Ðức
Phật bảo Trưởng lão Ma Ha Ca Diếp: “Phấn tảo y Tỳ Kheo
chứa y phấn tảo lượm vật phấn tảo, quan niệm rằng: Vì
tàm quý vậy, chẳng phải vì dùng y để tự nghiêm sức vậy,
vì che ngăn gió thổi nắng đốt muỗi mòng bu cắn vậy, vì
an trụ Phật giáo vậy, chẳng phải vì cầu sạch tốt vậy.
ở trong đống phấn tảo, Ty Kheo ấy lượm lấy vật bỏ.
Lúc lấy nên sanh hai ý tưởng: Một là ý tưởng tri túc và
hai là ý tưởng dễ nuôi. Còn có hai ý tưởng: một là ý
tưởng không kiêu mạn và hai là ý tưởng trì thánh chủng.
Còn có hai ý tưởng: một là chẳng dùng nghiêm sức thân hình
và hai là khiến lòng thanh tịnh.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Phấn tảo y Tỳ Kheo lúc lượm lấy vật bỏ
trong đống phấn tảo, nếu thấy có các thân hữu tri thức
thì thôi không lượm lấy mà nghĩ rằng: các người nầy hoặc
có thể rầy trách tôi là người dơ bẩn.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Ta nói Tỳ Kheo ấy chẳng được tịnh hạnh,
tại sao, vì phấn tảo y Tỳ Kheo lòng cứng như đá, ngoại
vật chẳng nhập cũng chẳng động được.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Phấn tảo y Tỳ Kheo lượm lấy vật phấn tảo
rồi nên giặt sạch cho hết dơ bẩn, giặt sạch rồi nhuộm
kỹ, nhuộm kỹ, nhuộm xong rồi may thành Tăng già lê, khéo
ráp, khéo vá khéo may, khéo thọ, thọ rồi nên mặc chớ xếp
để hư.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Phấn tảo y Tỳ Kheo an trụ trong pháp quán bất
tịnh mặc y phấn tảo là để ly dục vậy, tu từ tâm mặc
y phấn tảo là để lìa sân khuế vậy, quán pháp thập nhị
nhơn duyên mặc y phấn tảo là vì rời si vậy, chánh tư duy
mặc y phấn tảo là để dứt tất cả phiền não vậy, nhiếp
hộ các căn mặc y phấn tảo là vì biết rõ lục nhập vậy,
chẳng dua vạy mặc y phấn tảo là để chư Thiên, Long, Quỉ,
Thần vui đẹp vậy.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Cớ chi gọi là y phấn tảo?
Ví
như tử thi, mọi người chẳng tam muốn chẳng sanh lòng ngã
sở lữu theo lẽ phải trừ bỏ. Cũng vậy, y phấn tảo chẳng
phải ngã ngã sở, lả dễ được, chẳng phải tà mạn, chẳng
cầu xin người, chẳng xem nhan sắc người, là vật vất bỏ
không khác phân rác, nó cũng chẳng thuộc của ai. Vì thế
nên gọi là y phấn tảo.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Y phấn tảo là pháp tràng phan, vì là Ðại
tiên nhơn vâỵ, vì họ ấy do thánh nhơn vậy, vì dùng thánh
chủng để an trụ vậy, vì chuyên niệm nơi thiện pháp nghie
thức vậy, vì khéo hộ trì giới tụ vậy, vì hướng đến
định tụ vậy, vì an trụ nơi huệ tụ vậy, vì thân dùng
giải thoát tụ vậy, vì thuận với pháp do giải thoát tri
kiến vậy.
Nầy
Ðại Ca Diếp! Ty Kheo mặc y phấn có phước đức lớn
không chỗ mong cầu không chỗ tham trước hay lìa lòng kiêu
mạn hay bỏ gánh nặng.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nếu có Tỳ Kheo mặc y phấn tảo vì tri túc
nên chư Thiên, Long, Quỉ , Thần ưa thích muốn thấy. Nếu
nhập thiền định thì Thích, Phạm, Tứ Thiên Vương quì chấp
tay đầu mặt đảnh lễ, huống là chư tiểu Thiên khác.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nếu có ác Tỳ Kheo siêng cầu y phục để
nghiêm sức thân hình, ngoài hiện tịnh hạnh mà trong thì đủ
tham dục sân khuể. Dầu họ nghiêm sức thân hình xinh đẹp
nhưng chư Thiên, Long, Quỉ , Thần chẳng đến kính lễ cúng
dường. Tại sao, vì họ biết Tỳ Kheo ấy nghiêm sức thân
hình đẹp mà chẳng trừ cấu uế tâm tâm số pháp, vì biết
nên họ bỏ đi xa.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ông có thấy Sa Di Châu Na nhặt vật trong đống
phấn tảo trong lúc đi khất thực. Ăn xong Châu Na đến ao
A Nậu Ðạt để giặt. Bấy giờ bên ao có chư Thiên Thần
thường ở đồng tiếp nghinh kính lễ. Chư Thiên Thần ấy
đều ưa tinh khiết mà họ cầm y phấn tảo bất tịnh của
Châu Na đem đi giặt cho sạch bẩn nhơ, họ còn lấy nước
giặt y ấy để rửa thân họ. Chư Thiên Thần ấy biết Châu
Na hay trì giới thanh tịnh nhập các thiền định có oai đức
lớn nên phụng nghinh kính lễ.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ông có thấy phạm chí Tu Bạt Ðà mặc y sạch
mới, khất thực xong muốn đến ao A Nậu Ðạt. Bấy giờ
chư Thiên Thần thường ở bên ao, cách ao bốn phía đều năm
dặm họ ra ngăn cản phạm chí ấy không cho lại gần ao, họ
sợ món ăn bất tịnh và món ăn thừa làm dơ bẩn nước ao.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nay ông hiện thấy sự ấy, do Thánh nhơn chánh
hạnh oai đức nên được quả báo ấy. Vật bất tịnh được
Sa Di Châu Na nhặt trong đống phấn tảo m à chư Thiên đem
đi giặt giúp lại mà còn lấy nước giặt ấy dùng rửa thân
thể họ. Phạm chí Tu Bạt Ðà bị họ ngăn cách xa ao năm
dặm không cho lại gần.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ai được nghe sự nầy chẳng siêng tu học
Thánh pháp, chư Thánh nhơn ấy được chư Thiên và thế nhơn
đều đến kính lễ cúng dường.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Vì muốn cầu Thánh đức như vậy nên mặc
y phấn tảo. Tỳ Kheo mặc y phấn tảo an trụ Thánh chủng
chẳng nên sanh lòng lo. Với y phấn tảo nên có ý tưởng là
Phật tháp , là Thế Tôn, là xuất thế, không có ngã ngã sở.
Quán tưởng như vậy rồi mặc y phấn tảo, phải điều phục
tâm mình như vậy. Do tâm tịnh nên thân tịnh, chẳng phải
do thân tịnh mà được tâm tịnh. Vì thế nên tịnh tâm mình
chớ nghiêm sức thân, tại sao, vì do tâm tịnh mà trong Phật
pháp được gọi là tịnh hạnh.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Phấn tảo y Tỳ Kheo hay học như vậy tức
là học ở ta cũng học ở ông. Nếu ông hay mặc y thô xấu
như vậy tức là tri túc và hành Thánh chủng hạnh.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Y tăng già lê của ông hoặc để trên giường
hoặc đề tại chỗ ngồi trong khi ông mặc y Uất đa la tăng
kinh hành, có ngàn vạn chư Thiên đến kính lễ y Tăng già
lê của ông. Y Tăng già lê ấy là y được mặc trên thân
của người huân tu giới định huệ. Nên biết y của ông
còn được tôn trọng kính lễ dường ấy huống là thân của
ông.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ta xả bỏ ngôi Chuyển Luân Vương đi xuất
gia. Ngày trước ta đã từng mặc y mịn đẹp thượng diệu.
Nay ta tri túc hành Thánh chủng hạnh vì các người khác mà
xả bỏ y đẹp tốt mặc y phấn tảo nhặt trong gò mả. đương
lai nếu Tỳ Kheo theo pháp này của ta thì được học theo ta.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ông vốn có kim lũ thượng y đem dưng ta, ta
vì ông mà nhận y ấy chớ chẳng phải do tham, chẳng phải
để nghiêm sức thân hình vậy.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Có ác Tỳ Kheo chẳng thể học theo ta cũng
chẳng học theo ông, họ tham chứa để nhiều y bát tích tụ
món uống ăn cất đựng chẳng xả. Họ cũng chứa vàng bạc,
lưu ly, gạo thóc, bò dê, gà heo, lừa ngựa, xe cộ đồ cày
bừa, đồ dùng tại gia họ đều cầu chứa để.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Người có trí dầu tại gia mà hay tăng trưởng
thiện pháp, chẳng phải kẻ ngu si xuất gia có được phần
thiện pháp ấy.
Thế
nào là người trí tại gia hay tăng trưởng thiện pháp ?
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nếu có người xuất gia lấy y quắn cổ không
có hạnh Sa Môn, có nhiều duyên sự các thứ buộc ràng cầu
áo cơm tốt. Họ mặc ca sa rồi người tại gia thấy liền
lễ kính cúng dường cung cấp y phục, ẩm thực, đồ nằm,
thuốc men, đến đi đón đưa. Nầy Ðại Ca Diếp ! Người
tại gia có pháp lành như vậy, người xuất gia kia không có
sự ấy. Tại sao ? Vì người xuất gia kia cầu nhiều vật
dùng chẳng thể thí xả cho người khác vậy.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ðương lai có các Tỳ Kheo chứa nhiều y bát
có nhiều vật dùng, họ được phần đông ngưởi tại gia
lễ kính tôn trọng tán thán. Tại sao ? Vì họ cho các Tỳ
Kheo ấy thọ nhiều thí vật, hoặc có thể đem cho tôi, tôi
có cần dùng các Tỳ Kheo ấy có thể luôn luôn cho tôi.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Ðương lai hoặc có Tỳ kheo trì giới thấy
lỗi họa của đời nên siêng tu thiện pháp để lìa tất
cả lậu như cứu đầu cháy. Lòng họ tri túc ít duyên sự
siêng tu tự lợi lìa tất cả duyên tập xấu ác. Nhưng Tỳ
Kheo nầy không có người đến chỗ họ ở, không ai thân cận,
không ai lễ kính tôn trọng tán thán họ. Tại sao ?Vì các
người tại gia khinh tháo thiển bạc, thấy lợi hiện tại
chẳng thấy lợi đời sau, họ nghĩ rằng : nơi Tỳ Kheo nầy
chẳng được lợi ích đâu cần thân cận lễ kính tôn trọng
tán thán. Ngoại trừ kẻ nghèo cùng ít căn lành và người
có túc duyên nên lễ kính, những người nầy thân cận lễ
kính tôn trọng tán thán Tỳ Kheo trì giới làm thiện tri thức.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nói như vậy rồi vừa ý hai hạng người :
Một là hoặc thấy Tứ thánh đế và hai là hoặc thấy lỗi
họa sanh tử. Còn có hai hạng người : một là siêng tu muốn
lìa bốn ác và hai là muốn được quả Sa Môn. Còn có hai
hạng người : một là chuyên niệm nghiệp báo và hai là muốn
biết nghĩa các pháp tướng.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nay ta đóng bít cửa của tất cả kẻ giải
đãi, đó là người chẳng biết nghiệp chẳng biết nghiệp
báo, người rời lìa nghi thức lành, người chẳng thấy ác
khổ đời sau dụ như kim cương, người thấy lợi hiện đời
mà chẳng thấy lợi đời sau, người chẳng sanh một niệm
hướng đến môn giải thoát.
Nầy
Ðại Ca Diếp ! Nay ta nói ác Tỳ Kheo kia chẳng nên mong cầu.
Hoặc nói pháp như vậy, hoặc gặp pháp như vậy, nghe pháp
như vậy rồi tự biết sờ thành chẳng hiểu thâm pháp nên
phỉ báng. Họ cho rằng thâm pháp ấy chẳng phải Phật nói,
là của luận sư làm, hoặc của ma nói để dạy người khác.
Ác Tỳ Kheo kia tự hại như vậy cũng hại người khác. Họ
tự nhiễm dơ cũng làm dơ người khác. Ác Tỳ Kheo kia chẳng
thể tự lợi cũng chẳng lợi người khác ».
Trưởng
lão Ma Ha Ca Diếp bạch rằng : « Bạch đức Thế Tôn
! vì đại bi mà chư Phật nói Tỳ Kheo chuyên tu hành ở trong
các pháp được tự tại. Ðức Như Lai ở trong kinh nầy đã
rộng nói xong.
Bạch
đức Thế Tôn ! Nếu có chúng sanh nghe kinh nầy rồi tin hiểu
đọc tụng hướng đến pháp như thiệt, nên biết các chúng
sanh ấy đã được chư Phật nhiếp thủ ».
Ðức
Phật bảo Ngài A Nan : « Nầy A Nan ! Nếu có người thọ trì
thì đã ở nơi chư Phật quá khứ gieo trồng căn lành nên
nay muốn được kinh này để đọc tụng không thuộc muốn
được giải thoát. Các thiện nam tử thiện nữ nhơn, hoặc
người tại gia hay người xuất gia, học pháp môn nầy thì
có thể dứt các lậu cũng được Niết bàn.
Tôn
giả A Nan bạch rằng : “Bạch đức Thế Tôn ! Kinh nầy
tên là gì, tôi phải thọ trì thế nào ?”.
Ðức
Phật phán dạy : “Nầy A Nan ! Kinh nầy tên là Chọn Lựa
Tất Cả Pháp Bửu. Cũng tên là An Trụ Thánh Chủng Nghi Thức.
Cũng tên là Nhiếp Thủ Người Trì Giới. Cũng tên là Dạy
Răn Người Phá Giới. Cũng tên là Bửu Lương. Cũng tên là
Bửu Tụ. Cũng tên là Bửu Tạng. Cũng tên là Chư Bửu Pháp
Môn ».
Trưởng
lão Ma Ha Ca Diếp thỉnh hỏi kinh Ðại Thừa Bửu ưong xong,
chúng Tỳ Kheo nghe lời Phật dạy hoan hỉ phụng hành.
PHÁP
HỘI BỬU LƯƠNG TỤ
THỨ
BỐN MƯƠI BỐN
HẾT