XXXVI
PHÁP HỘI
THIỆN TRỤ Ý THIÊN
TỬ
THỨ BA MƯƠI SÁU
Hán dịch
: Tùy Pháp Sư Ðạt Ma Cấp Ða
Việt Dịch
: Việt Nam Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
PHẨM
XƯNG TÁN PHÓ PHÁP
THỨ MƯỜI
Ðức Phật
phán dạy : “ Nầy Văn thù Sư Lợi ! Nếu được nghe
pháp môn Tu đa la thậm thâm nầy thì đồng với gặp Phật
xuất thế.
Nầy Văn
Thù Sư Lợi ! Nếu được nghe kinh nầy thì đồng với chứng
Tu Ðà Hoàn, đồng với chứng Tư Ðà Hàm, đồng với chứng
A Na Hàm, đồng với chứng A La Hán. Tại sao ?Vì như như ấy
không khác vậy.
Lại nầy
Văn Thù sư Lợi ! Nếu được nghe kinh nầy sanh lòng tin hiểu
thì đồng với bực hậu thân Bồ Tát ngồi đạo tràng dưới
cội Bồ đề quyết định thành Vô thương Chánh Giác. Tại
sao ? Vì pháp môn nầy là yếu đạo của Tam thế chư Phật
vậy”.
Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát nói ; “Ðúng như vậy, bạch đức Thế Tôn
! Như lời Phật dạy, như không chẳng khác, như vô tướng
chẳng khác, như vô nguyện chẳng khác, như như như chẳng
khác, như pháp giới chẳng khác, như thiệt tế chẳng khác,
như bình đẳng chẳng khác, như ly dục chẳng khác. Duy nguyện
Ðức Như Lai hộ trì pháp môn như vậy, ở thời kỳ mạt
thế năm trăm năm sau sẽ khiến kinh nầy lưu hành khắp Diêm
Phù Ðề cho các chúng sanh đều được nghe đều được biết”.
Lúc Văn Thù
Sư Lợi Bồ Tát thỉnh Phật như vậy, khắp Ðại Thiên Thế
giới tất cả âm nhạc không đánh tự kêu, tất cả cây cối
tự nhiên sum suê, tất cả thứ hoa đều đua nở, cả Ðại
Thiên thế giới chấn động sáu cách phóng quang minh chiếu
khắp mọi nơi hơn ánh sáng nhựt nguyệt. Trăm ngàn vạn ức
chư Thiên hớn hở vui mừng được chưa từng có, ở trên
hư không mưa thiên hương thiên hoa các thứ hoa các thứ vòng
hoa, hương bột hương thoa mùi thơm ngào ngạt khắp mười
phương, trổi âm nhạc trời hòa nhã dịu dàng tất cả chư
Thiên ấy đều vòng tay chắp tay ca ngợi rằng : “Hi hữu
hi hữu pháp môn kỳ đặc, nay đây Ðại Sĩ Văn Thù Sư Lợi
thuyết pháp chúng tôi được nghe, chúng tôi làm phước hội,
từ lúc sơ sanh đến nay tái ngộ chuyển đại pháp luân tại
Diêm Phù Ðề, các chúng sanh có đủ thiện căn mới được
nghe pháp môn thâm diệu nầy. Nếu các chúng sanh rồi tin thọ
phụng hành thì nên biết là đã từng cúng dường tất cả
chư Phật, cũng là đã được pháp nhẫn thậm thâm. Nếu có
chúng sanh nghe kinh điển nầy mà chẳng kinh sợ chẳng thối
thất, thâm tâm ưa thích thì nên biết người nầy chẳng phải
chẳng phải từ căn lành nhị thừa mà đến vậy”.
Văn Thù Sư
Lợi Bồ Tát bạch Phật : “Bạch đức Thế Tôn ! Nay thoại
ứng kỳ lạ nầy phải chăng là pháp môn nầy sẽ khắp lưu
hành ở Diêm Phù Ðề trong đời vị lai mà còn mãi chẳng
diệt mất ư !”.
Ðức Phật
nói : “Ðúng như vậy, vừa rồi hiện thoại ứng là chỉ
để vì kinh nầy lưu hành khắp Diêm Phù Ðề còn mãi chẳng
mất vậy”.
Văn Thù Sư
Lợi Bồ ;Tát nói : “Bạch đức Thế Tôn! Ngưỡng mong đức
Phật lại lập lời thánh thiệt cho kinh nầy lưu hành hưng
thạnh chẳng diệt mất tại thế gian’’.
Ðức Phật
dạy : “Nầy Văn Thù Sư Lợi ! Nếu ba môn giải thoát có
thể chứng Niết bàn là lời thành thiệt thì đời mạt thế
năm trăm năm sau kinh pháp nầy lưu hành tại Diêm Phù Ðề
hưng thạnh chẳng diệt là lời thành thiệt vậy.
Nầy
Văn Thù Sư Lợi ! Nếu khổ Vô thường, nếu không vô ngã
là lời thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau kinh pháp
nầy lưu truyền rộng khắp Diêm Phù Ðề hưng thạnh chẳng
diệt là lời thành thiệt vậy”.
Văn Thù Sư
Lợi Bồ Tát nói : “ Bạch đức Thế Tôn ! Như lời Phật
dạy không có ngã nhơn chúng sanh thọ mạng trượng phu, không
có ma nô xà ma na bà không có phiền não không có thanh tịnh
là lời thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau kinh pháp
nầy hoằng truyền khắp Diêm Phù Ðề hưng thạnh chẳng diệt
là lời thành thiệt vậy.
Bạch đức
Thế Tôn !Như lời Phật dạy không có sanh tử không có Niết
bàn, không có tham dục sân khuể ngu si, không có
danh sắc, không có nhơn quả, không có hữu không có tri, không
có thân không có thân chứng, không có tâm không có tâm
quả, không có niệm không có niệm xứ, không có phát không
có phát xứ, không có sắc, thọ, tưởng, hành, thức, không
có nhãn nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý, không có sắc, thanh, hương,
vị, xúc, pháp, không có Dục giới, Sắc giới, Vô sắc giới,
không đoạn không thường,các pháp được nói như vậy là
lời thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau kinh pháp
nầy hoằng truyền khắpDiêm Phù Ðề hưng thạnh chẳng diệt
là lời thành thiệt vậy.
Bạch đức
Thế Tôn ! Như lời Phật dạy không có Tu Ðà Hoàn không có
quả Tu Ðà Hoàn, không có Tư Ðà Hàm, không có quả Tư Ðà
Hàm, không có A Na Hàm không có quả A Na Hàm, không có A La
Hán không có các pháp A La Hán, không có Bích Chi Phật không
có các pháp Bích Chi Phật, không có Như Lai không có các pháp
Như Lai, không có chứng quả v.v…không lực không úy không
trí quả không thánh chúng, không có không vô tướng vô nguyện,
không có ly dục xứ, không có được bổn tánh, không có bình
đằng, không có chứng xứ, không có ám minh, không có phược
giải, không có bỉ ngạn, thử ngạn và trung gian, không có
niệm không có giác, các pháp được Phật nói như vậy là
lời thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau pháp môn
của kinh nầy hoằng truyền Diêm Phù Ðề lưu hành khắp nơi
hưng thạnh chẳng diệt là lời thành thiệt vậy.
Bạch đức
Thế Tôn !Như lời Phật dạy ở nơi các pháp môn không có
chúng sanh tín giải đắc quả tương ưng chẳng tương ưng
chẳng hiệp chẳng tan, các pháp như vây là lời thành thiệt,
đời mạt thế năm trăm năm sau pháp môn kinh nầy hoằng truyền
Diêm Phù Ðề lưu hành khắp nơi hưng thạnh chẳng diệt là
lời thành thiệt vậy.
Bạch đức
Thế Tôn ! Như lời Phật dạy chư Như Lai Ứng Ðẳng Chánh
Giác thuở quá khứ đã nói không có một pháp nào có thể
làm cho chúng sanh ở trong sanh tử diệt trừ phiền não được
giải thoát Niết bàn, cũng không chúngg sanh có pháp sanh diệt
nhẫn đến không có tội lỗi không xuất không động, chư
Phật vị lai và hiện tại cũng nói như vậy, nếu các pháp
ấy là lời thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau pháp
môn của kinh nầy lưu hành Diêm Phù Ðề truyền bá khắp nơi
hưng thạnh không diệt là lời thành thiệt vậy.
Lại như
lúc đức Thế Tôn nói pháp nầy không có Bồ Tát được tam
muội các đà la ni cũng không có ngữ ngôn cú nghĩa được
chư Phật ấy nói nhẫn đến chẳng nói một câu một chữ
không có người lắng nghe không có người được hiểu không
có người thành Phật các pháp như vậy là lời thành thiệt,
đời mạt thế năm trăm năm sau pháp môn của kinh nầy lưu
hành Diêm Phù Ðề hoằng truyền khắp nơi hưng thạnh chẳng
diệt là lời thành thiệt vậy.
Như đức
Thế Tôn nói không có giới thân không có tam muội không có
trí huệ, không có giải thoát không có giải thoát tri kiến,
các pháp như vậy là lời thành thiệt đời mạt thế năm
trăm năm sau pháp môn kinh nầy lưu hành Diêm Phù Ðề hoằng
truyền khắp noi hưng thạnh chẳng diệt là lời thành thiệt
vậy.
Như đức
Thế Tôn nói chư Bồ Tát chẳng hành bố thí chẳng trì cấm
giới chẳng tu nhẫn nhục chẳng phát tinh tiến chẳng nhập
thiền định chẳng được Bát nhã chẳng cầu Bồ đề chẳng
chuyển các địa chẳng được Phật đạo chẳng được thập
lực chẳng được tứ vô úy chẳng được các tướng hảo
chẳng được biện tài chẳng chuyển pháp luân chẳng độ
chúng sanh khiến được chánh giác, các pháp như vậy là lời
thành thiệt, đời mạt thế năm trăm năm sau pháp môn kinh
nầy lưu hành Diêm Phù Ðề hoằng truyền khắp nơi hưng thạnh
chẳng diệt là lời chơn thiệt vậy”.
Lúc Văn Thù
Sư Lợi bồ Tát truyền lời thệ thành thiệt ấy, đại địa
các Ðại Thiên thế giới chấn động sáu cách.
Di Lặc Bồ
Tát bạch Phật : “Bạch đức Thế Tôn ! Nay duyên cớ gì
mà thế giới chấn động ?”.
Ðức Phật
phán : “ Nầy Di Lặc ! Nay ông chớ hỏi sự ấy. Tại sao?
Vì đời mạt thế chúng sanh ít tín căn độn có nghe cũng
chẳng hiểu được họ sẽ sa vào nghi mạn mãi mãi thọ khổ”.
Di Lặc Bồ
Tát lại bạch Phật : “ Ngưỡng mong đức Thế Tôn nói cho.
Nếu được đức Thế Tôn tuyên nói thì có thể lợi ích
nhiều cho tất cả thế gian Trời Người đại chúng vậy.
Ðức Phật
phán : “ Nầy Di Lặc ! Kinh điển như vậy thuở trước đã
có bảy mươi bốn ức trăm ngàn na do tha chư Phật Thế Tôn
ở địa phương nầy xưng dương tuyên nói, đều do nhơn Văn
Thù Sư Lợi cùng Thiên Tử các người hỏi đáp luận bàn
?”.
Di Lặc Bồ
Tát bạch Phật : “Bạch đức Thế Tôn ! Văn Thù Sư Lợi
Bồ Tát và Thiện Trụ Ý Thiên Tử nầy được nghe pháp môn
như vậy đã bao lâu ?”.
Ðức Phật
phán : “ Nầy Di Lặc ! Quá khứ bảy a tăng kỳ kiếp có đức
Phật xuất thế hiệu Phổ Hoa Tối Thượng Sư Tử Du Bộ Thắng
Công Ðức Tụ Như Lai Ứng Ðẳng Chánh Giác, Văn Thù Sư Lợi
và Thiện Trụ Ý Thiên Tử ở chỗ đức Phật ấy ban đầu
nghe kinh nầy”.
Lúc nói kinh
nầy, trong chúng có hằng sa chúng sanh phát tâm Vô thượng
Bồ đề, lại có chúng sanh nhiều gấp bội được an trụ
bất thối nhẫn, lại có chúng sanh gấp bội nữa xa lìa trần
cấu được pháp nhãn tịnh.
Ðức Phật
nói kinh nầy rồi, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, Thiện Trụ Ý
ThiênTử cùng chư Bồ Tát mười phương, chúng chư Thiên, các
Tôn giả Xá Lợi Phất, Ma Ha Ca Diếp và chúng Tỳ Kheo nhẫn
đến tất cả ThiênLong Bát Bộ nghe lời đức Phật dạy đều
rất vui mừng tín thọ phụng hành.
Pháp hội
Thiện Trụ Ý Thiên Tử
THỨ BA
MƯƠi SÁU
HẾT