Như
vậy tôi nghe một lúc đức Phật ở tại thành Vương Xá trong
núi Kỳ Xà Quật cùng chúng đại Tỳ Kheo ngàn hai trăm năm
mươi người và đại Bồ Tát mười ngàn người câu hội.
Bây giờ
thành Vương Xá có trưởng giả nữ tên Diệu Huệ mới tám
tuổi dung mạo đoan chánh xinh đẹp đầy đủ tướng người
ai thấy đều vui thích, đã từng thân cận cúng dường
trồng các căn lành nơi vô lượng chư Phật quá khứ.
Ðồng nữ Diệu Huệ đến lễ chưn đức Như Lai nhiễu ba
vòng qùy chắp tay bạch rằng:
«Ðấng Vô
thượng Chánh giác
Làm đèn
sáng thế gian
Xin cho phép
tôi hỏi
Sở hành
của Bồ Tát ».
Ðức Phật
phán : «Nay cho ngươi tùy ý hỏi, Phật sẽ giải thuyết để
dứt lưới nghi».
Diệu Huệ
liền nói kệ thỉnh hỏi:
«Làm sao
được thân đẹp
Ðại phú
và tôn qúi
Lại do nhơn
duyên gì
Quyến thuộc
khó trở hoại
Thế nào
thấy thân mình
Ðược thọ
biến hóa sanh
Ngồi hoa
sen ngàn cánh
Diện phụng
Phật Thế Tôn
Thế nào
chứng nhập được
Tự tại
thắng thần thông
Ðến khắp
vô lượng cõi
Kính lễ
lạy chư Phật
Thế nào
được không oán
Lời nói
được người tin
Trừ sạch
các pháp chướng
Lìa hẳn
các ma nghiệp
Thế nào
lúc mạng chung
Ðược thấy
chư Phật hiện
Nghe nói
pháp thanh tịnh
chẳng bị
khổ não bức
Ðấng đại
bi vô thượng
Xin thương
giải thuyết cho »
Ðức Phật
bảo Diệu Huệ : «Lành thay lành thay! Khéo hỏi được nghĩa
thâm diệu ấy. Lắng nghe kỹ và khéo suy gẫm đức Phật sẽ
nói cho ».
Diệu Huệ
bạch rằng : «Vâng bạch thế Tôn! Xin muốn được nghe ».
Ðức Phật
dạy : «Nầy Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp
thì được thọ thân hình đoan chánh : một là nơi ác hữu
chẳng khởi lòng giận hờn, hai là an trụ đại từ, ba là
rất thích chánh pháp, bốn là tạo hình tượng Phật ».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng:
« Sân hoại
thiện căn chớ tăng trưởng
Từ tâm
thích pháp tạo hình Phật
Sẽ được
thân đủ tướng trang nghiêm
Tất cả
chúng sanh thường ưa thấy.
Lại nầy
Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì được thân phú
quí : một là bố thí đúng thời, hai là không lòng khinh mạn,
ba là vui mừng mà cho, bốn là chẳng mong quả báo ».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng:
«Ðúng thời
bố thí không khinh mạng
Hoan hỉ
đem cho chẳng mong cầu
Nơi bốn
hạnh nầy thường siêng tu
Thọ sanh
sẽ được đại phú quí ».
Lại nầy
Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì được quyến
thuộc chẳng trở hoại : một là khéo rời bỏ được lời
ly gián, hai là làm cho chúng sanh tà kiến an trụ chánh kiến,
ba là chánh pháp sắp diệt hộ trì cho còn lâu, bốn là dạy
chúng sanh xu hướng Phật Bồ Ðề ».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng :
«Bỏ rời
ly gián và tà kiến
Chánh pháp
sắp diệt hay hộ trì
Khiến chúng
sanh trụ đại Bồ Ðề
Sẽ được
quyến thuộc không hư hoại ».
Lại
nầy Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp sẽ được ở
trước chư Phật hóa sanh ngồi tòa liên hoa : một là cầm
hoa quả đẹp ngon và hương thơm dâng cúng chư Phật và các
chùa tháp, hai là trọn chẳng vọng làm tổn hại kẻ
khác, ba là tạo tượng Phật ở trên đài sen, bốn là với
Phật Bồ đề hay sanh lòng tin thanh tịnh ».
Ðức
Thế Tôn nói Kệ rằng:
«Hoa hương
cúng Phật và chùa tháp
Chẳng hại
kẻ khác và tạo tượng
Rất tin
hiểu nơi Phật Bồ Ðề
Ðược ngồi
hoa sen sanh trước Phật.
Lại
nầy Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì được thần
thông thù thắng từ một Phật độ đến một Phật Ðộ:
một là thấy người tu pháp lành thì chẳng làm chướng não,
hai là lúc người thuyết pháp trọn chẳng làm trở ngại ba
là thắp đèn sáng cúng dường tháp Phật, bốn là siêng tu
tập các môn thiền định »
Ðức
Thế Tôn kệ rằng:
«Thấy người
tu lành thuyết chánh pháp
Chẳng hủy
báng cũng chẳng trở ngại
Tháp thờ
Như Lai cúng đèn sáng
Siêng tu
thiền định dạo nước Phật.
Lại
nầy Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì ở đời
không oán thù : một là dùng lòng không dua vạy mà gần gũi
thiện hữu, hai là là nơi pháp thù thắng của người không
lòng tật đố, ba là người được danh dự lòng vui mừng
theo, bốn là nơi hạnh Bồ Tát không lòng khinh hủy».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
«Chẳng lòng
dua vạy gần hạnh lành
Người có
hơn ta không ganh ghét
Người được
danh dự thường hoan hỉ
Chẳng chê
Bồ Tát được không oán.
Lại nầy
Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì lời nói được
người tin : một là phát ngôn tu hành thường khiến tương
ưng, hai là ở chỗ thiện hữu chẳng dấu lỗi quấy, ba là
nơi pháp được nghe chẳng tìm lỗi dở, bốn là với người
thuyết pháp chẳng sanh ác tâm ».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng:
«Phát ngôn
tu hành thường tương ưng
Chẳng giấu
tội mình với thiện hữu
Nghe kinh
chẳng tìm lỗi nhơn pháp
Lời nói
tất cả được người tin.
Lại
nầy Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì có thể
rời lìa pháp chướng mau được thanh tịnh: một là thâm tâm
ưu thích nhiếp trì ba luật nghi, hai là nghe kinh thậm thâm
chẳng sanh lòng nghi báng, ba là thấy Bồ Tát tân phát ý thì
sanh tâm Nhứt thiết trí bốn là đồi với tất cả hữu tình
có tâm đại từ bình đẳng ».
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
«Dùng
thâm ý nguyện nhiếp luật nghi
Nghe kinh
thậm thâm hay tin hiểu
Kính sợ
phát tâm tưởng là Phật
Tâm từ
khắp độ tiêu chướng nạn.
Lại nầy
Diệu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì hay rời lìa các
ma nghiệp: một là biết rõ pháp tánh bình đẳng, hai là phát
khởi tinh tiến, ba là thường siêng niệm Phật, bốn là tất
cả thiên căn đều hồi hướng Vô thượng Bồ Ðề.
Ðức Thế
Tôn nói kệ rằng:
«Biết được
các tánh bình đẳng
Thường
khởi tinh tiến Như Lai
Hồi hướng
tất cả các thiện căn
Chúng ma
không thể được dịp hại.
Lại
nầy Diễu Huệ ! Bồ Tát thành tựu bốn pháp thì lúc
lâm chung được chư Phật hiện tiền : một là người có
cầu muốn gì thì bố thí cho đầy đủ, hai là nơi các pháp
lành sanh tin hiểu sâu, ba là với chư Bồ Tát thí cúng đồ
trang nghiêm, bốn là ở nơi Tam bửu siêng lo cúng dường ».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng:
«Người
có cầu dùng thí cho đủ
Tin hiểu
pháp sâu cúng trang nghiêm
Tam bửu
phước điền siêng cúng dường
Lâm mạng
chung thời thấy Phật hiện ».
Diệu Huệ
đồng nữ bạch rằng : Bạch đức Thế Tôn ! Như lời đức
Phật dạy về hạnh Bồ Tát tôi sẽ phụng hành. Trong bốn
mươi hạnh ấy nếu tôi thiếu một hạnh mà chẳng tu thì
trái với lời đức Phật dạy là khi dối đức Như lai
».
Tôn
giả Mục Kiền Liên bảo đồng nữ Diệu Huệ rằng :
«Hạnh Bồ Tát rất khó làm được, nay cô phát nguyện lớn
thù thắng ấy, có phải là cô đã được tự tại nơi nguyện
ấy chăng?».
Diệu Huệ
bạch Tôn Giả rằng : «Nếu hoằng nguyện của tôi chơn
thiệt chẳng hư có thể làm cho các hạnh Bồ Tát được viên
mãn thì xin cõi Ðại Thiên Tam Thiên nầy chấn động sáu cách
trời mưa hoa đẹp trống trời tự kêu ».
Ðồng nữ
nguyện xong, hư không tuôn hoa như mưa, trống trời kêu vang,
cả Ðại Thiên thế giới chấn động sáu cách.
Diệu Huệ
bạch Tôn Giả rằng : «Do lời phát nguyện chơn thiệt
ấy đời vị lai tôi sẽ thành Phật như đức Thích Ca Như
Lai. Cõi nước tôi không có các ma sự và tên ác thú nữ nhơn.
Nếu lời tôi nói đây không hư vọng thì nguyện cho thân thể
đại chúng đều kim sắc ».
Ðồng nữ
nói xong cả chúng đều thành kim sắc.
Tôn giả
Mục Kiền Liên rời chỗ ngồi đứng dậy trịch y vai hữu
đảnh lễ chưn Phật mà bạch rằng : «Bạch đức Thế Tôn
! Nay tôi trước lạy Bồ Tát sơ phát tâm và chúng đại Bồ
Tát ».
Văn Thù Sư
Lợi Pháp Vương Tử hỏi Diệu Huệ : «Cô an trụ pháp gì
mà phát nguyện thành thiệt ấy?».
Ðồng nữ
Diệu Huệ đáp rằng : «Bạch Văn Thù Sư Lợi ! Lời hỏi
ấy chẳng phải. Tại sao? Vì trong pháp giới không có sở
trụ vậy ».
Lại hỏi: «Thế nào gọi là Bồ Ðề? ».
Ðáp: «Vô phân biệt pháp, đây gọi là Bồ Ðề ».
Lại hỏi : «Thế nào gọi là Bồ Tát? ».
Ðáp : «Tất cả các pháp đồng tướng hư không, đây
gọi là Bồ Tát ».
Lại hỏi : «Thế nào gọi là Bồ Ðề? ».
Ðáp : «Hạnh dường như dương diệm cốc hưởng, đây
là hạnh Bồ đề ».
Lại hỏi : «Y cứ mật ý gì mà nói như vậy? ».
Ðáp : « Ở trong đây tôi không thấy có chút pháp mật chẳng
phải mật ».
Lại hỏi : «Nếu như vậy thì tất cả phàm phu lẽ ra là
Bồ Ðề? ».
Ðáp : «Ngài cho rằng Bồ Ðề khác với phàm phu ư! Chớ
quan niệm như vậy. Tại sao? Vì đồng một tướng pháp giới
chẳng thủ chẳng xả không có thành hoại vậy ».
Lại hỏi : «Trong nghĩa nầy người hiểu rõ được số ấy
có bao nhiêu? ».
Ðáp : «Như bao nhiêu lượng tâm tâm sở huyễn hóa thì có
bao nhiêu chúng sanh huyễn hoá hay hiểu rõ nghĩa nầy »
Lại hỏi :«Huyễn hóa vốn không có sao lại có tâm tâm sở
như vậy?».
Ðáp : «Pháp giới cũng vậy chẳng có chẳng không, nhẫn đến
Như Lai cũng chẳng có chẳng không như vậy ».
Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát bạch đức Phật rằng : «Bạch đức
Thế Tôn ! Ðồng nữ Diệu Huệ nầy thật rất hi hữu hay
thành tựu được pháp nhẫn như vậy ».
Ðức Phật phán : « Ðúng như vậy, thiệt như lời Văn Thù
Sư lợi nói.Nhưng thuở qua khứ đồng nữ nầy đã phát tâm
Bồ đề trải qua ba mươi kiếp rồi ta mới phát xu vô thượng
Bồ Ðề. Ðồng nữ nầy cũng làm cho Văn Thù Sư Lợi
an trụ vô sanh nhẫn ».
Văn thù Sư Lợi Bồ Tát liền day lại đảnh lễ đồng nữ
Diệu Huệ và bạch rằng : «Thuở quá khứ vô lượng kiếp
trước tôi đã từng cúng dường cô, chẳng ngờ ngày nay lại
được thân cận».
Diệu Huệ nói : «Bạch Ngài Văn Thù Sư Lợi ! Ngài chớ sanh
khởi phân biệt như vậy. Tại sao, vì do vô phân biệt mà
được vô sanh nhẫn vậy».
Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát lại hỏi Diệu Huệ đồng nữ : «Nay
cô vẫn chưa chuyển đổi thân nữ nhơn ư?».
Diệu Huệ
nói : « Tướng nữ nhơn trọn bất khả đắc thì nay chuyển
đổi những gì. Bạch Văn Thù Sư Lợi ! Tôi sẽ vì Ngài mà
dứt trừ nghi hoặc. Do vì tôi nói lời chơn thiệt như vầy
: Ðời đương lai lúc tôi được vô thượng Bồ đề,
trong chánh pháp của tôi các hàng Tỳ Kheo nghe lời truyền
thiện lai xuất gia nhập đạo. Trong quốc độ tôi tất cả
chúng sanh thân đều kim sắc ăn mặc đồ dùng như cung trời
thứ sáu đều tùy niệm hiện ra, không có ma sự và các ác
đạo cũng không có tên nữ nhơn, có tòa bảy báu trên giăng
lưới báu, hoa sen bảy báu trùm với tướng báu, như cõi thanh
tịnh trang nghiêm của Văn Thù Sư Lợi được thành đồng
nhau không khác. Nếu lời tôi nói trên đây không hư vọng
thì nay toàn đại chúng thân đều kim sắc, thân nữ nhơn của
tôi biến thành nam tử như Tỳ Kheo trí pháp ba mươi tuổi».
Ðồng nữ
nói xong, toàn đại chúng thân đều kim sắc. Diệu Huệ chuyển
thành nam tử như Tỳ Kheo tri pháp ba mười tuổi.
Bấy giờ
chư Thiên Ðịa cư chuyền nhau ca ngợi : « Thiện tai!
Ðại tai ! Diệu Huệ đại Bồ Tát có thể thuở vị lai lúc
thành Bồ Ðề cõi nước nghiêm tịnh công đức như vậy ».
Ðúc Phật bảo Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát : «Diệu Huệ Bồ
Tát nầy đời Ðương Lai thành Phật hiệu là Thù Thắng công
Ðức Bửu Tạng Như Lai ».
Ðức Phật nói lời nầy có ba mươi câu chi chúng sanh an trụ
bất thối chuyển nơi Vô thượng Bồ Ðề, tám mươi câu chi
chúng sanh xa trần lìa cấu được pháp nhãn tịnh, tám ngàn
chúng sanh được trí chúng. Năm ngàn Tỳ kheo hành Bồ Tát
thừa lòng muốn thối chuyển nay nhơn vì thấy Diệu Huệ Bồ
Tát ý nguyện thiện căn oai đức thù thắng nên đều cởi
thượng y đang mặc dâng lên đức Như Lai rồi phát hoằng
thệ rằng: « Do thiện căn nầy chúng tôi quyết định thành
Vô thượng Bồ đề ».
Vì chư Tỳ Kheo nầy đem thiện căn hồi hướng Vô thượng
Bồ đề nên siêu chín mươi kiếp khổ sanh tử được chẳng
thối chuyển Vô thượng Bồ đề.
Ðức Phật liền thọ ký cho năm ngàn Tỳ kheo ấy rằng : «
Ðời đương lai qua sau ngàn kiếp, trong kiếp Vô Cấu Quang
Minh, thế giới Dương Diệm, quốc độ Nam Nhẫn, trong một
kiếp nối kế nhau thành Phật đồng một hiệu là Biện Tài
Trang Nghiêm Như Lai ».
Ðức Phật phán tiếp: «Nầy Văn Thù Sư Lơi! Pháp môn như
vậy có đại oai đức hay khiến chư Bồ Tát và người Thanh
Văn thừa được lợi ích lớn.
Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Hoặc có thiện nam tử thiện nữ nhơn
vì cầu Bồ đề mà không phương tiện thiện xảo hành sáu
Ba La mật mãn ngàn kiếp. Lại có người trong nữa tháng
biên chép đọc tụng kinh nầy, thì phước đức đây hơn phước
đức trên ngàn muôn ức lần, nhẫn đến không toán số thí
dụ.
Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Pháp Môn vi diệu như vậy là căn bổn
của các khế kinh Ðại thừa, ta đem phó chúc cho ông,
đời đương lai ông thọ trì đọc tụng giải thuyết cho người.
Ví như vua Chuyển Luân Thánh Vương xuất thế thì bảy báu
đều hiện ra tại trước vua ; Sau khi vua mất thì bảy báu
cũng mất theo.
Pháp môn vi diệu nầy lưu hành tại thế gian thì chính là
pháp nhãn thất Bồ đề phần v.v…của chư Như Lai chẳng
mất. Nếu không lưu hành thì chánh pháp sẽ mất.
Vì thế nên, nầy Văn THù Sư Lợi ! Nếu người muốn cầu
Bồ đề thì nên phát khởi tinh tiến biên chép kinh nầy thọ
trì đọc tụng vì người mà giải thuyết. Ðây là lời
dạy của Phật, chớ để đời sau phải sanh lòng hối hận
».
Ðức Phật nói kinh nầy rồi, Diệu Huệ Bồ Tát, Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát và cả đại chúng Thiên Long Bát Bộ nghe lời
Phật dạy đếu rất vui mừng tín thọ phụng hành.
PHÁP HỘI
DIỆU HUỆ ÐỒNG NỮ
THỨ BA
MƯƠI
HẾT