LV
PHÁP HỘI HƯ
KHÔNG TẠNG BỒ TÁT
THỨ NĂM MƯƠI
LĂM
(Hán
bộ từ quyển 137 Ðến quyển 141)
Hán
dịch: Tam tạng Ðàm Vô Sấm-Việt dịch: Tỳ kheo Thích
Trí Tịnh.
Trên
không âm nhạc vang ra mhững bài kệ vi diệu ấy rồi , ma vương
Ba tuần nghiêm bị bốn binh chủng Ðến chỗ Ðức Phật, hóa
thân trưởng giả lễ chưn Ðức Phật Ðứng ở một phía
mà bạch Phật rằng :’’Bạch Ðức Thế Tôn! Thật là hi
hữu, các bực Ðại Sĩ ấy có thể thành tựu các thứ thần
biến bất khả tư nghị còn có thể thị hiện mhững sự
trang nghiêm bất khả tư nghị như vậy.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Ðời vị lai có bao nhiêu chúng sanh nghe thần
biến bất khả tư nghị nầy mà Ðược khai ngộ quyết Ðịnh
chẳng nghi ?
Ðức
Phật nói :’’Nầy Ba Tuần! Trong Ðời vị lai ít có chúng
sanh hoặc một người hoặc hai người nghe kinh Ðiển
thần biến bất tư nghị nầy mà Ðược tin hiểu thì ít có
lắm.
Nầy
Ba Tuần! Như một sợi lông chia làm trăm phần, lấy một phần
lông chấm lấy một giọt nước biền trong Ðại hải.
ý của ông nghĩ thế nào, giọt nước Ðược chấm lấy ấy
so với nước cả Ðại hải ít nhiều thế nào ?
Ba
Tuần bạch rằng :’’ Bạch Ðức Thế Tôn; Ðược lấy rất
ít, số còn lại rất nhiều “.
Ðức
Phật nói :’’ Nầy Ba Tuần; Như nước Ðược lấy rất
ít, chúng sanh nghe kinh Ðiển thần biến bất tư nghị nầy
mà có thể tin hiểu Ðược thì rất ít cũng như vậy. Như
trong Ðại hải nước còn lại rất nhiều, chúng sanh chẳng
tin hiểu Ðược kinh Ðìển thần biến bất tư nghị
nầy rất Ðông nhiều cũng như vậy.
Nầy
Ba Tuần; Nếu có một người trong thờì gian số kiếp bằng
số cát sông Hằng , mỗi ngày Ðem trân bửu Ðầy cả Ðại
Thiên thế giới dùng Ðể bố thí, người nầy Ðược phước
chẳng bằng thiện nam tử thiện nữ nhơn nghe kinh Ðiển thần
biến bất tư nghị nầy mà có thể tin hiểu Ðược phước
nầy rất là mhiều. Tại sao, nếu là người tin hiểu kinh
Ðiển nầy, thì biết người ấy thân từ Thích Ca Mâu Ni Phật
nghe kinh Ðiển nầy tin hiểu không nghi. Tại sao, vì nếu là
chúng sanh chưa vun trồng thiện căn nghe kinh Ðiển khó
Ðược thế gian tin nầy mà có thể tin Ðược thì không
có lẽ ấy.
Nầy
Ba Tuần sau khi Phật bát Niết Bàn lúc pháp sắp diệt có Ðông
chúng sanh kiêu mạn . Những chúng sanh ấy chấp văn tự của
Phật nói vì chẳng biết phương tiện nên họ riêng sanh tranh
cạnh, bỏ pháp tư duy, bỏ chánh hạnh của mình, vì lợi dưỡng
danh dự y phục uống ăn mà tự ràng buộc, thích
luận bàn các sự việc thế tục và sách luận văn từ thế
tục mà chẳng luận bàn Ðệ nhứt nghĩa Ðế, chẳng
thích suy gẫm Phật vô thượng Ðạo, họ lại còn hướng
Ðến người khác mà luận chê kinh Ðiển chơn thiệt
thâm diệu nầy, Ðây là phỉ báng chư Phật. Họ chứa họp
khối vô lượng khổ não lớn. Các hạng ma thần ma thiên tá
trợ người ấy, vì lợi dưỡng cung kính và danh dự nên họ
lại thêm phóng dật ngạo mạn. Do ngạo mạn mà các người
ấy thấy có ai trì giới hiền thiện thọ trì Ðọc tụng
kinh Ðiển nầy, họ bèn khi dễ ghét ganh hủy báng. Các người
ngu si nầy hiện Ðời phá phạm cấm giới. Trong bọn ấy hoặc
vì sợ khó sanh sống, hoặc vì hổ thẹn nơi người nên có
kẻ giả mặc ca sa, hoặc xả giới hoàn tục. Những kẻ nầy
thân hư mạng chết Ðọa Ðịa ngục A Tỳ thọ khổ báo.
Nầy
Ba Tuần; Trong Ðời vị lai có chúng sanh cầu Bồ Tát thừa
mới phát Ðạo tâm căn lành cạn ít nắm lấy nhơn duyên chỉ
chấp văn tự chẳng rõ Ðược nghĩa, thọ trì Ðọc tụng
kinh Ðiển thậm thâm như vầy và lúc vì người diễn nói,
thì bị người khác khinh khi chê trách. Vì bị người khinh
chê nên bèn bỏ các kinh Ðiển thậm thâm như vầy mà Ðọc
tụng các kinh tương ưng với Thanh Văn thừa, Bích Chi Phật
thừa. Vì bị ràng buộc bởi lợi dưỡng danh dự các vật
cần dùng nên họ trở lại hủy báng các kinh Ðiển thậm
thâm chơn thiệt như vầy. Họ cũng khinh miệt người thọ
trì Ðọc tụng các kinh Ðiển ấy, cho Ðến chẳng muốn Ðưa
mắt nhìn ngó. Họ thường thích hạnh thấp kém mà thối thất
pháp Ðại thừa Bồ Tát. –Dó là thối thất tâm thuần chí
và thâm tâm. Ma thần ma thiên Ðược những người nầy bèn
cố gắng làm nhiều cách hoại loạn tâm họ cho Ðến khiến
chẳng nghe các kinh ấy, dầu cho có nghe thì khiến sanh lòng
hủy báng không tin. Các người nầy cũng còn chứa
họp vô lượng tội thành tựu nghiệp phá pháp, lìa hẳn Tam
Bửu chẳng Ðược thấy Phật nghe Pháp cúng dường tăng. Tạ
sao, vì ở trong pháp luật Ðược Phật nói mà sanh nghi do dự
vậy ‘’.
Bấy
giờ ma vương Ba Tuần tự thấy mình có lỗi nên lo rầu sợ
sệt Ðến lạy chưn Phật rồi Ðứng qua một phía.
Hư
Không Tạng Bồ Tát hỏi : ‘’ Nầy Ba Tuần; Có chi mà ngươi
lo rầu tiều tụy run sợ như người thất chí mà Ðứng qua
một phía vậy ? ‘’.
Ma
vương Ba Tuần nói : ‘’Thưa Ðại Sĩ; Tôi từ nơi Phật
nghe nói những sự Ðáng sợ như vậy nên tôi lo rầu sợ sẽ
bị Ðọa ác Ðạo, ai sẽ cứu tôi. Ở trong pháp
luật của Phật dạy tôi luôn luôn làm vô lượng sự trở
ngại.Vì vậy mà tôi lo sợ lắm’’
Hư
Không Tạng Bồ Tát nói : ‘’Nầy Ba Tuần; Trong Phật pháp
có pháp xuất tội. Ông nên Ðến chỗ Thế Tôn thành
tâm sám hối các tội ác Ðã làm chớ có làm lại nữa. Nếu
ông có thể như vậy thì sẽ Ðược lợi ích tốt chẳng luống
uổng ‘’.
Nghe
lời khuyên ấy, Thiên ma Ba Tuần liền Ðến chỗ Ðức Phật
năm vóc gieo xuống lạy chưn Ðức Phật ngước nhìn Phật
rơi nước mắt mà bạch rằng :’’Bạch Ðức Thế Tôn;
Nay tôi thành tâm sám hối từ xưa Ðến nay ở trong pháp luật
của Ðức Phật dạy thường làm vô lượng sự trở ngại.
Ngưỡng mong Ðức Như Lai vì lòng từ bi thương xót thọ tôi
sám hối ‘’.
Ðức
Phật nói : ‘’Lành thay, lành thay, nầy Ba Tuần; Ông có thể
tự thấy các việc ác Ðã làm, là thượng thiện thay người
có thể ăn năn tội lỗi như vậy ở trong Phật pháp thì làm
rộng lớn pháp tạng Như Lai. Chư Phật cũng thọ người ấy
sám hối. Vì vậy nên từ nay ông chớ nên phạm nữa ‘’.
Ðức
Thế Tôn bảo chư Bồ Tát : «Các Ðại Sĩ; Nay các người
Ðều riêng nói pháp quá ma giới hành Ðể tỏ lòng thương
Thiên ma Ba Tuần vậy ”
Trong
Ðại chúng có Bồ Tát tên Kim Sơn Vương bạch Ðức Phật
rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu có người phòng hộ nội
giới thì chưa quá ma giới. Nếu thấy tất cả các giới Ðồng
Phật giới, biết Phật giới ấy tức là phi giới, Bồ
Tát nầy có thể quá ma giới».
Bửu
Ðức Bồ Tát bạch rằng :»Bạch Ðức Thế Tôn; Còn có chỗ
dựa cậy nương nhờ là chưa khỏi ma giới. Nếu chẳng dựa
cậy nương nhờ biết tất cả pháp vô sở Ðắc có thể vì
chúng sanh nói pháp không sở y, Bồ Tát nầy có thể quá ma
giới».
Bửu
Thủ Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu có thủ
lấy ngã và ngã sở Ðây là ma giới. Nếu không có thủ ngã
và ngã sở thì không có tranh cạnh. Vì không có tranh cạnh
thì không có tâm hành. Tâm hành còn không có huống là có
ma giới ư! Ðây là Bồ Tát có thể quá các ma giới vậy.
Vô
Tranh Dũng Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu
có xúc có ly thì có tranh tụng, có tranh tụng thì ma Ðược
tiện lợi. Nếu không xúc không ly thì tự mình không có tranh
tụng, cũng chẳng làm cho người tranh tụng, vì Ðược vô
ngã vậy. Người không não hành có thể quá ma giới».
Bửu
Tư Bồ Tát bạch rằng :»Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu có vọng
tưởng phân biệt thì là phiền não và có phiền não xứ thì
là ma giới. Nếu có Bồ Tát biết tất cả pháp không có tướng
mạo, nơi các phiền não thì không vọng tưởng. Hoặc nội
hoặc ngoại cũng chẳng biết khác. Vì bỏ lìa tất cả vọng
tưởng phân biệt Ðây là Bồ Tát có thể quá
ma giới».
Lạc
Hành Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu có
chỗ thích chỗ chẳng thích thì có yêu có ghét. Nếu có yêu
có ghét thì có ma giới. Nếu có Bồ Tát bỏ lìa yêu
ghét bình Ðẳng hành ở trong các pháp không có hai tưởng,
Ðược nhập bất khả tư nghị giới». Ðây là Bồ Tát có
thể quá ma giới.
Ly
Tranh Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn; Ma giới
do ngã mà phát khởi. Nếu Bồ Tát có thể biết Ðược ngã
Ðược vô ngã nhẫn thì biết ngã tịnh, vì biết ngã tịnh
nên biết tất cả pháp tịnh, vì biết tất cả pháp tịnh
nên biết tất cả pháp tánh tịnh như hư không. Ðây là Bồ
Tát có thể quá ma giới».
Pháp
Tự Tại Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu
thuận phiền não pháp thì bị ái sai sử mà ma Ðược tiện
lợi. Nếu có Bồ Tát ở trong các pháp rất Ðược tự
tại tự nhiên khai ngộ, vì Ðược chư Phật thọ ký, nơi
Bồ Tát pháp trọn chẳng thối chuyển. Ðây là Bồ Tát có
thể quá ma giới».
Sơn
Tướng Kích Vương Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức
Thế Tôn; Nếu tâm có khuyết lậu thì là ma giói. Nếu Bồ
Tát giới không khuyết lậu tâm không khuyết lậu thành
tựu tất cả pháp không hành, Ðây là Bồ Tát có thể quá
ma giới».
Hỉ
Kiến Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu người
chẳng thấy Phật chẳng nghe pháp thì ma Ðược tiện
lợi. Nếu Bồ Tát thường thấy chư Phật mà chẳng thủ trước
sắc tượng, thường nghe pháp mà chẳng trụ trước văn tự
do vì thấy pháp thì là thấy Phật . Vì không ngôn thuyết
nên có thể nghe pháp. –Dây là Bồ Tát có thể quá ma giới
«.
Ðế
Võng Bồ Tát bạch rằng :»Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu có cậy
có Ðộng thì là ma giới. Nếu Bồ Tát khéo thuận tinh tiến
biết tất cả pháp cứu cánh không có tướng thành
tựu mà không cậy không Ðộng. Ðây là Bồ Tát có thể
quá ma giới``.
Ðức
Minh Vương Bồ Tát bạch rằng :»Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu
hành hai pháp thì ma Ðược tiện lợi. Nếu Bồ Tát biết tất
cả các pháp Ðồng với pháp tánh thì chẳng thấy ma giới
cùng pháp tánh có khác, biết pháp giới cùng ma giới bình
Ðẳngvì chẳng hai tướng vậy. Ðây là Bồ Tát có thể quá
ma giới «.
Hương
Tượng Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Nếu Bồ
Tát khiếp nhược sợ pháp thậm thâm thì ma Ðược tiện lợi.
Nếu dũng kiện Bồ Tát khéo có thể không Ðạt ba môn giải
thoát, ở trong các pháp thậm thâm chẳng kinh chẳng sợ, vì
có thể hiện tiền chứng biết các pháp thiệt tánh.
–Dây là Bồ Tát có thể quá ma giới».
Di
Lặc Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Như nước
trong biển Ðồng một vị mặn.
Trong
biển Phật pháp cũng Ðồng một pháp vị, Ðó là giải thoát
vị, ly dục vị. Nếu Bồ Tát khéo hiểu pháp một vị, Ðây
là Bồ Tát có thể quá ma nghiệp».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Như
hư không cứu cánh vô cấu, cứu cánh sáng sạch, cứu cánh
chẳng bị tất cả khói bụi mây mù làm rối nhiễu.
Cũng vậy tâm bồ tát như hư không, biết rõ tất cả
các pháp tánh thường thanh tịnh, cũng chẳng bị tất cả
khách trần phiền não làm rối nhiễu Ðược Ðến bỉ ngạn
Bát Nhã Ba la mật lìa các tối tăm, nơi các pháp dược huệ
quang minh. Ðây là Bồ Tát có thể quá ma giới».
Văn
Thù Sư Lợi Pháp Vương Tử Bồ Tát bạch rằng : « Bạch
Ðức Thế Tôn; Nếu có ngôn ngữ thì có trệ ngại, nếu có
trệ ngại thì có ma giới. Nếu pháp chẳng bị tất cả ngôn
thuyết biểu thị bèn không trệ ngại. Sao gọi là pháp chẳng
ngôn thuyết Ðược ? Ðó là Ðệ nhứt nghĩa. Trong Ðệ nhất
nghĩa cũng không có văn tự và nghĩa. Nếu Bồ Tát có thể
hành Ðệ nhất nghĩa Ðế, nơi tất cả pháp Ðều không có
sở hành. Ðây là Bồ Tát có thể quá ma giới, vì không có
sở quá vậy «.
Ðức
Phật nói với Ma vương rằng : « Nầy Ba Tuần; Ông có
nghe nói pháp quá ma giới chăng ? «
Ma
vương bạch rằng :`` Bạch Ðức Thế Tôn; Tôi Ðã có nghe
«.
Ðức
Phật nói : « Nầy Ba Tuần; Nếu có người hành những pháp
ấy thì tất cả các ma không làm gì Ðược. Nếu có ma muốn
ở nơi hành nhơn ấy mà phát khởi các ma sự thì trọn chẳng
thể làm Ðược mà còn gây nên vô lượng tội lỗi. Vì vậy
nên , Ba Tuần nầy, ông phải phát tâm Vô thượng Bồ Ðề,
ở nơi pháp quá ma giới ấy phải kiên trì phụng hành. Nếu
ông có thể hành như vậy thì có thể quá tất cả quốc giới
ma.
Nầy
Ba Tuần; Dụ như bợn dơ Ðóng từ cả trăm năm, có thể trong
một ngày giặt rửa sạch sẽ. Cũng vậy, trong trăm ngàn kiếp
chứa họp các nghiệp bất thiện, vì Phật pháp mà khéo thuận
tư duy trong một ngày một giờ Ðều có thể tiêu diệt.
Nầy
Ba Tuần; Như cỏ khô chứa họp Ðống lớn như núi Tu Di, lấy
chút lửa ném vào thì mau cháy hết. Cũng vậy dùng ít sức
huệ có thể trừ diệt vô lượng khối tối tăm. Tại sao
?
Vì
sáng trí huệ dũng mãnh mà vô minh thì kém yếu vậy «.
Lúc
ấy ma vương Ba Tuần nghĩ rằng :
Ðức
Thế Tôn Ðại từ vì thương xót tôi mà nói cho
tôi về pháp Bồ Ðề tâm. Nay tôi nên ở chỗ Ðức Như
Lai vun trồng chút ít căn lành.
Nghĩ
xong, ma vương Ba Tuần hóa ra tám vạn bốn ngàn lọng báu rất
Ðẹp lạ với vô lượng hoa hương anh lạc hương bột hương
xoa, rồi bảo quyến thuộc mình rằng : ” Chư Phật Thế Tôn
xuất thế rất khó, các người nên Ðồng Ðến chỗ Ðức
Thế Tôn Ðể cúng dường «. Trong Thiên ma quyến thuộc có
tám vạn bốn ngàn chúng cùng ma vương Ba Tuần Ðem Ðồ
cúng như lọng báu hoa hương dâng lên Ðức Phật và Ðồng
phát tâm Vô thượng Bồ Ðề.
Ngoài
ra cón có các Thiên ma quyến thuộc chẳng có tín tâm chẳng
phát tâm Bồ Ðề, họ hiện hình tướng cười chê luận bàn
về ma vương Ba Tuần rằng :» Thật là hi hữu cho Ba Tuần
có thể ở trước Sa Môn Cù Ðàm trá hiện tướng Ðốc
tín như vậy, coi Cù Ðàm như người chí thân. Hoặc là
Ba Tuần muốn ở nơi Sa Môn Cù Ðàm học chú thuật nên nay
ở trước mặt Cù Ðàm ca ngợi chăng ? «.
Trong
chúng ấy có ma tử Xử Diện và các ma tử Ðều không có
tín tâm Ðều nói rằng :`` Giả sử Sa Môn Cù Ðàm dùng
các phương thuật hồi chuyển ma vương, chúng ta sẽ lập các
phương tiện làm cho kinh Ðiển như vậy chẳng lưu bố Ðược,
dầu có lưu bố cũng làm cho ít người hộ trợ , cũng làm
cho ít người tín thọ phụng hành bị nhiều người khinh tiện,
thường lạc ở Ðịa phương biên Ðịa chẳng cho tuyên truyền
tại trung tâm các nước, chúng ta sẽ khiến các chúng sanh
bần cùng không oai Ðức Ðược nghe và thường bị người
có oai Ðức hào phú chẳng tin chê trách «.
Bấy
giờ Ðức Thế Tôn bảo Hư Không Tạng Bồ Tát : “Nầy Ðại
Sĩ! Ông có nghe các ma tử nói lời ác ấy chăng ?”.
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : “Bạch Ðức Thế Tôn!
Tôi có nghe”
Ðức
Phật nói : “Nầy Hư KHông Tạng; Vì vậy mà ông nên hộ
trợ an ủi kinh Ðìển thậm thâm vi diệu như vậy vì Ðể
hàng phục các ma thần”.
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : “ Bạch Ðức Thế Tôn; Mười
phưong chư Phật Ðều Ðã hộ trì kinh Ðiển như vậy. Chúng
tôi cũng nên an ủi thọ trì”.
A
bạt Ðê, bạt Ðê, tỳ bạt Ðê, bà hê Ða nâu tán Ðề, Ðầu
lâu Ðà la ni, niết già Ða niết già Ða ni, xa mế bát già
Ða ni, mê la dục Ðê, già lâu na niết nựu Ðề, tát
giá bạt Ðê, phù Ða lặc sai, Ðạt ma niết chiết Ðê, Ðạt
ma lặc sai, úc cưu ly, thi cưu ly, hưu lâu hưu lâu hưu lâu Ðức
ca ly, Ða bà bà Ðế Ðê, thi la nâu bà Ðế Ðê, a xoa dạ niết
thế trì, chỉ xa bà ca lợi thí, phật Ðà yết Ðề mị Ðê,
Ðạt ma huất kỳ la nê, tăng già nâu kìm mế, a nâu Ðầu
lệ.
Chẳng
thể tế Ðộ Ðược
Quyến
thuộc ma hư hoại
Nếu
ai phạm kinh nầy
Không
có các Ðao trượng
Thuận
chỗ lành mình làm
Là
chỗ làm chư Thánh
Những
câu lành và tốt
Thuận
với dòng giải thoát
Phá
các luận ngoại Ðạo
Hàng
phục các chúng ma
Tứ
Thiên Vương thường hộ
Và
cùng Thiên Ðế Thích
Phạm
Thiên Vương thế chủ
Hàng
chư Thiên phụng Phật
Người
hộ trì Bồ Ðề
Chư
Thiên thần như vậy
Thường
phải nên ủng hộ
Hàng
phục các chúng ma
Vì
lợi ích chúng sanh
Mà
thọ trì chánh pháp
Hộ
trì thuyết pháp sư
Ðều
phải nên ủng hộ
Hư
Không Tạng Bồ Tát nói chú ấy rồi, tức thì nhà Diệu Bửu
Trang Nghiêm Ðường và cả Ðại Thiên thế giới chấn
Ðộng sáu cách.
Lúc
các ma tử thấy trên không có năm trăm Mật Tích Lực Sĩ cầm
chày kim cương chói sáng như lửa rất Ðáng sợ.
Chư
Mật Tích xướng lên rằng : « Nếu có ma tử và ma thần nào
nghe chú ấy mà không phát tâm Vô Thượng Bồ Ðề, chúng ta
sẽ Ðập bể Ðầu họ thành bảy phần.
Chư
ma tử và các quyến thuộc kinh sợ run
rẩy lông trên thân Ðều dựng Ðứng, liền chắp tay
lễ Ðức Phật mà bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn! Chúng
tôi nay phát tâm Vô Thượng Bồ Ðề. Lành thay Thế Tôn mong
cứu chúng tôi khỏi sự kinh hoàng nầy Ðể Ðược an vui vô
úy «.
Ðức
Phật bảo Tôn Giả A Nan rằng :`` Trước Ðây các ma tử nầy
có nói rằng : Chúng ta ở Ðời sau nơi kinh Ðiển nầy
sẽ làm trở ngại. Ắt sẽ xứng với bổn thệ ấy mà
làm trở ngại. Kinh Ðiển như Ðây chỉ sẽ do Phật thần
lực và chư Bồ Tát thọ trì mà sẽ Ðược lưu bố trong
Ðời, nhưng không có Ðược nhiều người thọ trì
phân biệt giải thuyết.
Nầy
A Nan! Ông có thấy các ma tử vì muốn thoát khỏi sự
kinh sợ mà phát tâm Vô thượng Bồ Ðề chăng ?».
Tôn
Giả A Nan bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn; Tôi Ðã thấy
«.
Ðức
Phật nói : « Nầy A Nan ¡ Lời nói phát tâm ấy sẽ làm
nhơn rời lìa ma sự cho các ma tử, vì họ chẳng thâm
tâm phát tâm Vô thượng Bồ Ðề vậy.
Nầy
A Nan; Ðời vị lai sẽ có Phật xuất thế hiệu là
Vô Cấu Tướng Như Lai Ứng Cúng Chánh
Biến Tri, ma vương Ba Tuần nầy ở chỗ Ðức Phật ấy sẽ
bất thối chuyển phát tâm Vô thượng Bồ Ðề .
Ðức Phật Vô Cấu Tướng biết Ba Tuần
thâm tâm thành tựu nên sẽ thọ ký Vô thượng Bồ Ðề cho.
Lúc vị lai ấy, vẫn làm ma vương thâm tâm kính tin nơi chánh
pháp Như Lai.
Như
lúc Phật Di Lặc xuất thế, có ma vương tên là Ðạo
Sư thâm tâm kính tin Phật, Pháp và Thánh chúng. Năm
trăm ma tử nầy cũng sẽ ở lúc Ðó sanh trong hàng ma, họ
sẽ ở chỗ Phật Di Lặc, vì Bồ Ðề mà vun trồng các
căn lành, cho Ðến lúc Ba Tuần thành Phật sẽ thọ
ký Vô thượng Bồ Ðề cho họ.
Nầy
A Nan; Ma vương Ba Tuần nay dầu phát tâm Vô thượng Bồ Ðề
mà vẫn do dự bất Ðịnh chút ít. Dầu vậy ông
ấy sẽ lần lần thành tựu vô lượng công Ðức làm
bực Thế Tôn như Phật hiện nay «.
Lúc
bấy giờ trong Ðại chúng có vô lượng
vô biên chư Thiên, thế nhơn Ðế
Thích, Phạm Thiên, Hộ Thế Thiên Vương nghe Ðức
Phật thọ ký cho ma
vương Ba Tuần sẽ Ðược thành Vô Thượng
Bồ Ðề, tất cả Ðều vui mừng hớn hở
than chưa từng có Ðồng chắp tay hướng lên Phật bạch rằng
: « Thật là hi hửu, ai Ðược thấy Phật ắt Ðược thành
tựu vô lượng khối pháp bửu công Ðức. Tại sao, hoặc có
chúng sanh chẳng tin muốn làm nhiễu loạn Như Lai mà Ðược
thấy Phật, hoặc có chúng sanh gặp gở thấy Phật , thì làm
nhơn lành cho kẻ ấy nhẫn Ðến làm nhơn khiến họ Ðược
Niết bàn.
Bạch
Ðức Thế Tôn; Trừ ngoài Ðức Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến
Tri, còn có ai có thể phân biệt biết rõ căn chúng sanh
như vậy ?».
Ðức
Phật bảo hàng chư Thiên và thế nhơn rằng : « Như lời
các người Ðã nói, có ai Ðược thấy Phật thì Ðều nhờ
lợi ích cả. Các người nên biết rằng hoặc có chúng sanh
thiện căn Ðều hết, trong vô lượng vô số na do tha kiếp
không có phần Ðược thân ngưới, các chúng sanh nầy thấy
Phật bèn làm nhơn lành nhẫn Ðến khiến họ Ðược Niết
bàn.
Ðức
Như Lai có thể làm phước Ðiền vô thượng
vô lượng bất tư nghì như vậy .
Nầy
chư Thiên nhơn; Tâm tánh thường thanh tịnh mà phàm phu chúng
sanh chẳng thể như thiệt thấy. Vì chẳng thể như thiệt
thấy biết Ðược nên nói là cấu. Còn người có
thể chơn chánh thấy biết thì nói là tịnh. Nhưng trong Ðệ
nhứt thiệt nghĩa không có một pháp nào là khả tịnh khả
ố cả. Các người nên biết các phiền não không có phương
không có xứ chẳng nội chẳng ngoại, do vì chẳng thiện thuận
tư duy nên sanh phiền não, còn thiện thuận tư duy thì không
có phiền não. Người tăng giảm chẳng bình Ðẳng thì sanh
phiền não, còn không tăng giảm thì không phiền não . Hư ngụy
vọng tưởng thì sanh phiền não, không vọng tưởng thì không
phiền não. Vì vậy mà Phật nói như thiệt biết
tà kiến thì là chánh kiến, mà tà kiến cũng chẳng tức
là chánh kiến. Người có thể như thiệt biết thì không hư
vọng tăng giảm thủ trước,vì vậy nên gọi là chánh kiến.
Nầy
chư Thiên nhơn! Như Ðại Ðịa thủy giới phong giới
y nơi hư không mà trụ. Hư không không có chỗ y
trụ, như vậy thì Ðại Ðịa cũng không chỗ y trụ
mà giả có tên là y trụ. Các người nên biết như
vậy. Khổ y nơi nghiệp nghiệp y nơi kiết sử, mà khổ nghiệp
kiết sử Ðều không có sở y, vì tâm tánh thường thanh tịnh
vậy. Do Ðó mà biết rằng tất cả các pháp không có căn
bổn Ðều không có chỗ trụ, do giả ngôn thuyết mà nói là
có, thiệt thì không có vậy. Do cớ nầy nên nói tất cả
pháp bổn tánh thường tịnh cứu cánh vô sanh
vô khởi.
Nầy
chư Thiên Nhơn! Pháp môn ấy gọi là tánh thường tịnh pháp
môn. Bồ Tát thông Ðạt pháp môn nầy thì không bị các phiền
não làm nhiễm ô, cũng chẳng cậy dựa pháp môn thanh tịnh
ấy, vì Ðã xả bỏ tất cả các cậy dựa Ðộng lay vậy.
Do Ðây mà Ðược Ðạo bình Ðẳng quá ma giới nhập vào Phật
giới, cũng có thể nhập vào Ðược chúng sanh giới mà chẳng
Ðộng pháp giới. Biết tất cả pháp không có giới không
có phi giới , có thể mau Ðến Nhứt thiết
trí giới».
Lúc
Ðức Phật nói pháp ấy, có năm trăm Bồ Tát Ðược
Vô sanh Pháp nhẫn.
Bấy
giờ Trưởng giả Thân Việt ở trong chúng rời chỗ
ngồi Ðứng vậy Ðến lễ chưn Phật mà bạch rằng : «Bạch
Ðức Thế Tôn! Ðức Phật vì chúng tôi mà nói kinh Ðiển
thậm thâm nầy.
Trước
kia tôi vì xúc não Phật nên làm hầm lửa lớn và dâng cơm
có Ðộc. Nhưng Ðại thánh Như Lai là Ðấng chẳng thể
làm hại Ðược, do Ðó nên tôi Ðối với Phật sanh lòng kính
trọng. Từ ngày ấy Ðến nay, lòng nghi hối của tôi
còn chưa có thể trừ dứt. Hôm nay từ nơi Ðức Phật Ðược
nghe kinh Ðiển thậm thâm vi diệu nầy lòng nghi hối liền
trừ tâm không chướng ngại Ðược hạnh an lạc. Vì vậy
mà nay tâm kính tin của tôi càng thêm tăng trưởng. Nay trong
nhà tôi có nhiều của cải châu báu sẽ mang cúng dường
Phật Pháp và Tăng cùng các Sa Môn, Bà La Môn kẻ nghèo cùng
hạ tiện xin ăn.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Có ai Ðược nghe kinh Ðiển dứt tất cả kiết
phược thậm thâm nầy mà còn tham lấy các thứ của cải
vật chất!».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn! Thật
là hi hữu, chư Phật Như Lai Vô Thượng Bồ Ðề rất
là thậm thâm khó lường biết Ðược. Nếu có Bồ Tát ở
Ðời vị lai xả thân mạng mình và lợi dưỡng danh dự
mà có thể thọ trì Phật Bồ Ðề rất là khó có».
Trong
Ðại chúng có sáu mươi tám ức Bồ Tát Ðứng dậy chắp
tay hướng lên Phật Ðồng nói kệ rằng :
Thế
Tôn diệt Ðộ rồi
Chúng
tôi có thể nhẫn
Xả
thân thọ mạng mình
Ðể
hộ trì chánh pháp
Xả
lợi dưỡng danh dự
Rời
lìa các tham trước
Nguyện
hộ trì chánh pháp
Vì
Ðược Phật trí vậy
Bị
mắng chửi quở trách
Và lời khinh chê chọc
Vì
có hộ chánh pháp
Sẽ
nhẫn nhịn nhận Ðó
Bị
khi dễ phá cợt
Xướng
nói kêu ác danh
Sẽ
dùng lòng từ nhẫn
Ðể
hộ trì kinh nầy
Tỳ
kheo Ðời vị lai
Chấp
trước ham các cõi
Cùng
ma làm bè Ðảng
Phỉ
báng Phật chánh pháp
Phá
cấm giới làm ác
Chuyên
nghiệp thế tục lụy
Bị
danh lợi che trùm
Nên
chẳng thích chánh pháp
Cậy
biết các tục Ðiển
Kiêu
mạn và phóng dật
Cao
khoe mình hay giỏi
Khinh
miệt người chánh hạnh
Thường
bỏ chỗ nhàn tĩnh
Thích
ở chốn ồn ào
Học
văn từ thế tục
Chấp
chặt lấy ngô ngã
Chẳng
biết giáo hóa người
Chẳng
trao giồi trí huệ
Bỏ
tọa thiền niệm Phật
Chẳng
gần kề Tam Bửu
Người
không có trí huệ
Kết
bè Ðảng cầu lợi
Siêng
cùng chung kiết sử
Thích
thọ người dâng cúng
Thấy
người từ tâm thí
Tham
tiếc như của mình
Thường
qua Ðến chỗ người
Luận
nói những thế sự
Ruộng
nhà và nghề nghiệp
Cùng
những sự bán buôn
Siêng
ham cầu lợi tức
Còn
tự sưng Sa Môn
Ngạo
mạn chấp lấy có
Dựa
cậy nơi tà kiến
Nghe
nói pháp tánh không
Sẽ
kinh hoàng sợ hải
Họ
lánh xa chánh pháp
Chỉ
biết cầu hiện báo
Họ
sẽ hư vọng nói
Phi
pháp nói là pháp
Tai
hoạn lớn như vậy
Các
Tỳ Kheo tệ ác
Ma
cùng với ma tử
Lại
sẽ tá trợ nhau
Kinh
văn thì là một
Nói
nghĩa Ðều riêng khác
Ðều
luận theo ý mình
Kẻ
ngu sẽ như vậy
Các
kinh Ðiển thâm diệu
Hay
làm cho giải thoát
Họ
sẽ ngăn trở Ðó
Trái
lại nói sự cạn
Ta
thắng còn ngươi liệt
Do
thắng nên Ðắc quả
Ở
trong các Phật pháp
Sẽ
tranh cạnh như vậy
Lúc
cạnh tranh như vậy
Chúng
sanh bị phá hoại
Bị
phi pháp tri thức
Làm
cho phải não bức
Vị
lai mạt thế ấy
Lòng
rất Ðáng lo sợ
Chúng
tôi trì chánh pháp
Ðấng
cứu thế chỗ nói
Chúng
tôi thường từ tâm
Chẳng
rời bỏ pháp luật
Sanh
khởi chánh Ðại bi
Ðể
thủ hộ cho Ðời
Phá
giới thích làm ác
Chẳng
an trụ chánh pháp
Sa
Ðọa nơi Ðạo nào
Chúng
tôi thường lo thương
Thấy
cố ý làm ác
Hủy
báng nơi chánh pháp
Chúng
tôi trọn chẳng cùng
Chung
làm thân bạn Ðảng
Thường
dùng sức chúng tôi
Khéo
thủ hộ lỗi miệng
Thấy
những người vô dụng
Chẳng
nói lỗi của họ
Chúng
tôi trụ dồng thánh
Ðầu
Ðà hộ tịnh giới
Ở
chánh Ðịnh tu huệ
Thường
siêng năng tu hành
Lìa
ồn náo thế gian
Thích
ở chỗ nhàn tĩnh
Không
tham trước như nai
Khéo
Ðiều phục tri túc
Nếu
lúc Ðến tụ lạc
Nhiếp
các căn ít nói
Thấy
người diễn thuyết pháp
Cùng
nhau luận chánh pháp
Ái
ngữ làm lợi ích
Ðể
giáo hóa chúng sanh
Lại
thuyết pháp cho họ
Khiến
họ dứt ác hạnh
Chúng
tôi vì chánh pháp
Kẻ
ở xa tôi Ðến
Vì
họ mà thuyết pháp
Ðể
lợi ích cho họ
Nếu
thấy hàng phàm ngu
Có
người kém mất ấy
Tôi
chỉ nên tự hộ
Trụ
chánh pháp hành nhẫn
Hủy
nhục hay cung kính
Tôi
sẽ vững như núi
Chẳng
nhiễm pháp thế gian
Làm
Ðạo Sư cho Ðời
Các
Tỳ Kheo phạm giới
Nếu
Ðến quở trách họ
Bảo
tự xét lỗi mình
Ðó
sẽ là nghiệp báo
Sẽ
vì các hạng ấy
Những
chúng sanh ganh ghét
Trước
tỏ lời thân thiện
Hiện
làm cách cung kính
Người
ấy liền quan niệm
Ta
cũng là Sa Môn
Thành
tựu Ðức hạnh ấy
Không
bị tiếng xấu chăng
Các
người phạm cấm giới
Như
là người thất chí
Nghe
kinh nầy lo sợ
Như
sứt mũi soi gương
Những
phương tiện phải làm
Họ
chẳng muốn nghe theo
Lại
còn bảo người khác
Rằng
chẳng phải chánh pháp
Họ
còn bảo quốc vương
Phá
lòng tin thần dân
Phỉ
báng pháp chơn chánh
Rằng
chẳng phải Phật nói
Chúng
tôi ở lúc nầy
Do
thần lực của Phật
Vì
hộ trì chánh pháp
Nên
chẳng tiếc thân mạng
Thế
Tôn biết chúng tôi
Lời
nói không hề sai
Sẽ
kiên trì thủ hộ
An
trụ chánh pháp ấy
An
trụ lời thành thiệt
Ðúng
như lời mà làm
Vui
Ðẹp chư Như Lai
Mới
thành tựu Bồ Ðề
Hư
Không Tạng Bồ Tát khen chư Bồ Tát rằng : « Lành thay lành
thay, nầy chư Ðại Sĩ! Các Ngài có thể phát nguyện thành
thiệt thọ trì Ðại pháp vô thượng thậm thâm vi diệu
của Như Lai, thật là rất tốt vậy».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch Ðức Phật :``Bạch Ðức Thế
Tôn! Có thiện nam tử thiện nữ nhơn thọ trì Ðọc tụng
kinh Ðiển nầy thì Ðược bao nhiêu phước ?».
Ðức
Phật nói :`` Nầy Hư Không Tạng! Ví như cả mười phương
mỗi phương Ðều có mười Ðại Thiên thế giới, Ðem nghiền
nhỏ tất cả Ðại Thiên thế giới ấy thành vi trần họp
chung thành một Ðống. Giả sử có người thành tựu
thần túc vô lượng oai Ðức thọ mạng lâu dài, người nầy
mang Ðống vi trần ấy Ði phương Ðông quá số thế giới
bằng số Ðống vi trần ấy mới bỏ rơi xuống một vi trần.
Cứ như vậy Ði qua phương Ðông mãi Ðến bỏ rơi hết
số vi trần ấy, nhưng các thế giới vẫn chẳng hết. Như
Ði qua phương –Dông bỏ rơi vi trần, Ði qua chín phương kia
bỏ rơi hết số vi trần cũng như vậy, nhưng các thế giới
cũng chẳng hết.
Nầy
Hư Không Tạng! Các thế giới như vậy chừng có nhiều chăng
?».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn!
Số thế giới ấy rất nhiều rất nhiều vô lượng vô biên
chẳng thể Ðếm biết Ðược”.
Ðức
Phật nói : «Nầy Ðại Sĩ! Các thế giới ấy hoặc có dính
vi trần hay không dính vi trần Ðều Ðem họp cả lại làm
một thành cao rộng bằng nhau, trong thành chứa Ðầy hột Ðình
lịch. Số hột Ðình lịch nầy có thể Ðếm biết Ðược
chăng ?».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng :`` Bạch Ðức Thế Tôn! Giả
sử dùng thí dụ còn chẳng rỏ Ðược huống là có thể
Ðếm biết, chỉ trừ Ðức Như Lai, không ai có thể Ðếm
biết Ðược».
Ðức
Phật nói : «Nầy Ðại Sĩ! Ðúng như vậy, Ðúng như vậy,
như lời ông nói, chỉ có Như Lai biết Ðược số hột Ðình
lịch ấy. Nầy Ðại Sĩ! Nếu như có người thành tựu thần
túc vô lượng oai Ðức có thể dùng miệng thổi những hột
Ðình lịch ấy rải tan mười phương, một hột Ðình lịch
rơi xuống một thế giới, trong chẳng quá một hột. Nầy
Ðại Sĩ ! Theo ý ông nghĩ thế nào ? Những thế giới
Ðược hột Ðình lịch rơi xuống ấy chừng có nhiều không
?».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn! Những
thế giới ấy chẳng phải tâm lực có thể phân biệt Ðược.
Giả sử có phân biệt khiến tâm người phải mê loạn».
Ðức
Phật nói : «Nầy Ðại Sĩ! Nay Phật bảo với ông, nếu có
thiện nam tử thiện nữ nhơn hành Bồ Tát Ðạo, ngày
ngày Ðem vô lượng trân bửu Ðầy cả những thế giới ấy
Ðể bố thí không hề thôi nghỉ cũng chẳng làm việc khác.
Nếu
có thiện nam tử, thiện nữ nhơn thọ trì Ðọc tụng thơ
tả kinh Ðiển thậm thâm nầy, chẳng cầu lợi dưỡng, vì
Bồ Ðề mà diễn nói cho người, nhẫn Ðến chỉ làm cho một
người sau khi nghe rồi khuyên ở nơi Vô thượng Bồ Ðề
nhẫn Ðến phát một niệm lành, vì muốn khiến chánh pháp
Ðược còn lâu ở thế gian vậy. Công Ðức của người nầy
hơn người bố thí kia cả trăm lần, ngàn lần, trăm ngàn
vạn lần, nhẫn Ðến chẳng phải toán số thí dụ biết Ðược.
Huống là có thể khiến người nghe pháp nầy an trụ nơi Vô
thượng Bồ Ðề. Tại sao, vì có thể diễn nói
vô lượng thiện căn thành tựu chư Bồ Tát như vậy Ðể
hộ trì chánh pháp.
Nầy
Ðại Sĩ! Phật chẳng thấy Bồ Tát còn có pháp nào khác
có thể hơn chánh hạnh kiên cố nhiếp các thiện pháp giáo
hóa chúng sanh nầy».
Hư
Không Tạng Bồ Tát bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn! Thật
là hi hữu, Như Lai bất khả tư nghị, Ðại pháp của Như
Lai cũng bất khả tư nghị. Như Ðại pháp của Như Lai bất
khả tư nghị, người thọ trì kinh Ðiển nầy Ðược công
Ðức cũng bất khả tư nghị.
Ngưỡng
mong Ðức Như Lai hộ trì kinh nầy vì Ðời dương lai khiến
các thiện nam tử thiện nữ nhơn thọ trì chánh pháp tay Ðược
kinh nầy ôm ở trong lòng chẳng rời lìa. Nếu là người Ðáng
lìa khỏi sanh tử thì chẳng từ người khác nghe pháp mà tự
nhiên Ðược khai ngộ Bồ Ðề. Ngộ Bồ Ðề rồi lại rộng
vì người mà diễn nói».
Ðức Phật nói :`` Nầy Ðại Sĩ! Lắng nghe lắng nghe, khéo
suy nghĩ Ðó, Phật sẽ vì hộ kinh Ðiển nầy mà nói chương
cú triệu thỉnh Hộ Thế Tứ Thiên Vương, Thiên Ðế
Thích, Phạm Thiên Vương các vị Thần Thiên. Do vì Ðược
chương cú nầy triệu thỉnh nên chư Thiên chư Thần ấy sẽ
ủng hộ các thuyết Pháp sư thọ trì kinh nầy lúc diễn nói
kinh Ðiển thậm thâm khó Ðược Ðời tin ấy, làm cho không
ai làm trở ngại Ðược. Ðó là hoặc bị quốc
vương Ðại thần Ðuổi ra khỏi nước, hoặc bị bịnh nặng,
hoặc lúc Ðấu tranh nổi lên, hoặc quốc Ðộ có tật dịch.
Lúc các sự tai nạn ấy phát khởi do sức thần chú làm cho
liền tiêu diệt chẳng trở ngại Ðược. Những gì là thần
chú chương cú ? Liền nói chú rằng :
Ðầu
Ðầu lệ, Ðề Ðề lệ , Ðà dạ ki Ðế, Ðà dạ la già la,
ni Ðế Ðề, tỳ bà tri, xa mế, xa di Ða tỳ, mục xí, chiên
Ðế Ðê, ni kỳ noa nễ, a nâu Ða lệ, minh da la ni, bà ki tư,
bát tha thâu Ðà ni, bát Ðà nâu chỉ, bát Ðà tán Ðề, bát
nhã mâu lệ, a bà cứu lệ, phù Ðà lặc sai, luật na tát chi,
Ða bà tát chi, Ða bà bát Ðê .
Tùy
Phật ý, thuận Pháp tánh, cung kính Tăng, thế chủ tín hộ
thế Tứ Vương vì các Phật tử thọ trì chú nầy hộ
trì người thuyết pháp» .
Lúc
ấy Tứ Thiên Vương liền Ðứng dậy chắp tay hướng
lên Phật mà bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn; Chúng tôi
sẽ hộ trì các Phật tử thọ trì kinh nầy. Liền nói chú
rằng : Thủ tì, thủ bà bát Ðê, thủ Ðề Ðế, mục Ða ủng,
Ðà lê ủng, Ðà la ni, phả Ðam mế, a kỳ ủng
khiếp ti, a mục xí, Ðà la ni Ðà ủng, tẩu thủ sái
hê na, tì Ðề tì Ðà lại tán
Ðề, tam mế, bà dạ mế, ma lại
di, ba phiến Ða Ðề, hưu hưu, hê
hê, khưu lâu khưu lâu lệ».
Lúc
Tứ Ðại Thiên Vương nói chú bất khả phạm ấy
rồi, Thiên Ðế Thích liền Ðứng dậy tâm
tịnh vui vẻ chắp tay hướng lên Phật
mà nói kệ rằng :
Lúc
Ðời mạt Ðói kém
Các
Ðại Sĩ lớn rộng
Thọ
trì nói kinh nầy
Tôi
sẽ hầu hạ họ.
Nói
kệ xong, Thiên Ðế Thích liền nói chú rằng :
Di
Ðê, thủ tì, ma ha di Ðê, Ðạt ma
di Ðê, thiên Ða già lệ, ma di Ðê, tát giá di Ðê, na Ðề
mế, a nâu Ða lệ, a nâu Ðầu ủng, a nâu lặc sai, tát bà
tát Ðỏa a nâu già hê, a na nâu Ða ti, tu ký Ðê, a tỳ lô
Ðề, a tỳ già hê, phù Ðề bồ xá mế, nhị ly, yết tha ni
Ðê, nê Ðề la ni, a na tha bà sai Ðế, mế Ðê, mế Ðê xà
gia tư, tu sa la.
Các
Ngài khởi thiền lạc
Ðến
hộ người trì pháp
Các
thế giới Thế Tôn
Thảy
Ðều Ðồng thọ trì.
Phạm
Tự Tại Thiên Vương Ðứng dậy khen Thích Phạm Hộ Thế
chư Thiên rằng : « Lành thay, lành thay; Các Ngài bèn có
thể vì hộ chánh pháp, vì trì pháp, vì người thuyết pháp
mà phát Ðại trang nghiêm. Các Ngài Ðúng là phải nên như
vậy rất Ðược tiện nghi tùy theo pháp luật của Như
Lai trụ thế lâu hay mau, trong thời gian ấy sẽ có người
hiểu biết chánh hành pháp hành. Trong bao nhiêu thời gian ấy
hàng chư Thiên và thế nhơn sẽ rất hưng thạnh cung Ðiện
nhà cửa dẫy Ðầy. Sau khi chánh pháp nầy diệt, hàng chư
Thiên và thế nhơn trở lại giảm ít, cung Ðiện nhà cửa
trống hoang».
Ðức
Phật nói với Di Lặc Bồ Tát rằng : « Nầy Di Lặc! Ông thọ
trì kinh Ðiển thậm thâm nầy Ðọc tụng biên chép rộng
vì người mà diễn nói.
Nầy Di Lặc! Nay Phật Ðem kinh Ðiển thậm thâm như Ðây phó
thác ông Ðể Ðại pháp nầy còn lâu ở thế gian, Ðể hàng
phục các chúng ma, Ðể lợi ích tất cả chúng sanh, Ðể tất
cả ngoại Ðạo chẳng Ðược tiện lợi, Ðể dạy bảo chư
Bồ Tát gần kề kinh nầy chẳng xa rời, vì muốn khiến
Phật pháp Ðại minh còn lâu ở thế gian mà chẳng suy diệt
vậy, vì khiến giống Phật Pháp Tăng chẳng Ðoạn tuyệt vậy».
Di
Lặc Bồ Tát liền bạch Phật rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn!
Lúc Ðức Như Lai còn tại thế và sau khi diệt Ðộ, tôi sẽ
thường thọ trì kinh Ðiển thậm thâm nầy rộng tuyên lưu
bố. Tại sao, vì người thọ trì pháp nầy thì là thọ trì
chánh pháp của tất cả chư Phật quá khứ vị lai
hiện tại, chớ chẳng phải chỉ thọ trì chánh pháp của
một Ðức Phật.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Tôi cũng vì tự hộ pháp của mình vậy.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Tôi thường cùng Ðại chúng chư Thiên câu
hội ở Ðâu Suất Thiên cung thường vì họ mà rộng diễn
nói kinh Ðiển thậm thâm nầy. Tôi còn sẽ làm cho người
thọ trì Ðọc tụng kinh nầy tay họ Ðược kinh nầy
ôm giữ trong lòng chẳng rời quyển kinh.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Ðời mạt thế sau, nếu lúc pháp muốn diệt,
có ai thọ trì kinh nầy rồi vì người mà diễn nói, nên biết
Ðó là do oai thần của Di Lặc kiến lập vậy.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Trong lúc ấy dầu có nhiều ma sự nhiễu loạn
hành nhơn, các người thuyết pháp vì dựa nơi phiền não ma
nên bị ma nhiếp trì mà chẳng thích kinh nầy chẳng siêng
tu tập tranh cạnh thị phi lẫn nhau, chúng tôi sẽ Ðồng siêng
làm phương tiện khiến người thuyết pháp ưa thích kinh nầy
thường siêng tu tập Ðọc tụng thông thuộc rộng vì người
mà diễn nói».
Ðức
Phật nói : « Lành thay, lành thay, nầy Di Lặc! Ông có thể
vì hộ trì chánh pháp mà làm sư tử hống. Chẳng phải chỉ
hôm nay ông ở trước ta làm sư tử hống, mà ông cũng ở
trước vô lượng a tăng kỳ chư Phật quá khứ làm sư tử
hống hộ trì chánh pháp».
Ðức
Phật bảo Tôn giả A Nan : « Nầy A Nan! Ông có thọ trì
kinh nầy chăng?».
Tôn
giả A Nan bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn!
Do thần lực của Phật nên tôi Ðã thọ trì».
Ðức
Phật nói : « Nầy A Nan! Ông thường nên vì hàng tứ
chúng mà rộng phân biệt giải nói kinh nầy. Nếu có
người trước Ðã vun trồng thiện căn thích pháp thù thắng,
những người như vậy Ðược nghe kinh nầy rồi có thể tin
hiểu thọ trì Ðọc tụng rộng diễn nói cho mọi người.
Người ấy sẽ Ðược vô lượng vô biên bất khả tư
nghị khối Ðại công Ðức».
Tôn
giả A Nan bạch rằng : « Bạch Ðức Thế Tôn! Sẽ gọi tên
kinh nầy là gì và phải phụng trì thế nào ?».
Ðức
Phật nói : «Nầy A Nan! Kinh nầy tên là Khuyến Phát Chư
Bồ Tát Trang Nghiêm Bồ Ðề. Phải phụng trì như vậy».
Lúc
ấy Công Ðức Trang Nghiêm Bồ Tát ở trong Ðại chúng
Ðứng dậy gối hữu chấm Ðất chắp tay hướng lên Phật
bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn! Thật là hi hữu, Ðức
Như Lai vì ủng hộ chánh pháp và người thuyết pháp nên khéo
có thể tán thán kinh nầy như vậy.
Bạch
Ðức Thế Tôn! Hàng tân học Bồ Tát vì Bồ dề nên vun trồng
thiện căn, Ðem các thứ hoa hương, anh lạc, hương bột, hương
xoa siêng cúng dường Phật mà chẳng thọ trì kinh nầy, người
ấy có thành tựu Ðệ nhứt cúng dường mà cúng dường Như
Lai chăng ?».
Ðức
Phật nói : « Nầy thiện nam tử! Chẳng thành Ðệ nhứt cúng
dường Như Lai, cũng chẳng thể dùng nhơn duyên ấy Ðể Ðược
vô lượng công Ðức. Chẳng bằng thiện nam tử
thiện nữ nhơn thọ trì kinh nầy công Ðức rất nhiều».
Ðức
Thế Tôn nói kệ rằng :
Như
Lai dùng Phật nhãn
Những
Phật Ðộ Ðược thấy
Cùng
khắp cả mười phương
Ðều
rộng lớn vô biên
Bao
nhiêu thế giới ấy
Ðựng
Ðầy những trân bửu
Bồ
Tát Ðem báu nầy
Thường
dùng Ðể bố thí
Nếu
có người ở nơi
Kinh
vi diệu thậm thâm
Chánh
pháp vô sở Ðắc
Ðược
chư Như Lai nói
Mà
có thể thọ trì
Vì
người rộng diễn thuyết
Công
Ðức của người nầy
Còn
nhiều hơn người kia
Hoa
hương và anh lạc
Hương
xoa và hương bột
Lọng
báu với tràng phan
Những
y phục thượng diệu
Mang
những món cúng nầy
Ðầy
khắp các thế giới
Cúng
dường chư Như Lai
Hồi
hướng về Phật Ðạo
Nếu
Ðời mạt thế sau
Lúc
chánh pháp sắp diệt
Nơi
chánh pháp cứu thế
Siêng
tu tập hộ trợ
Thọ
trì nơi chánh pháp
Thường
hành bất phóng dật
Khối
công Ðức người nầy
Còn
nhiều hơn người kia
Mười
phương các thế giới
Tất
cả những Ðại hải
Hương
du tối thượng diệu
Ðựng
Ðầy tất cả biển
Làm
tim Ðèn rất lớn
Dường
như núi Tu Di
Thắp
sáng Ðể cúng dường
Tất
cả chư Như Lai
Ðời
mạt thế sau nầy
Lúc
chánh pháp sắp diệt
Biết
chúng sanh thế gian
Bị
vô minh che trùm
Nếu
người có thể thắp
Cây
Ðuốc chánh pháp lớn
Người
nầy Ðược công Ðức
Còn
hơn người trước kia
Chỗ
Ðược thấy của Phật
Vô
lượng chư Như Lai
Dầu
trong ức ngàn kiếp
Mang
các thứ cúng dường
Các
y phục cõi trời
Món
vừa ý cúng dường
Mà
chẳng hay thọ trì
Kinh
Ðiển thâm diệu nầy
Nếu
người ở chư Phật
Biết
là có ơn nặng
Nên
ủng hộ Tam bửu
Ðể
báo Ðáp ơn Phật
Vì
muốn lợi chúng sanh
Nên
thọ trì Ðọc tụng
Rộng
nói kinh Ðiển nầy
Phước
nhiều hơn người kia
Ta
dùng sức Phật nhãn
Những
chúng sanh Ðược thấy
Nếu
có thể dạy bảo
Ðều
thành trời Thích Phạm
Người
nầy Ðược công Ðức
Chẳng
bằng người biên chép
Thọ
trì kinh Ðiển nầy
Ðược
công Ðức rất nhiều
Toàn
Ðại Thiên thế giới
Có
bao nhiêu chúng sanh
Nếu
người hay giáo hóa
Ðều
thành thánh nhị thừa
Nếu
có người hay phát
Tâm
Bồ Ðề vô thượng
Hộ
trì kinh Ðiển nầy
Công
Ðức lại hơn kia
Công
Ðức thọ trì kinh
Nếu
là có hình sắc
Sẽ
Ðầy khắp tất cả
Mười
phương các thế giới
Chỉ
trừ trí vô thượng
Của
chư Phật Như Lai
Không
còn ai biết Ðược
Công
Ðức người thọ trì
Như
trí của Như Lai
Rộng
khắp vô biên tế
Hư
không và pháp giới
Cũng
rộng vô biên tế
Có
thể thọ trì Ðược
Kinh
pháp nầy của Phật
Ðược
công Ðức vô biên
Cũng
như hư không kia.
Nghe
Phật nói kệ ấy xong, Công Ðức Trang Nghiêm Bồ Tát
bạch rằng : «Bạch Ðức Thế Tôn ¡ Nay tôi tin hiểu nghĩa
thú Ðược Như Lai nói, năm trăm năm sau lúc pháp sắp
diệt, các chúng sanh phát tâm Ðại thừa mà có người
chẳng thọ trì kinh pháp nầy, nên biết là bị ma nhiếp sa
ra ngoài Phật pháp.
Bạch
Ðức Thế Tôn; Nay tôi có khả năng sau khi Ðức Như Lai diệt
Ðộ thọ trì kinh nầy Ðể Phật pháp còn lâu ở thế gian».
Lúc
bấy giờ vì phó chúc kinh Ðiển thậm thâm nầy nên Ðức
Thế Tôn phóng ánh sáng lớn chiếu khắp mười phương vô
lượng a tăng kỳ chư Phật thế giới. Chư Như Lai ở các
thế giới ấy cũng vì phó chúc kinh pháp nầy nên Ðồng phóng
ánh sáng nơi lông trắng giữa chân mày chiếu khắp cả mười
phương thế giới không Ðâu là chẳng chiếu khắp.
Lúc
nói kinh nầy rồi, Ðức Như Lai dùng thần lực phóng ánh sáng
lớn ấy, vô lượng a tăng kỳ chư Phật thế giới chấn Ðộng
sáu cách. Có vô lượng a tăng kỳ chúng sanh phát tâm vô thượng
Ðạo. Có vô lượng a tăng kỳ Bồ Tát Ðược Vô Sanh Pháp
nhẫn. Còn có vô lượng a tăng kỳ Bồ Tát Ðược thiện
căn Nhứt sanh Bổ xứ. Lại còn có quá vô lượng a tăng kỳ
chúng sanh Ðược Thanh văn thừa trụ bực học vô học.
Ðức
Phật nói kinh nầy rồi, Hư Không Tạng Bồ Tát, Tôn giả A
Nan, Ðại chúng chư Bồ Tát, chư Thanh Văn, chư Thiên thế nhơn
nghe lời Phật nói Ðều rất vui mừng.
PHÁP
HỘI HƯ KHÔNG TẠNG BỒ TÁT
THỨ
NĂM MƯƠI LĂM
HÊT