1)
Phật Phóng Quang Dặn Bảo - Lúc đó khắp thân của Thế-Tôn
phóng ra ánh sáng lớn soi khắp đến trăm nghìn muôn ức Hằng
hà sa cõi nước của chư Phật; trong ánh sáng đó vang ra tiếng
lớn bảo khắp các cõi nước của chư Phật rằng:
'Tất
cả hàng đại Bồ Tát và Trời, Rồng, Quỉ, Thần v.v... lóng
nghe hôm nay Ta khen ngợi rao bày những sự của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát ở trong mười phương thế giới, hiện ra sức từ
bi oai thần không thể nghĩ bàn, để cứu giúp tất cả tội
khổ chúng sanh.
Sau
khi ta diệt độ, thời hàng Bồ Tát Ðại Sĩ các ông cùng
với Trời, Rồng, Quỉ, Thần v.v... nên dùng nhiều phương
chước để giữ gìn kinh này, làm cho tất cả mọi loài chúng
sanh đều khỏi tất cả sự khổ, mà chứng cảnh vui Niết
Bàn'.
2)
Phổ Quảng Thưa Thỉnh - Nói lời ấy xong, trong pháp hội
có một vị Bồ Tát tên là Phổ Quảng cung kính chắp tay mà
bạch cùng Ðức Phật rằng: 'Nay con nghe đức Thế-Tôn ngợi
khen Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát có đức oai thần rộng lớn không
thể nghĩ bàn như thế.
Trông
mong đức Như-Lai lại vì những chúng sanh trong thời mạt pháp
sau này, mà tuyên nói các sự nhơn quả của Ngài Ðịa-Tạng
Bồ Tát làm lợi ích cho hàng Trời, Người. Làm cho hàng Trời,
Rồng, bát bộ và chúng sanh trong đời sau kính vâng lời của
Ðức Phật'.
Bấy
giờ, đức Thế-Tôn, bảo Ngài Phổ Quảng Bồ Tát cùng trong
tứ chúng rằng: 'Lóng nghe! lóng nghe! Ta sẽ vì các ông nói
lược về những sự phước đức của Ngài Ðịa-Tạng Bồ
Tát làm lợi ích cho người cùng Trời'.
Ngài
Phổ Quảng bạch Phật rằng 'Vâng! Bạch đức Thế-Tôn! Chúng
con xin ham muốn nghe'.
3)
Phật Dạy Sự Lợi Ích - Ðức Phật bảo Ngài Phổ Quảng
Bồ Tát: 'Trong đời sau, như có người thiện nam, kẻ thiện
nữ nào nghe được danh hiệu của Ðịa-Tạng đại Bồ Tát,
hoặc là chắp tay, hoặc là ngợi khen, hoặc là đảnh lễ,
hoặc là luyến mộ, người đó sẽ qua khỏi tội khổ trong
ba mươi kiếp.
Này
Phổ Quảng! Như có kẻ thiện nam hay người thiện nữ nào
hoặc là vẽ hình tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát rồi
chừng một lần chiêm ngưỡng, một lần đảnh lễ, người
đó sẽ được sanh lên cõi trời Ðao Lợi một trăm lần,
không còn phải bị sa đọa vào ác đạo nữa.
Ví
dầu ngày kia phước trời đã hết mà sanh xuống nhơn gian,
cũng vẫn làm vị Quốc Vương, không hề mất sự lợi lớn.
4)
Khỏi Nữ Thân - Như có người nữ nào nhàm chán thân gái,
hết lòng cúng dường tượng vẽ của Ðịa-Tạng Bồ Tát,
và những tượng cất bằng đất, đá, keo, sơn, đồng, sắt,
v.v... Ngày ngày thường đem hoa, hương, đồ ăn, đồ uống,
y phục, gấm lụa, tràng phan, tiền bạc, vật báu, v.v... cúng
dường như thế mãi không thôi.
Người
thiện nữ mãn một thân gái hiện tại, thời đến trăm nghìn
muôn kiếp còn không sanh vào cõi nước có người nữ, huống
nữa là thọ thân gái! Trừ khi vì lòng từ cần phải thọ
thân gái để độ chúng sanh. Nương nơi phước cúng dường
Ðịa-Tạng Bồ Tát và sức công đức đó, trong trăm nghìn
muôn kiếp chẳng còn thọ thân người nữ lại nữa.
5)
Thân Xinh Ðẹp - Lại nữa, này Phổ Quảng Bồ Tát! Nếu
có người nữ nào chán thân xấu xí và nhiều bịnh tật,
đến nơi trước tượng của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát chí
tâm chiêm ngưỡng đảnh lễ chừng trong khoảng một bữa ăn,
người nữ đó trong nghìn vạn kiếp thọ sanh được thân
hình tướng mạo xinh đẹp không có bịnh tật.
Người
nữ xấu xí đó nếu không nhàm thân gái, thời trăm nghìn
muôn ức đời thường làm con gái nhà Vua cho đến làm Vương
Phi, dòng dõi nhà quan lớn cùng con gái các vị đại Trưởng
Giả, tướng mạo đoan trang xinh đẹp.
Do
vì có lòng chí thành chiêm ngưỡng đảnh lễ hình tượng
của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát mà đặng phước như thế.
6)
Quỉ Thần Hộ Vệ - Lại nữa, này Phổ Quảng! Như có
người thiện nam, người thiện nữ nào có thể đối trước
tượng của Ðịa-Tạng Bồ Tát mà trổi các thứ kỹ nhạc,
ngâm ca khen ngợi, dùng hương hoa cúng dường, cho đến khuyến
hóa được một người hay nhiều người.
Những
hạng người đó ở trong đời hiện tại cùng thuở vị lai
sau, thường được trăm nghìn vị Quỉ Thần ngày đêm theo
hộ vệ còn không cho những việc hung dữ đến tai người
đó, huống là để cho người đó phải chịu các tai vạ bất
ngờ!
7)
Khinh Chê Mắc Tội - Lại nữa này Phổ Quảng Bồ Tát!
Trong đời sau, như có người ác và ác thần, ác quỉ nào
thấy kẻ thiện nam, người thiện nữ quy y cung kính, cúng
dường ngợi khen chiêm ngưỡng đảnh lễ hình tượng của
Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát, mà vọng sanh khinh chê là không có
công đức cùng không có sự lợi ích, hoặc nhăn răng ra cười,
hoặc chê sau lưng hay chê trước mặt, hoặc khuyên bảo người
khác cùng chê, hoặc khuyên bảo một người cùng chê hay nhiều
người cùng chê, cho đến sanh lòng chê bai trong chừng một
niệm.
Thời
những kẻ như thế đến sau khi một nghìn Ðức Phật trong
Hiền-Kiếp nhập diệt cả, bị tội báo khinh chê nên còn
ở trong địa ngục A-Tỳ chịu khổ rất nặng.
Qua
khỏi Hiền-Kiếp này mới được thọ thân ngạ quỉ, rồi
mãi đến một nghìn kiếp sau mới thọ thân súc sanh; lại
phải trải qua đến một nghìn kiếp nữa mới đặng sanh làm
người.
Dầu
được làm người nhưng ở vào hạng bần cùng hèn hạ tật
nguyền thiếu sứt, hay bị những nghiệp ác ràng buộc vào
thân, không bao lâu phải sa đọa vào ác đạo nữa.
Này
Phổ Quảng! Khinh chê người khác cúng dường mà còn mắc
phải tội báo xấu khổ như thế, huống nữa là tự sanh ác
kiến mà khinh chê phá diệt!
8)
Tiêu Diệt Tội Chướng - Lại nữa, này Phổ Quảng Bồ
Tát! Trong đời sau, như có người nam, người nữ nào đau
nằm liệt mãi trên giường gối, cầu sống hay muốn chết
cũng đều không được. Hoặc đêm nằm chiêm bao thấy quỉ
dữ cho đến kẻ thân thích trong nhà, hoặc thấy đi trên đường
nguy hiểm hoặc bị bóng đè, hoặc với quỉ thần cùng đi.
Trải
qua nhiều tháng nhiều năm, đến đỗi thành bịnh lao, bịnh
bại... Trong giấc ngủ kéo dài kêu réo thê thảm sầu khổ.
Ðây đều bị nơi nghiệp đạo luận đối chưa quyết định
là khinh hay trọng, nên hoặc là khó chết, hoặc là khó lành.
Mắt
phàm tục của kẻ nam, người nữ không thể biện rõ việc
đó, chỉ phải nên đối trước tượng của chư Phật Bồ
Tát, to tiếng mà đọc tụng kinh này một biến.
Hoặc
lấy những món vật riêng của người bịnh thường ưa tiếc,
như y phục,đồ quí báu, nhà cửa ruộng vường v.v... đối
trước người bịnh cất tiếng lớn mà xướng lên rằng:
'Chúng
tôi tên đó họ đó, nay vì người bịnh này đối trước
kinh tượng đem những của vật này hoặc cúng dường kinh
tượng, hoặc tạo hình tượng của Phật Bồ Tát, hoặc xây
dựng chùa tháp, hoặc sắm đèn dầu thắp cúng, hoặc cúng
vào của thưòng trụ'.
Xướng
lên như vậy ba lần để cho người bịnh được nghe biết.
Giả sử như thần thức của người bịnh đã phân tán đến
hơi thở đã dứt, thời hoặc một ngày, hai ngày, ba ngày,
bốn ngày cho đến bảy ngày, cứ lớn tiếng xướng bạch
như trên và lớn tiếng tụng kinh này.
Sau
khi người bịnh đó mạng chung thời thời dầu cho từ trước
có tội vạ nặng nhẫn đến năm tội Vô-Gián, cũng được
thoát khỏi hẳn, thọ sanh vào đâu cũng thường nhớ biết
việc đời trước.
Huống
nữa là người thiện nam, người thiện nữ nào tự mình biên
chép kinh này, hoặc bảo người biên chép, hoặc tự mình đắp
vẽ hình tượng của Bồ Tát, cho đến bảo người khác vẽ
đắp, người đó khi thọ quả báo chắc đặng nhiều lợi
lớn.
Này
Phổ Quảng Bồ Tát! Vì thế nên, nếu ông thấy có người
nào đọc tụng kinh này, cho đến chỉ trong một niệm khen
ngợi kinh này, hoặc là có lòng cung kính đối với kinh, thời
ông cần phải dùng trăm nghìn phương chước khuyến hóa người
đó, phát lòng siêng năng chớ đừng thối thất, thời có
thể được trăm nghìn muôn ức công đức không thể nghĩ
bàn ở hiện tại và vị lai.
9)
Siêu Ðộ Vong Linh - Lại nữa, này Phổ Quảng Bồ Tát!
Như những chúng sanh đời sau, hoặc trong giấc ngủ, hoặc
trong chiêm bao thấy các hạng Quỉ, Thần nhẫn đến các hình
lạ, rồi hoặc buồn bã, hoặc khóc lóc, hoặc rầu rĩ, hoặc
than thở, hoặc hãi hùng, hoặc sợ sệt....
Ðó
đều là vì hoặc cha mẹ, con em, hoặc chồng vợ, quyến thuộc
trong một đời, mười đời, hay, trăm đời nghìn đời về
thuở quá khứ bị đọa lạc vào ác đạo chưa được ra khỏi,
không biết trông mong vào phước lực nơi nào để cứu vớt
nỗi khổ não, nên mới về mách bảo với người có tình
cốt nhục trong đời trước cầu mong làm phương tiện gì
để hầu được thoát khỏi ác đạo.
Này
Phổ Quảng! Ông nên dùng sức oai thần, khiến hàng quyến
thuộc đó đối trước hình tượng của chư Phật, chư Bồ
Tát chí tâm tự đọc kinh này, hoặc thỉnh người khác đọc
đủ số ba biến hoặc đến bảy biến.
Như
vậy kẻ quyến thuộc đương mắc trong ác đạo kia, khi tiếng
tụng kinh đủ số mấy biến đó xong sẽ đặng giải thoát,
cho đến trong khi mơ ngủ không còn thấy hiện về nữa.
10)
Khỏi Nô Lệ - Lại nữa, này Phổ Quảng! Như đời sau
này có những hạng người hạ tiện, hoặc tớ trai, hoặc
tớ gái nhẫn đến những kẻ không được quyền tự do, rõ
biết là do tội nghiệp đời trước gây ra cần phải sám
hối đó, thời nên chí tâm chiêm ngưỡng đảnh lễ hình tượng
của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát.
Rồi
trong bảy ngày niệm danh hiệu của Ðịa-Tạng Bồ Tát đủ
một muôn biến.
Những
người trên đó sau khi mãn báo thân hạ tiện ở hiện đời
trong nghìn muôn đời về sau thường sanh vào bực tôn quí,
trọn không bao giờ còn phải sa đọa vào ba đường ác khổ
nữa.
11)
Sanh Con Dễ Nuôi - Lại vầy nữa, này Phổ Quảng Bồ Tát!
Về trong thuở sau này, nơi cõi Diêm Phù Ðề, trong hàng Sát
Ðế Lợi, Bà La Môn, Trưởng Giả, Cư Sĩ, tất cả các hạng
người, và những dân tộc dòng họ khác, như có người nào
mới sinh đẻ hoặc con trai hoặc con gái, nội trong bảy ngày,
sớm vì đứa trẻ mới sinh ra đó mà tụng niệm kinh điển
không thể nghĩ bàn này, lại vì đứa trẻ mà niệm danh hiệu
của Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đủ một muôn biến.
Ðược
vậy thời đứa trẻ hoặc trai hay là gái mới sanh ra đó,
nếu đời trước nó có gây ra tội vạ chi cũng đặng thoát
khỏi cả, nó sẽ an ổn vui vẻ dễ nuôi, lại thêm được
sống lâu.
Còn
như nó là đứa nương nơi phước lực mà thọ sanh, thời
đời nó càng được an vui hơn cùng sống lâu hơn.
12)
Ngày Thập Trai Tụng Kinh Ðược Phước - Lại vầy nữa,
này Phổ Quảng! Trong mỗi tháng những ngày mùng một, mùng
tám, mười bốn, rằm, mười tám, hăm ba, hăm bốn, hăm tám,
hăm chín và ba mươi, mười ngày trên đây là ngày mà các
nghiệp tội kết nhóm lại để định là nặng hay nhẹ.
Tất
cả những cử chỉ động niệm của chúng sanh trong cõi Nam
Diêm Phù Ðề không có điều gì chẳng phải là tội lỗi,
huống nữa là những kẻ buông lung giết hại, trộm cắp,
tà dâm, vọng ngữ trăm điều tội lỗi.
Về
đời sau, nếu có chúng sanh nào trong mười ngày trai kể trên
đây, mà có thể đối trước hình tượng của chư Phật,
Bồ Tát, Hiền, Thánh để đọc tụng kinh này một biến, thời
chung quanh chỗ người đó ở bốn hướng Ðông, Tây, Nam, Bắc,
trong khoảng một trăm do-tuần không có xảy ra những việc
tai nạn.
Còn
chính nhà của người đó ở, tất cả mọi người hoặc già
hoặc trẻ về hiện tại và vị-lai đến trăm nghìn năm xa
khỏi hẳn các ác đạo.
Trong
mười ngày trai trên đây nếu có thể mỗi ngày tụng một
biến kinh này, thời trong đời hiện tại hay làm cho người
trong nhà không phải mắc phải bịnh tật bất ngờ, đồ ăn
mặc dư dật.
Này
Phổ Quảng! Vì thế nên biết rằng Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát
có bất khả thuyết trăm nghìn muôn ức những sự oai thần
lực lớn nhiều lợi ích cho chúng sanh như thế.
Chúng
sanh trong cõi Diêm Phù Ðề này có nhân duyên lớn với Ngài
Ðịa-Tạng Ðại Sĩ. Những chúng sanh đó hoặc được nghe
danh hiệu của Ðịa-Tạng Bồ Tát, hoặc được thấy hình
tượng của Ðịa-Tạng Bồ Tát, cho đến nghe chừng ba chữ
hay năm chữ trong kinh này, hoặc một bài kệ hay một câu,
thời những người đó hưởng sự an vui lạ thường trong
đời hiện tại, trăm nghìn muôn đời về vị lai thường
được thác sanh vào nhà tôn quí, thân hình xinh đẹp.
13)
Danh Hiệu Của Kinh - Khi nghe Ðức Phật Như Lai tuyên bày
ngợi khen Ngài Ðịa-Tạng Ðại Sĩ xong, Ngài Phổ Quảng Bồ
Tát liền quỳ xuống chắp tay mà bạch cùng Ðức Phật rằng:
'Bạch
Thế-Tôn! Từ lâu con rõ biết vị Ðại Sĩ này có thần lực
cùng đại nguyện lực không thể nghĩ bàn như thế rồi, song
nay vì muốn những chúng sanh trong đời sau này rõ biết các
sự lợi ích đó, nên con mới bạch hỏi cùng đức Như Lai.
Vâng!
Con xin cung kính tin nhận lời Phật dạy.
Bạch
đức Thế-Tôn! Kinh này đặt tên là gì và định cho con lưu
bố thế nào?'
Ðức
Phật bảo Ngài Phổ Quảng: 'Kinh này có ba danh hiệu: một
là 'Ðịa-Tạng Bổn Nguyện Kinh', cũng gọi là 'Ðịa-Tạng
Bổn Hạnh kinh' đây là tên thứ hai, cũng gọi là 'Ðịa-Tạng
Bổn Thệ Lực kinh' đây là tên thứ ba.
Do
vì Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát từ thuở kiếp lâu xa đến nay
phát nguyện rộng lớn làm lợi ích cho chúng sanh, cho nên các
ông phải đúng theo tâm nguyện mà lưu hành truyền bá kinh
này'.
Nghe
Ðức Phật dạy xong, Ngài Phổ Quảng Bồ Tát tin chịu, chắp
tay cung kính lễ Phật lui ra.
Xem Thêm:
*Kinh
Ðiạ Tạng, HT. Trí Quang Dịch Giải
*Thông
Điệp của Bồ Tát Địa Tạng Qua Kinh Địa Tạng
Bổn
Nguyện,Tâm Hà Lê Công Ða