hoặc có trượng phu vì thân mạng mình mà quá
lao nhọc chứa họp tài vật, rồi bị nữ nhơn ràng buộc
phải cung phụng như tôi đòi nên lại càng tham cầu của báo
chẳng bố thí cho Sa Môn và Bà La Môn, họ cũng cam chịu luật
vua trị phạt. Thấy nữ nhơn buồn rầu họ liền tự nghĩ
nay tôi phải làm sao cho nàng vui vẻ? Những trượng phu nầy
là tôi tớ của tham dục, với cảnh hạ liệt bất tịnh ấy
lại tưởng là tịnh mà lại sanh lòng ái nhiễm. Lúc gần
kề nữ nhơn như vậy chính là tạo thành nghiệp ác đạo.
Ðây là lỗi thứ tư của trượng phu vậy ».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
«Người
tham dục sai mê
Họ thiệt
không an lạc
Vì gần
kề ác pháp
Chẳng gọi
thiện trượng phu
Nếu người
tự phóng vật
Không biết
gìn cấm giới
Tùy tâm
ý mà làm
Hư mất
những phước lợi
Người không
trí huệ kia
Hành các
pháp súc sanh
Chạy đuổi
theo ngũ sắc
Như theo
thích phẩn dơ
Người ngu
chẳng biết xem
Lỗi họa
của nhục nhiễm
Vọng tưởng
là ân trọng
Như người
mù lòa kia
Bị sắc
dục trói buộc
Thêm lớn
lòng ái dục
Dường như
loài dã can
Chẳng rời
khỏi tha ma
Nơi thanh
hương vị xúc
Mà sanh lòng
ái nhiễm
Luân chuyển
trong sanh tử
Như con khỉ
cột
Vì vô minh
bao che
Bị nữ
nhơn mê loạn
Như kẻ
chợ cầu lợi
Dối phỉnh
đến thân cận
Người ngu
thân cận dục
Là vào cảnh
giới ma
Dường như
Ế Ðồ Ca
Thèm ưa
mùi phẩn dơ
Cũng như
trận mưa đá
Hay tổn
hại lúa mạ
Thợ gốm
thường gần lửa
Phần nhiều
bị phỏng nóng
Những người
chưa kiến đế
Bị dục
mất pháp lành
Như gió
thổi cám nhuyễn
Nghiã ấy
cũng như vậy
Giả như
thiện trượng phu
Bị kẻ
nhơn bắt
Thà chiu
khổ nạn nầy
chẳng nên
gần nữ nhơn
Nếu ham
thích nữ sắc
Lòng tham
cầu càng nhiều
Người phàm
ngu thủ tướng
Thêm lớn
lòng ái dục
Như trong
mùa hạ nóng
Ði lâu trong
đồng hoang
Khát quá
uống nước mặn
Uống xong
khát càng tăng
Người chưa
thấy chơn thiệt
Ngu si luống
sanh sống
Thân cận
cùng nữ nhơn
Tham dục
ái vững chắc
Nếu người
chạm rắn độc
Thì bị
rắn làm hại
Người phàm
phu phạm dục
Bị dục
hại cũng vậy
Ví như bình
màu đẹp
Trong đựng
toàn thuốc độc
Trong bình
thiệt đáng sợ
Mặt ngoài
hiện đoan nghiêm
Trang sức
cho nữ nhơn
Bảo họ
là sinh đẹp
Thân họ
rất dơ dáy
Như túi
da đầy phẩn
Lại như
lấy lụa màu
Quấn lấy
lưỡi dao bén
Trang sức
cho nữ nhơn
Nghiã ấy
cũng như vậy
Như lửa
đầy hố sâu
Không khói
hay đốt cháy
Nữ nhơn
cũng như vậy
Bạo ác
không xót thương
Như thây
chó thây rắn
Xấu dơ
mà rã thúi
Cũng như
đốt phẩn dơ
Mọi người
đều gốm nhờm
Thây chó
rắn cùng phẩn
Dầu rất
đáng gớm nhờm
Nhưng các
nữ nhơn kia
Ðáng gớm
lại càng hơn
Ví như thuở
kiếp hoại
Ðại địa
đều nổi lửa
Rừng rậm
những cỏ cây
Tất cả
đều bị cháy
Loài vật
to ở biển
Nước cạn
không lần hết
Tu Di các
bửu sơn
Thế giới
bị cháy khắp
Thưở kiếp
thiêu như vậy
Ðốt cháy
cả núi biển
Không có
chúng sanh nào
Mà có người
cứu được
Nhơn ái
dục nữ nhơn
Ðốt hại
các ngu phu
Dường như
kiếp hỏa tai
Tất cả
bị cháy hết
Thân bất
tịnh thường chảy
Mũi dãi
đàm máu mủ
Sao kẻ ngu
mê kia
Lại ái
luyến thân ấy
Gân xương
kết chỏi nhau
Gói ghém
nhờ da thịt
Hôi dơ rất
đáng gớm
Như đồ
ăn thiêu bỏ
Cũng như
của kho vựa
Trấu rơm
thường bừa bãi
Thân nầy
nhiều dơ xấu
Sung mãn
cũng như vậy
Gan mật
cật tì vị
Tim phổi
ruột phẩn dơ
Cùng óc
tủy mủ máu
Tám vạn
hộ trùng nhỏ
Ở đó thường
ăn nút
Các người
ngu tối tăm
Lưới si
thường quấn trùm
Không hiểu
rõ điều ấy
Ăn uống
cặn bã thừa
Chín lỗ
thường chảy luôn
Thân tội
lỗi như vậy
Do nghiệp
dơ đời trước
Người ngu
ham nữ nhơn
Ái luyến
nơi thanh sắc
Do đây sanh
nhiễm trước
Chẳng từng
biết như thiệt
Như ruồi
thấy ói mửa
Liền sanh
lòng ưa thích
Người ngu
ưa nữ nhơn
Cảnh giới
cũng như vậy
Nghiêng ngả
nơi nữ sắc
Thường
ố quế thân mình
Tại sao
người ngu kia
Thích gần
kề nơi ấy
Như chim
chóc kiếm ăn
Chẳng biết
tránh lưới bẫy
Tham ái nơi
nữ nhơn
Bị hại
cũng như vậy
Ví như cá
trong nước
Lội bơi
trước người chài
Liền bị
họ bắt được
Há chẳng
là tự hại
Nữ nhơn
như người chài
Siểm cuống
khác vì lưới
Nam tử đồng
với cá
Bị bắt
cũng như vậy
Dao bén của
sát nhơn
Dầu cũng
là đáng sợ
Dao bén nữ
nhơn kia
Tổn hại
lại còn hơn
Như bướm
đáp lửa đèn
Và lúc nhà
bị cháy
Côn trùng
bị thiêu đốt
Không ai
cứu vớt nó
Mê say nơi
nữ nhơn
Bị lữa
dục đốt cháy
Do đây đọa
ác thú
Không được
cứu cũng vậy
Những người
ngu tà hạnh
Ái luyến
thê thiếp người
Vọng sanh
tưởng ưa thích
Dường như
gà trống nhà
Cũng như
chim trĩ rừng
Lầm vào
chỗ giết hại
Nhơn đó
tự tổn thương
Mà không
ai cứu giúp
Bỏ rời
Phật chánh pháp
Gần kề
nữ nhơn kia
Do nghiệp
nhơn duyên nầy
Sa đọa
ba ác đạo
Lại như
bầy khỉ kia
Chuyền nhảy
trong gộp cây
Tất sẽ
bị tổn thương
Há chẳng
vì tham ngu
Cũng vậy
người tham dục
Với các
nữ nhơn kia
Bị lưới
si chụp bắt
Luôn bị
khổ sanh tử
Như người
tội thế gian
Bị xử
giáo nhọn đâm
Kẻ mê say
dâm dục
Thường
luyến rừng gươm nhọn
Như dùng
ngọn lửa mạnh
Ðốt nấu
vạc nước sôi
Ðem bắp
mè ném vào
Theo nước
sôi trôi chìm
Cũng vậy
người tham dục
Chẳng hiểu
biết thiện ác
Chết sẽ
đọa ác đạo
Bị nấu
trong vạc sôi
Số lớn
của vạc sôi
Sáu mươi
bốn câu chi
Những kẽ
gây nghiệp ác
Lấy đó
làm chỗ ở
Mỗi mỗi
vạc như vậy
Rộng lớn
một do tuần
Lửa mạnh
đốt khắp bề
Ðáy và
bốn bên vạc
Có kẻ mãn
trăm năm
Hoặc hai
ba bốn trăm
Chịu khổ
nung nấu nóng
Ðều do
nghiệp mình tạo
Ngục tốt
cầm móc bén
Thỉnh thoảng
lại móc ra
Da thịch
đều nhừ rã
Chỉ còn
lại xương trắng
Bấy giờ
các ngục tốt
Lại đem
đến chuồng sắt
Lấy chài
đâm giã nát
Không ai
cứu giúp được
Bấy giờ
các xương tủy
Ðều nát
nhỏ như bụi
Do gió nghiệp
thổi đến
Chết rồi
mà sông lại
Nếu có
kẻ xâm bức
Vợ con của
kẻ khác
Sẽ phải
leo gai sắt
Và bị nạn
búa chày
Thiết xoa
ba chia nhọn
Hoặc có
bốn năm chia
Xâm bức
vợ con người
Sẽ bị
hình phạt ấy
Lại có
quạ mỏ sắt
Mổ moi lấy
tủy óc
Các bầy
sói dã can
Tranh đến
táp liếm ăn
Người tà
dục như vậy
Sẽ đọa
địa ngục phẩn
Hoặc chạy
trên mũi dao
Cũng phải
trèo núi dao
Người tà
dục như vậy
Sẽ đọa
ngục nóng đốt
Ðã bị
khổ cháy thiêu
Rồi đài
qua ngục băng
Người tà
dục như vậy
Cũng đọa
ngục cực nhiệt
Hiều kiếu
và đại kiếu
Cùng qua
ngục hắc thằng
Người tà
dục như vậy
Sẽ chìm
sông hèm nóng
Lại trãi
qua ngục tro
Chưa tới
đáy đã chết
Có ngục
tật lê sắc
Năm gốc
gai nhọn bén
Bị chó
sắt rượt cắn
Sợ chạy
vào rừng gai
Ái luyến
nơi nữ nhơn
Ðọa vào
chỗ đại bố
Hoặc phải
nuốt hoàn sắt
Hoặc phải
uống nước đồng
Có hai núi
sắc nóng
Kia đây
ép vào nhau
Người tham
dục ngày xưa
Nay bị khổ
trong ấy
Lúc khổ
như vậy
Ðều không
ai cứu giúp
Bị tội
báo khổ ấy
Ðều do
nghiệp mình gây
Người đồng
vui ngày trước
Nay nào thấy
họ đâu
Chỉ riêng
mình chiệu khổ
Họ chẳng
đến cứu nhau
Do vì ở
đời trước
Tự gây
tạo tội nghiệp
Dầu cho
đến cha mẹ
Cũng chẳng
cứu nhau được
Do vì ở
đời trước
Tự gây
tạo tội nghiệp
Dầu cho
đến con cái
Cũng chẳng
cứu nhau được
Do vì ở
đời trước
Tự gây
tạo tội nghiệp
Dầu cho
đến anh em
Cũng chẳng
cứu nhau được
Do vì ở
đời trước
Tự gây
tạo tội nghiệp
Dầu cho
đến chị em
Cũng chẳng
cứu nhau được
Do vì ở
đời trước
Tự gây
tạo tội nghiệp
Dầu cho
đến bằng hữu
Cũng chẳng
cứu nhau được
Kẻ ngu vì
tà dục
Tham tìm
cầu nữ nhơn
Nơi địa
ngục vô gián
Bị những
khổ như vậy
Nói nữ
nhơn bất tịnh
Dơ xấu
nhiều như vậy
Chỗ kẻ
ngu đến gần
Người trí
đều lìa xa
Thân cận
nữ nhơn kia
Rất là
tột hạ liệt
Là ác trong
những ác
Nào có đáng
vui ưa
Các phàm
phu tham dục
Thường
ôm ấp túi phẩn
Do nghiệp
nhơn duyên nầy
Sẽ nhận
vô lượng khổ
Người ngu
vì nữ nhơn
Cam chịu
những hình phạt
Tù trói
và đáng đập
Vẫn không
lòng chán lìa
Người ngu
vì nữ nhơn
Bị các
thứ thiêu hại
Hay nhịn
chịu khổ đau
Vẫn không
lòng chán lìa
Hoặc đặt
trên cây nhọn
Hoặc giết
hoặc nhận nước
Hoặc ném
vào hố to
Chịu đủ
mọi khổ độc
Dầu thấy
khổ như vậy
Còn ở trong
dâm dục
Khen gợi
các nữ nhơn
Chưa hề
biết chán lìa
Hoặc có
người trí ít
Biết là
gốc sự khổ
Biết mà
vẫn thân cận
Như keo sơn
gập lửa
Nghe lời
Phật răng dạy
Dầu có
lòng tin nhận
Vẫn nuôi
chứa nữ nhơn
Ðông nhiều
như bầy dê
Hoặc nghe
lời Phật dạy
Vừa khởi
lòng hối nhàm
Gây lát
hại sanh tham
Như bịnh
độc lại phát
Dường như
heo bị bố
Tạm dừng
trong gây lát
Nếu thấy
vũng phẩn dơ
Lòng tham
ái lại sanh
Người ngu
nghe pháp rồi
Tạm thời
lòng kinh sợ
Lúc sau thấy
sắc dục
Lòng tham
ái lại sanh
Dường như
có trượng phu
Từ trên
thân đầu mình
Lột bỏ
vòng hoa vàng
Lại đội
nón sắt nóng
Người ngu
vì tham dục
Ném bỏ
lời Phật dạy
Tham cầu
pháp hạ liệt
Gây tạo
các tội nghiệp
Người say
mê sắc dục
Ðọa trong
cõi Diêm La
Thường
nuốt hoàn sắt nóng
Lại uống
nước đồng sôi
Người sai
mê sắt dục
Bỏ lành
mà làm quấy
Bỏ rời
chỗ thanh lương
Ðến hẳng
cõi Diêm La
Nếu người
có trí huệ
Nghe Phật
nói pháp nầy
Phải bỏ
tất cả dục
Mau cầu
đạo xuất ly ».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rồi, vua Ưu Ðà Diên bạch rằng: « Bạch đức
Thế Tôn! Những lời vừa được nghe đây thật là hi hữu
hi hữu. Ðức Như Lai Ứng Cúng Ðẳng Chánh Giác khéo
nói lỗi họa của sắc dục. Nay tôi quy y Phật Pháp Tăng tam
bửu. Từ đây đến trọn đời tôi quy y Phật Pháp Tăng làm
Ưu Bà Tắc, ngưỡng mong đức Thế Tôn nhiếp thọ tôi ».
Ðức Phật
nói kinh nầy rồi, vua Ưu Ðà Diên và các đại chúng Trời
Người thế gian Thiên Long Bát Bộ nghe lời đức Phật dạy
tất cả đều hoan hỉ phụng hành.
PHÁP HỘI
ƯU ÐÀ DIÊN VƯƠNG
THỨ HAI
MƯƠI CHÍN
HẾT