XXXVI
PHÁP HỘI
THIỆN TRỤ Ý THIÊN
TỬ
THỨ BA MƯƠI SÁU
Hán dịch
: Tùy : Pháp Sư Ðạt Ma Cấp Ða
Việt dịch
: Việt Nam Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
PHẨM PHÁ MA
THỨ TƯ
Bấy giờ
Tôn giả Xá Lợi Phất bạch đức Phật rằng : « Bạch đức
Thế Tôn ! Nay thoại tướng nầy do ai làm mà có thể khiến
Ðại Thiên thế giới đại địa chấn động sáu cách, lại
còn nhà báu tòa liên hoa chư Hóa Bồ Tát phóng quang minh lớn
soi sáng chúng hội diễn nói thâm pháp vi diệu, khiến vô lượng
ức số chư Thiên Tử đều đến tập họp và ức số chư
Bồ Tát cũng vân tập đến ? ».
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Xá Lợi Phất ! Ðây là thần lực
của Văn Thù Sư Lợi hiện ra những sự vi diệu trang nghiêm
như vậy, cũng khiến chư Bồ Tát và chư Thiên vân tập. Nầy
Xá Lợi Phất ! Văn Thù Sư Lợi cùng Thiện Trụ
Ý Thiên
Tử dắt đại chúng muốn đến chỗ Phật thỉnh hỏi về
pháp môn Phá tán chư ma tam muội để thành tựu đầy đủ
các Phật pháp thậm thâm bất tư nghị ».
Tôn giả
Xá Lợi Phất lại bạch Phật rằng : « Bạch đức Thế Tôn
! Nếu như vậy sao tôi xem khắp đại chúng mà trọn chẳng
thấy Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát ? ».
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Xá Lợi Phất ! Ông chờ một chút, nay Văn
Thù Sư Lợi cùng tất cả Ma Vương tất cả Ma chúng tất cả
ma cung mà làm sự suy hao lớn, đó là thần biến cực vi diệu
trang nghiêm sắp đến chỗ ta, ông sẽ tự thấy ».
Lúc nầy
Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát nhập Phá tán chư ma tam muội, do sức
tam muội làm cho trong Ðại Thiên thế giới trăm ức cung điện
ma cũ mục tối tăm như sắp rã hư , không còn oai quang khiến
tất cả ma chẳng thích chỗ mình ở , họ đều thấy thân
hình mình già suy ốm gầy chống gậy mà đi, hàng thiên nữ
biến thành bà già. Thấy sự như vậy, tất cả ma rất ưu
sầu Cả mình rởn ốc hãi sợ suy nghĩ rằng : đây là biến
quái gì mà khiến cho trong ngoài của ta đầy những bất tường,
phải chăng là sắp chết mất đến lúc bị quả báo suy tán
ư ? Hay là thế gian sắp bị hoại kiếp ư ?
Lúc chúng
ma lo sợ suy nghĩ như trên, Văn Thù Sư Lợi bồ Tát dùng thần
lực hiện ra trăm ức Thiên Tử đứng trước chúng ma bảo
rằng : « Mọi người chớ lo sợ, đây chẳng phải tai họa
của các người cũng chẳng phải kiếp hoại. Nay có Bồ Tát
Ðại Sĩ trụ bất thối chuyển tên là Văn Thù Sư Lợi có
đại oai thần đạo đức siêu thế đang nhập Phá tán chư
ma tam muội, do sức tam muội ấy mà có sự việc như thế
nầy chớ chẳng phải có chi khác ».
Chư ma vương
và ma chúng nghe Hóa Thiên Tử nói đến tên Văn Thù Sư Lợi
Bồ Tát họ càng tăng thêm kinh sợ run rẩy chẳng an, tất
cả cung điện ma đều chấn động dữ dội.
Chư ma vương
thưa với Hóa Thiên Tử : « Xin Ngài đại từ cứu tai ách
cho chúng tôi ».
Chư Hóa
Thiên Tử nói : « Chớ sợ chớ sợ, các người mau đến chỗ
đức Thích Ca Mâu Ni Phật. Tại sao ? Vì đức Phật Như Lai
ấy có đại từ bi, nếu có chúng sanh quá lo sợ thì chỉ
đến quy y với Phật đều liền được an lạc trừ hết
lo khổ”. Nói xong, chư Hóa Thiên Tử bỗng ẩn mất.
Chư ma vương
và ma chúng nghe lời chỉ trên tất cả đều vui mừng cùng
nhau chống gậy trong khoảnh khắc đến chỗ Thích Ca Mâu Ni
Phật đồng thanh bạch rằng : « Ðại Ðức Thế Tôn xin được
cứu hộ, xin được cứu hộ khỏi tai quái khốn khổ đại
họa nầy.
Bạch
Thế Tôn ! Thà chúng tôi thọ danh hiệu của muôn ngàn vạn
ức chư Phật chứ chẳng mong nghe một tên Văn Thù Sư
Lợi Bồ Tát. Tại sao ? Vì khi chúng tôi một lần nghe đến
tên Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát thì rất kinh sợ như bị táng
mạng”.
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Ba Tuần ! Nay sao các ông bỗng thốt lên
lời như vậy. Tại sao ? Vì Văn Thù Sư Lợi Ðại Sĩ phàm
hể khai đạo thì đều làm lợi ích cho chúng sanh . Ức trăm
ngàn Phật trước kia hiện nay và sau nầy đều không
có làm sự ấy. Chỉ có Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát thuở quá
khứ hiện tại vị lai thường vì chúng sanh mà kiến lập
đại sự như vậy, lúc chúng sanh thành thục rồi thì Ngài
đặt vào trong giải thoát, do đó mà các ông dầu nghe danh
hiệu trăm ngàn Phật mà chẳng sanh lòng khổ não cũng chẳng
kinh sợ. Sao các ông lại nói chúng tôi nghe tên một Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát thì đều rất kinh sợ”.
Chư ma bạch
rằng :
« Bạch
đức Thế Tôn ! Chúng tôi thiệt hổ thẹn với thân hình già
xấu nầy thêm quá kinh sợ nên nói như vậy.
Bạch đức
Thế Tôn ! Từ nay chúng tôi quy y đấng Chánh Giác, ngưỡng
mong thương xót hoàn phục thân hình cho ».
Ðức Phật
phán dạy : « Các ông chờ giây lát, văn Thù Sư Lợi đến
đây rồi sẽ trừ hết sự xấu hổ cho các ông ».
Bấy giờ
Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát từ tam muội dậy cùng vô lượng
trăm ngàn thiên chúng, vô lượng trăm ngàn đại Bồ Tát và
vô lượng trăm ngàn chư Long Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca
Lâu La, khẩn Na La, Ma Hầu La Già trước sau vây quanh, lại
trổi vô lượng trăm ngàn âm nhạc, lại mưa vô lượng hoa
trời vi diệu, đủ đại trang nhiêm có đại thần thông oai
đức vô cực đồng đến chỗ đức Phật đảnh lễ chưn
Phật hữu nhiễu ba vòng rồi lui ở một bên.
Ðức Phật
phán dạy : « nầy Văn Thù Sư Lợi ! Có phải ông đã nhập
Phá tán chư ma tam muội chăng ?.
Văn Thù
Sư Lợi bồ Tát bạch rằng : « Vâng, bạch đức Thế Tôn
! Tôi đã có nhập ».
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Từ đức Phật nào mà
ông được nghe dạy tam muội ấy và ông tu bao lâu được
thành mãn ? »
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát bạch rằng : « Bạch đức Thế Tôn ! Lúc
tôi chưa phát tâm Bồ đề, được nghe tam muội ấy nơi đức
Phật ».
Ðức Phật
phán dạy : « Ðức Phật ấy danh hiệu là gì ? ».
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát bạch rằng : « Bạch đức Thế Tôn ! Tôi
nhớ thuở quá khứ vô lượng vô biên bất khả tư nghị a
tăng kỳ kiếp, thuở ấy có đức Phật hiệu Mạn Ðà La Hoa
Hương Như Lai Ứng Ðẳng Chánh Giác, xuất hiện thế gian tuyên
nói Phá tán chư ma tam muội ấy, lúc ấy tôi sơ khởi được
lắng nghe ».
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Tam muội như vậy tu thế
nào để được ? ».
Văn Thù
Sư Lợi bạch rằng : « Bạch đức Thế Tôn ! Nếu đại Bồ
Tát thành tựu đủ hai mươi pháp thì được Phá ma tam muội
ấy.
Một là
quở trách tham dục phá hoại lòng tham
. Hai là
quở trách sân nộ phá hoại lòng sân. Ba là quở trách ngu
si phá hoại lòng si.
Bốn
là quở trách tật đố phá hoại lòng đố. Năm là quở trách
kiêu mạn phá hoại lòng mạn. Sáu là quở trách ngũ cái phá
hoại lòng cái. Bảy là quở trách nhiệt não phá hoại lòng
não. Tám là quở trách tưởng niệm phá hoại lòng tưởng.
Chín là quở trách các kiến phá hoại lòng kiến. Mười là
quở trách phân biệt phá hoại lòng phân biệt. Mười một
là quở trách thủ sự phá hoại lòng thủ. Mười hai là quở
trách chấp trước phá hoại lòng chấp. Mười ba là quở trách
các tướng phá hoại tâm tướng. Mười bốn là quở trách
pháp có phá hoại lòng có. Mười lăm là quở trách pháp thường
phá hoại lòng thường. Mười sáu là quở trách pháp đoạn
phá hoại lòng đoạn. Mười bảy là quở trách các ấm phá
hoại lòng ấm. Mười tám là quở trách các nhập phá hoại
lòng nhập. Mười chín là quở trách các giới phá hoại lòng
giới. Hai mươi là quở trách tam giới phá hoại lòng tam giới.
Ðại Bồ Tát đủ hai mươi pháp nầy thì thành tựu tam muội
ấy.
Bạch đức
Thế Tôn ! Lại có bốn pháp, Bồ Tát tu hành đầy đủ thì
thành tựu Phá ma tam muội ấy.
Một là
kiến lập tâm hành thanh tịnh điều nhu . Hai là tâm tánh thuần
trực không có các
siểm khúc.
Ba là tâm không phan duyên nhập thâm pháp nhẫn. Bốn là nội
ngoại sở hữu hay xả thí tất cả.
Bạch đức
Thế Tôn ! Ðại Bồ Tát còn có bốn pháp hay được tam muội
ấy : những là cứu cánh thâm tín, thành tựu thiệt ngữ,
thường thích không nhàn và chẳng nắm lấy các tướng.
Ðại
Bồ Tát còn có bốn pháp hay được tam muội ấy : những là
gần gũi thiện hữu, thường biết chỉ túc, ngồi một mình
tư duy và chẳng thích ồn ào.
Ðại bồ
Tát còn có bốn pháp hay được tam muội ấy : những là giới
chẳng phá hoại, giới chẳng khuyết phạm, giới vô sở y
và giới chẳng vọng báo.
Ðại Bồ
Tát còn có bốn pháp hay được tam muội ấy : những là bỏ
tâm Thanh Văn, lìa tâm Duyên Giác, an trụ Bồ Tát nhẫn và
chẳng bỏ chúng sanh.
Ðại Bồ
Tát còn có bốn pháp hay được tam muội ấy, những là tu
không trừ ngã, lìa tướng không có tướng, vô nguyện trừ
nguyện và xả bỏ các sở hữu.
Bạch đức
Thế Tôn ! Thuở ấy đức Mạn Ðà La Hoa Hương Như Lai tuyên
nói pháp môn
Phá tán
chư ma ấy tôi được nghe và bắt đầu tu tập.
Kế lại
có Phật hiệu Nhứt Thiết Bửu Ðiện Tế Nhựt Nguyệt Quang
Như Lai Ứng Ðẳng Chánh Giác, bấy giờ ở nơi tam muội ấy
tôi thành tựu đầy đủ. Ðức Thế Tôn ấy tuyên nói pháp
môn nầy trong chúng hội ấy có mười ngàn Bồ Tát thành tựu
pháp môn Phá tán chư ma tam muội. Tôn giả Xá Lợi Phất bạch
đức Phật : « Hi hữu Thế Tôn ! Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát
nầy có thể từ thuở xa xưa thành tựu Phá ma tam muội, do
nơi lực tam muội khìến Ba Tuần và ma chúng tóc bạc già
nua hình chí đều suy đến đỗi thế nầy ».
Ðức Phật
phán dạy : « Nầy Xá Lợi Phất ! Nay ông cho rằng Văn Thù
Sư Lợi riêng một Ðại Thiên thế giới nầy biến chúng ma
làm cho già suy thôi ư ! Ông chớ quan niệm như vậy. Tại sao
? Vì hiện nay trong mười phương hằng sa Phật độ tất cả
chúng ma đều biến hoại như vậy cả, đều do oai lực của
Văn Thù Sư Lợi làm ra vậy ».
Ðức
Phật bảo Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát : « : Nay ông
nên nhiếp thần lực của ông lại khiến tất cả chúng ma
hoàn phục bổn hình ».
Tuân lời
đức Phật, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát bảo chúng ma rằng : «
Các Ngài có thiệt chán sợ thân hình nầy chăng ? ».
Chúng ma
bạch rằng : « Vâng, bạch Ðại Sĩ ».
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát bảo : « Nếu như vậy thì các Ngài cũng nên
chán sợ tham dục chớ luyến tam giới ».
Chúng ma
bạch rằng : « Lành thay Ðại Sĩ, kính nghe lời dạy tốt
há dám sai trái, mong Ðại Sĩ cho chút oai thần trừ sự khổ
xấu hổ nầy ».
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát liền nhiếp thần lực khiến chúng ma hoàn
phục thân hình chư Thiên trang nghiêm như cũ rồi bảo chúng
ma rằng : « Nầy Ba Tuần !Như nhãn sở hữu của Ngài, gì
là nhãn ? Gì là nhãn tưởng ? Như vậy chỗ nào là nhãn trước,
là nhãn tướng, là nhãn phan duyên, là nhãn chướng ngại,
là nhãn tư, là nhãn ngã, là nhãn y chỉ, là nhãn hỉ lạc,
là nhãn hí luận, là nhãn ngã sở, là nhãn hộ, là nhãn niệm,
là nhãn thủ, là nhãn xả, là nhãn phân biệt, là nhãn tư
lương,là nhãn thành tựu, là nhãn sanh, là nhãn diệt, là nhãn
lai khứ ? Các pháp như vậy là cảnh giới của Ngài, ma nghiệp
chướng ngại.
Như nhãn,
với nhĩ tỉ thiệt thân và ý cũng như vậy.
Lại như
sắc, thanh hương vị xúc và pháp cũng như vậy. Các Ngài đều
phải nên biết rõ như thiệt.
Lúc Văn
Thù Sư Lợi Bồ Tát thuyết pháp ấy trong chúng có một vạn
ma vương Ba Tuần đều phát tâm Vô thượng Bồ đề. Tám vạn
bốn ngàn các ma quyến thuộc xa lìa trần cấu được pháp
nhãn thanh tịnh.