XXXVII
PHÁP HỘI
A XÀ THẾ VƯƠNG TỬ
THỨ BA MƯƠi BẢY
Hán dịch
: Nhà Ðường Pháp Sư Bồ đề Lưu Chi
Việt dịch:
Việt Nam Tỳ Kheo Thích Trí Tịnh
Như vậy tôi nghe một lúc đức Phật ở thành Vương Xá trong
núi Kỳ Ðà Quật cùng đại Tỳ Kheo ngàn hai trăm năm mươi
người câu hội.
Bấy giờ con trai yêu quí của vua A Xà Thế là Vương Tử Sư
Tử cùng chung đồng bạn năm trăm người đều đã hướng
đếnVô thượng Bồ đề, mỗi người cầm tràng phan bửu
cái xuất thành Vương Xá qua núi Kỳ Xà Quật đến chỗ đức
Như Lai lễ lạy cúng dường.
Vương Tử Sư Tử bạch Phật : “ Ngưỡng mong đức Thế Tôn
vì tôi mà tuyên nói các hạnh Bồ Tát”.
Vương Tử
liền nói kệ rằng :
“ Thế nào
được đoan chánh
Hóa sanh
trong hoa sen
Thế nào
biết túc mạng
Nguyện
Phật tuyên dạy cho
Thế nào
được thành tựu
Tam muội
đà la ni
Khi có nói
lời gì
Mọi người
đều kính thọ
Thế nào
được chánh niệm
Ðầy đủ
sanh trí huệ
Như pháp
mà tu hành
Kiên cố
chẳng hư hoại
Thế nào
thành diệu tướng
Ðầy đủ
ba mươi hai
Tám mươi
tùy hình hảo
Người nhìn
vui chẳng chán
Thế nào
được phạm âm
Tiếng ca
lăng tầng già
Thế nào
khiến thế gian
Người thấy
đều vui mừng
Do đâu được
hạnh nghiệp
Ðược sanh
trước chư Phật
Hay thỉnh
nghĩa vi diệu
Ngưỡng
mong Như Lai dạy
Thế nào
rời các nạn
Mà sanh nơi
thiện đạo
Thế
nào tất cả đời
Tánh siêng
không phóng dật
Thế nào
được thần thông
Và chứng
túc mạng trí
Hãy sạch
hết các lậu
Nguyện Phật
khai diễn cho
Thế nào
tịnh nghiệp thành
Lưới ma
chẳng trục được
Mà trong
tất cả đời
Ðược mọi
ngưòi kính yêu
Thế nào
được trường thọ
Thân ít
sanh bịnh tật
Ðược quyến
thuộc vững bền
Nguyện Mâu
Ni tuyên nói ».
Ðức Thế
Tôn nói kệ đáp Vương Tử :
Nhẫn nhục
được đoan chánh
Bố thí
xen hóa sanh
Pháp thí
biết túc mạng
Ông nên
hiểu như vậy
Tu tâm được
tam muội
Nhẫn được
đà la ni
Kính trọng
các chúng sanh
Pháp môn
người kính thọ
Chẳng
siểm được chánh định
Quán khéo
sanh trí huệ
Tôn trọng
chỗ tu hành
Ðắc pháp
tâm kiên cố
Do thí được
tướng tốt
Hành từ
được tùy hình
Với chúng
sanh bình đẳng
Người nhìn
không chán đủ
Thành ngôn
được phạm âm
Ca lăng do
nhuyến ngữ
Lìa ỷ ngôn
lưỡi thiệt
Người thấy
đều vui mừng
Ở trong
các pháp thí
Chẳng từng
bị chướng ngại
Do đây nên
thường được
Gặp gỡ
các Như Lai
Tịnh tín
lìa các nạn
Trì giới
sanh thiện đạo
Do tu tập
pháp không
Ðời đời
không phóng dật
Thí xe được
thần thông
Giáo thọ
thành túc mạng
Bỏ rời
cả hai bên
Do đấy
hết các lậu
Thắng giải
thành tịnh nghiệp
Tinh tiền
xô dẹp ma
Như thuyết
mà tu hành
Ðời đời
được người yêu
Chẳng hại
được trường thọ
Trừ khổ
lo cho người
Thân tráng
kiện ít bịnh
Hòa giải
quyến thuộc vững”.
Vương Tử
Sư tử lại bạch hỏi :
“Thế nào
được của giàu
Ðồ dùng
không tổn giảm
Ðời đời
sanh chỗ nào
Thành tựu
oai đức lớn
Thế nào
được đại lực
Chúng ma
chẳng hại được
Oai thế
thường siêu thắng
Duy nguyện
Thế Tôn dạy
Thế nào
được thành tựu
Thiên nhãn
và thiên nhĩ
Thế nào
biết rõ được
Các tâm
của chúng sanh
Thế nào
được tịnh độ
Và
pháp chúng viên mãn
Ðược tùy
thân viên quang
Ðấng trọn
đức xin dạy
Thế nào
chỗ sanh ra
Tâm Bồ
đề chẳng hư
Nhẫn đến
trong mộng mơ
Cũng vẫn
không quên mất
Thế nào
Ðại Mâu Ni
Ðược đại
chúng kính yêu
Nhiếp thủ
tất cả pháp
Duy nguyện
Thế Tôn dạy ».
Ðức Thế
Tôn đáp rằng :
«Chẳng
ganh được của giàu
Chẳng xan
đồ dùng tăng
Khiêm hạ
thành tôn quí
Có oai đức
tự tại
Hằng thí
món ăn ngon
Kẻ sợ
khiến an ổn
Do đây được
đại lực
Oai thế
thường siêu thắng
Thí đèn
cảm thiên nhãn
Cúng nhạc
thành thiên nhĩ
Xa rời chấp
hai bên
Nên
được tha tâm trí
Tịnh nguyện
được tịnh độ
Nhẫn lực
pháp chúng thành
Thí các
tướng báu đẹp
Ðược viên
quang chiếu khắp
Có du hành
xứ nào
Trong thành
ấp tụ lạc
Dạy người
phát đại tâm
Bồ đề
tâm chẳng hư
Thắng chí
nguyện đầy đủ
Chẳng thối
tâm Bồ đề
Do đây nhiếp
các pháp
Ðược đại
chúng kính yêu”.
Vương Tử
và đại chúng nghe đức Phật nói kệ xong, đồng bạch đức
Phật rằng :
“Như lời
đức Thế Tôn dạy các hạnh vi diệu ấy, từ nay chúng tôi
đều sẽ tu học hết”.
Ðức Thế
Tôn liền hiện mỉm cười phóng đại quang minh chiếu khắp
vô lượng vô biên thế giới.
Di Lặc Bồ
Tát bạch Phật : “ Bạch đức Thế Tôn ! Do nhơn duyên gì
mà đức Thế Tôn hiện mỉm cười, duy nguyện tuyên nói trừ
nghi hoặc cho chúng tôi”.
Ðức Phật
phán : “ Nầy Di Lặc ! Vương Tử Sư Tử đây cùng đồng
bạn năm trăm người thuở xưa vì cầu Vô thượng bồ đề
nên đã cúng dường mười na do tha tám mươi ức chư Phật,
thời kỳ Phật Nhiên Ðăng ta làm Bà La Môn Tử thành thục
cho họ. Các người ấy ở thời vị lai ở chỗ Di Lặc Phật
và chư Thế Tôn hằng thọ hóa sanh thân thừa cúng dường.
Các người ấy phụng sự mười ức Như Lai như vậy mãn ba
trăm kiếp, Phật tối hậu ấy hiệu Vô Biên Tri Như Lai biết
tâm nguyện của họ nên tùy sở ưng đều thọ ký Vô thượng
Bồ đề đồng ở trong Kiếp An Lạc Quang Nghiêm thành Ðẳng
chánh Giác đều đồng hiệu là Trí Huệ Tràng Tướng, Phật
độ trang nghiêm như nước Cực Lạc của Vô Lượng Thọ Như
Lai ở Tây phương.
Nầy Di Lặc
! Nếu có chúng sanh nghe lời nói nầy mà tin hiểu phát nguyện
sẽ thành đại Bồ đề, thì phải biết người nầy được
công đức không gì sánh bằng.
Nầy Di Lặc
! Nếu có người trong sáu trăm kiếp thường có thể đem các
châu báu đến khắp các Phật độ cúng thí chư Như Lai, lại
nếu có người nghe kinh điển nầy phát sanh thiện căn hơn
công đức người trước, toán số so tính chẳng bằng được.
Lúc đức
Phật nói kinh pháp nầy, trong chúng có tám mươi ức chúng
sanh đồng thời xu hướng Vô thượng Bồ đề. Tam thiên Ðại
Thiên thế giới đều chấn động, trời mưa hoa đẹp.
Ðược nghe
đức Phật thọ ký rồi, Vương Tử Sư Tử và năm trăm đồng
bọn vui mừng hớn hở đều nghĩ rằng : Chúng ta quyết định
thành Vô thượng Giác.
Vương Tử
và đồng bạn đã cúng dường xong được ngũ thần thông
liền ở trước Phật biến hiện nhiều cách rồi đồng xuất
gia tu hành.
Chư đại
Bồ Tát và chúng chư Thiên xu hướng đại Bồ đề thấy Vương
Tử và đồng bạn tùy chỗ thích của đại chúng mà hiện
thần biến đều rất vui mừng mà đồng nói rằng : “Vương
Tử Sư Tử hỏi các điều nghi, đức Như Lai Thế Tôn đều
giải quyết hết. Như vậy, đức Thế Tôn bất khả tư nghì,
chánh pháp của Như Lai và người tín thọ quả báo bất khả
tư nghị, công đức Như Lai vô lượng vô biên nơi tất cả
pháp không gì chẳng thấu tỏ, là Ðạo Sư của đời độ
người chưa độ, khắp mười phương thế giới đều rõ biết
cả các pháp ba đời.
Ai là người
có trí được nghe khối công đức sanh xứ an lạc như vậy
mà chẳng phát khởi tin ưa mãnh lợi xu hướng cầu Vô thượng
Bồ đề”.
Ðức Phật
nói kinh nầy rồi, Vương Tử Sư Tử cùng đồng bạn năm trăm
người, tất cả đại chúng đều vui mừng phụng hành.
Pháp hội
A Xà Thế Vương Tử
Thứ Ba
mươi bảy ( HẾT)