c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ hai mươi tám
-
NĂM
TRĂM NGƯỜI MÙ
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở một nước Xá Vệ tại vườn ông Cấp Cô Độc và
rặng cây của Thái Tử Kỳ Đà.
Bấy giờ nước Tỳ Xá Ly có năm
trăm người mù đi ăn mày, nghe thấy người ta nói: Đức Như
Lai ra đời rất là hiếm có, nếu chúng sinh nào được gặp,
bất luận có bệnh hoạn gì cũng nhờ Ngài cứu được, kẻ
mù sẽ được sáng con mắt, kẻ điếc sẽ được nghe rõ,
kẻ còng gù sẽ được thẳng thiu, kẻ khễnh kiễng sẽ được
duỗi thẳng, kẻ cuồng si sẽ được áo cơm, kẻ sầu khổ
sẽ được an vui.
Năm trăm người bàn nhau rằng:
- Lũ ta sinh nơi hạ tiện, đã bị
nghèo đói, lại mù đôi mắt, trên đời không ai khổ hơn,
vậy chúng ta đến chốn Phật nhờ Ngài tế độ.
Bàn nhau xong rồi hỏi thăm người
đi đường rằng:
- Đức Thế Tôn bây giờ ở nước
nào, các ông bảo cho biết?
- Họ đáp rằng: - Ngài đang ở
nước Xá Vệ.
Lẩm bẩm nói rằng:
- Ai là người thương lũ chúng tôi?
Làm phúc đưa chúng tôi đến nước Xá Vệ nơi Phật ngự.
Nhưng không! Không ai giúp.
Sau họ đi xin tiền, góp lại được
năm trăm đồng, đứng bên lề đường lớn tiếng nói:
- Ai đắt chúng tôi đến nước
Xá Vệ, xin trả năm trăm đồng!
Khi đó có một người nhận, lấy
tiền rồi bảo năm trăm người rằng:
- Các anh hãy nắm vào vai nhau, làm
thành một hàng dọc, còn tôi đi trước đắt.
- Khi đến nước Ma Kiệt Đề, tới
một cánh đồng rộng thấy mỏi mệt quá, anh lẩn mất, năm
trăm người trơ trọi không biết lối đi, lúng túng, đường
đi chẳng đi, đi xuống ruộng, dẵm nát nhừ đồng lúa. Thấy
năm trăm người mù đi trên ruộng của ông, đầy xéo tan nát
lúa mạ mất nhiều.
Ông nổi giận mắng rằng:
- Các anh mù, đường chẳng đi,
đi giữa ruộng làm nát lúa, có lên không?
- Dạ! Thưa ông, chúng tôi mù lòa
không nhìn rõ, xin ông tha cho.
Các anh ở đâu tới đây?
- Thưa ông, chúng tôi ở nước Tỳ
Xá Ly, nghe đồn đức Phật từ bi cứu thế, hiện Ngài ở
nước Xá Vệ, chúng tôi thuê một người dắt, tới đây họ
bỏ trốn mất, thành ra lẩn quẩn ở chốn này, ông làm phúc
cứu giúp, ơn ấy không bao giờ dám quên!
Nghe họ nói thế, ông cũng thương,
về sai người dắt họ đến nước Xá Vệ, thì Phật sang
nước Ma Kiệt Đề, người ấy lại đắt đến nước Ma Kiệt
Đề, thì Phật vừa sang nước Xá Vệ, cứ thế đến bảy
lần vẫn không gặp Phật.
Họ mong muốn được gặp Phật,
như kẻ đói mong được cơm ăn, kẻ khát mong được nước
uống, một lòng chân thành khát ngưỡng đức Thế Tôn, vì
thế tuy mù con mắt thịt, nhưng con mắt tâm của họ đã từng
nhìn thấy Phật, nên họ vẫn hoan hỷ không biết mỏi mệt.
Khi đó đức Thế Tôn xem biết thiện căn của họ đã thục,
lòng tin đã chắc, nên Ngài ở lại nước Xá Vệ cho họ được
gặp.
Lần này đến nước Xá Vệ, năm
trăm người được gặp Phật, nhờ ánh hào quang, mọi người
hết mù, sáng tỏ đôi mắt, nhìn thấy Phật thân vàng chói
lọi, vui mừng quá! Cùng nhau tới trước lễ Phật đồng thanh
bạch rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Chúng
con sinh nơi hèn hạ, ra đời thuần thấy đau khổ! Hôm nay
nhờ oai thần của ngài được sáng tỏ con mắt, chúng con
một lòng thành kính, cúi xin từ bi tế độ cho nhập đạo
tu hành.
Phật mỉm cười nói:
- Thiện Lai Tỷ Khưu!
Ngài nói dứt lời, năm trăm người
đều rụng hết tóc, áo Cà Sa thấy mặc tại mình, theo Phật
tu hành, không bao lâu đã đắc A La Hán.
Thấy thế tôi thưa Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Ngài
xuất thế làm lợi ích cho muôn loài chúng sinh, những người
này trong giây phút được sáng tỏ con mắt thịt, hơn nữa
lại đắc quả La Hán, không rõ kiếp xưa họ tạo tội gì,
cúi xin nói cho chúng con được rõ?
Phật dạy rằng:
- A Nan! Không những kiếp này ta
cứu họ khỏi tối con mắt, mà đời quá khứ cách đây vô
lượng kiếp ta đã cứu họ thoát khỏi khổ hắc ám một
lần.
- Kính lạy Ngài, cúi xin chỉ giáo
cho chúng con được ân triêm công đức.
- A Nan! Ông lắng nghe: Cách đây
đã nhiều vô lượng kiếp, cũng tại Châu Diêm Phù Đề này,
thuở ấy có năm trăm người lái buôn đi qua một cánh đồng
rộng, tới con đường hiểm vào một hang núi hóa, hang ấy
tối om, sợ kẻ cướp đánh giết lấy tiền và hàng hóa,
không biết làm thế nào, họ chỉ biết khấn trời vái tất
cả thần kỳ trên rừng dưới biển ủng hộ cho họ. Trong
bọn ấy có một người thấy anh em lo sợ bảo rằng:
- Các bạn cứ an tâm, đừng lo nữa,
tôi có cách làm cho sáng sủa để các anh đi.
Người đó lấy lụa Bạch Điệp
cuốn vào cánh tay tẩm dầu đốt, đi bảy ngày mới qua hang
núi. Khi được an lành vô sự, mọi người vui mừng và cám
ơn lắm!
A Nan! Người đốt cánh tay thuở
đó, có phải là ai đâu, chính là ta đấy. Ta từ đời vô
thỉ tới nay, đem quốc thành vợ con huyềt nhục bố thí chúng
sinh, bởi thế đời nay được đặc tôn trong ba cõi, còn năm
trăm người lái buôn tức là năm trăm người mù nay. Đời
quá khứ ta lấy thân sinh tử bố thí cho họ được sáng sủa,
giờ đây thành Phật, ta lại cho họ con mắt trí tuệ.
Tất cả đại chúng nghe Phật nói
xong, ai nấy đều hoan hỷ. Nhân nghe thuyết pháp cũng có người
đắc sơ quả cho đến tứ quả, cũng có người đắc nhân
Bích Chi Phật, ngoài ra còn rất nhiều người được độ,
cúi đầu tạ lễ mà lui.