Thở
đi, em đang sống !
Norm
De Plume là một doanh nhân ngành ngân hàng. Ông vẫn luôn thực
tập phương pháp thở trong lúc làm việc ở Wall Street, trung
tâm thị trường chứng khoán nổi tiếng ở Mỹ. Dưới đây
là những chia sẻ từ kinh nghiệm bản thân của ông.
Thử
hình dung một ngày làm việc bình thường: Vai bạn ép chặt
ống điện thoại vào tai, chăm chú nghe, mắt dán vào màn ảnh
máy vi tính, trong khi đôi tay lướt như bay trên phím chữ.
Bạn không hề biết rằng, lúc đó, hơi thở bạn không đều
mà gấp rút, tim bạn đập nhanh, sức lực bạn tiêu hao.
Bạn
không hề để ý vì các biến đổi này quá vi tế. Hơn nữa
bạn là con người của thời đại mới, đã quen với nhịp
độ căng thẳng, vừa lái xe vừa nói điện thoại, hay vừa
lái xe vừa ăn, về đến nhà hay trước khi đi làm lại phải
mở máy xem thư điện tử - vội vội, vàng vàng, lúc nào cũng
vội vàng. Việc lúc nào cũng đặt công việc lên trên hết
đã mang đến cho chúng ta những của cải và tiện nghi vật
chất, nhưng với một cái giá như thế nào? Chúng ta đang trả
giá bằng sức khỏe, bằng cuộc sống với đơn vị tiền
tệ chính là hơi thở của ta.
Thở
là một hành động đơn giản, không cần ý thức nên phần
đông chúng ta không để ý đến nó. Nhưng chúng ta chỉ có
mạng sống khi còn hơi thở và cách chúng ta thở như thế
nào là một trong những yếu tố quyết định chất lượng
đời sống. Ngược lại cách sống của ta cũng ảnh hưởng
sâu sắc đến cách thở của ta. Khi ta vội vàng, căng thẳng,
hơi thở của ta trở nên cạn nhẹ. Ta không hít thở sâu vào
trong lồng ngực, và hơi thở vào thường dài hơn hơi thở
ra. Đó là cách thở sai phương pháp, dễ làm ta mệt. Cách
thở đó khiến cho khí độc tồn động, khiến ta dễ sinh
ra lo lắng, trầm cảm và làm rối loạn hoạt động của hệ
thống não bộ.
Hệ
thống não bộ - điều khiển tim, phổi, hệ thống hô hấp
và các tuyến tạng - hoạt động ngoài sự ý thức, điều
khiển của ta. Khi bị áp lực hay có những tư tưởng lo âu,
căng thẳng, hít vào dài và thở ra ngắn, làm rối loạn cơ
thể khiến cho tim đập nhanh, máu lên cao, các cơ căng cứng.
Thể xác và tinh thần càng căng thẳng, ta càng tiếp tục hít
vào sâu hơn thở ra, làm rối loạn hệ thần kinh, cứ như
thế như một vòng tròn tự hoại.
Chẳng
lạ gì khi sau một ngày làm việc căng thẳng ở sở, bạn
trở về nhà mệt mỏi nhưng chẳng hề biết việc đó có
liên quan gì đến cách thở sai nhịp của mình. Nhưng bạn
biết từ kinh nghiệm dày dặn của mình là sau một ngày khá
vất vả - ngày mà bạn cảm thấy bù đầu từ sáng sớm đến
chiều tối - bạn sẽ thấy quá đỗi mỏi mệt để làm bất
cứ việc gì khác khi trở về nhà, ngoài việc ngồi chong mắt
xem TV. Nhưng có ích lợi gì khi nhắc nhở với bạn những
điều đó? Tốc độ nhanh đến chóng mặt là tốc độ của
thời đại này mà. Ngay nếu như bạn biết cách sống chậm
lại, chưa chắc gì bạn đã thực hành được - còn phải
tranh giành các bổng lộc, nới rộng thêm các sở hữu, phải
dành tiền hưu nhiều hơn nữa, nợ nần phải thanh toán, địa
vị cần phải đạt được.
Vậy
thì giải pháp của vấn đề nằm ở đâu? Giải pháp nằm
ở việc chú tâm tới hơi thở. Thay đổi cách bạn thở và
cả thế giới thay đổi theo bạn. Hãy huân tập thói quen thở
sâu và đều, thở ra hoặc bằng hoặc dài hơn lúc hít vào,
rồi bạn sẽ thấy rằng bạn không còn phản ứng đầy xúc
cảm đối với những gì xảy ra quanh bạn. Nếu như cách thở
cạn cợt, không đều là do các hoàn cảnh căng thẳng gây
ra, khiến bạn cảm thấy không an ổn, nóng nảy thì cách thở
nhẹ nhàng, thư thái sẽ giống như chiếc vỏ bao bọc bạn
khỏi các căng thẳng, lo âu, giúp bạn làm chủ hành động
mình hơn là phản ứng theo cảm tính.
Nhưng
vì hơi thở là một hành động vô thức, nhất là khi bạn
bị việc nọ, việc kia lôi cuốn, bạn cần thời gian, sự
kiên nhẫn để thay đổi cách thở của mình. Có thể bạn
đã có quá nhiều việc đòi hỏi thời gian, sự chú tâm của
bạn, vì thế bước đầu tiên là phải tự thuyết phục mình
dành thời gian cho “công tác” này.
Trước
hết cần nên nhớ rằng, nếu bạn có thói quen vội vã, thì
tâm bạn cũng thế. Lúc bắt đầu, tư tưởng của bạn sẽ
đi nhanh hơn hơi thở, nhất là nếu bạn cố thực tập vào
những lúc đang bận rộn, như trước giờ vào phòng họp.
Lúc đó bạn sẽ thấy hơi thở của mình quá sức chậm chạp
so với các ý nghĩ trong đầu bạn, khiến bạn cảm thấy sự
thực tập này tốn thời giờ vô ích. Nhưng nếu bạn cố
cưỡng lại ý muốn đứng dậy bỏ đi, thì chỉ sau vài phút
là tâm bạn sẽ bắt theo nhịp của hơi thở.
Bước
kế tiếp để làm chủ hệ thống não bộ của bạn là thực
tập phương pháp thở 2-1 - nghĩa là bạn thở ra dài gấp đôi
hít vào. Bằng cách đó, bạn tạo ra cho mình những phản ứng
thư giãn, do đó cách thở 2-1 là một phương cách rất tốt
để làm giảm căng thẳng, giúp bạn lắng dịu trước những
căng thẳng dồn nén trong ngày. Phương pháp thở này còn có
những ích lợi khác như: tống các khí độc, ô nhiễm, carbon
dioxide ra khỏi phổi, khiến buồng phổi trống trải để tiếp
đón vào không khí trong lành theo hơi thở vào. Khi đã thuần
thục, bạn có thể thực hành khi đang ngồi làm việc, đang
trong phòng họp, đang nghe điện thoại - hay bất cứ lúc nào
mà hệ não bộ của bạn sắp căng lên, và bạn cần bình
tĩnh, chủ động hơn.
Thực
tập tại nhà ngày hai lần, mỗi lần độ năm phút cho đến
khi thuần thục. Sau đó có thể đem áp dụng vào nơi làm việc
để giúp tinh thần bớt căng thẳng. Huân tập phương pháp
thở này sẽ giúp bạn bỏ được thói quen vô thức khi hít
vào, khi bạn không hề để ý tới, và một khi đã bỏ được
thói quen đó, cuối ngày, bạn sẽ thấy rằng năng lực của
bạn không bay đi hết cả.
Khi
hơi thở đã sâu hơn, dài hơn, và chậm rãi, thì cuộc đời
bạn cũng giống thế. Ít nhất là như thế đó. Có thể bạn
vẫn phải trả lời nhiều cú điện thoại giao tiếp với
các đối tác, dự các buổi họp, đối đầu với nhiều gián
đoạn, nhưng bạn sẽ thấy bình tĩnh hơn, tự tin hơn. Tóm
lại, khi bạn đã có thể kiểm soát hơi thở của mình, bạn
sẽ nhận ra rằng làm chủ cuộc đời bạn cũng dễ biết
bao.
Diệu
Liên - Lý Thu Linh
Trích
dịch theo Caught On The Fast Track?, tạp chí Yoga International 1998
10-07-2008
11:23:46