c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ ba mươi hai
-
TỶ
KHƯU NI VI DIỆU
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Phật ở nước Xá Vệ, tại tinh xá Kỳ Hoàn, sau khi vua Ba
Tư Nặc đã băng hà, Thái Tử Lưu Ly chấp chính, bạo ngược
tham tàn, thả voi đạp chết nhân dân vô kể.
Bấy giờ các con gái trong nhà quý
phái, thấy thế chán đời, rủ nhau đi xuất gia tu đạo để
cầu giải tháot rất đông.
Nhân dân họ thấy các cô hoặc
họ Thích, hoặc các nhà Hầu Tước, là những dòng họ tôn
sang bỏ sự vinh hoa sung sướng, xuất gia tu đạo, cả thảy
năm trăm người, nên họ rất tôn kính, tranh nhau cúng dàng.
Một hôm các cô ấy bàn nhau như
vầy:
- Chúng ta tuy được xuất gia, mang
danh là Tỷ Khưu Ni, song đối với Phật Pháp chưa hiểu biết
gì; chưa được uống Pháp Dược, để tiêu những tập chướng
Dâm, Nộ, Si từ đời vô thuỷ. Bây giờ phải đến bà Thâu
Lan Nan Đà Tỷ Khưu Ni xin học hỏi, và để bà truyền pháp
Bát kính cho. Các cô cùng nhau đến làm lễ và thưa rằng:
- Kính thưa bà, chúng con không biết
có phúc duyên gì, được hạnh phùng Tam Bảo xuất gia tu đạo,
làm Tỷ Khưu Ni, song đối với giáo lý cao siêu của đức
Phật chưa hiểu biết gì, hôm nay chúng con cả thảy năm trăm
người, đến đây cầu xin bà từ bi thí Pháp Nhũ, cho chúng
con được ân triêm công đức!
Bà Thâu Lan Nan Đà nói:
- Các cô sinh trưởng nơi tôn sang,
tôn vinh phú quý, vinh hoa thiếu chi, đương tầm tuổi trẻ,
xuất gia học đạo làm gì cho khổ một đời tươi trẻ! Thôi
đem áo bát cho tôi, trở về lấy chồng, hưởng cuộc đời
êm ấm nơi khuê các, cho khoái lạc, tội chi làm Tỷ Khưu Ni
ở nơi chốn chùa chiền khô quạnh, chôn dìm cuộc đời như
đống tro tàn lạnh lẽo!
Các cô nghe bà nói xong, lòng dạ
hoang mang, sa nước mắt tạ lễ lui ra. Trong khi đi bảo nhau
rằng:
- Chúng ta muốn thoát khỏi con đường
tình ái, ngu si, mê muội của thế gian, đến đây bà đã không
khuyên bảo lũ ta được gì, lại đem những lời lẽ lôi kéo
chúng ta vào nơi hang hầm miệng sói, trụy lạc đời đời.
Vậy chị em ta đến bà Tỷ Khưu Ni Vi Diệu, cầu bà tế độ.
Năm trăm cô đến chỗ bà Tỷ Khưu
Ni Vi Diệu, cúi đầu lễ sát đất thưa rằng:
- Kính thưa bà, chúng con ở tại
tập tục mê muội, tuy đã đi xuất gia, nhưng tâm ý vẫn còn
tham ái, lòng dục vẫn thường phát khởi như lửa đốt, không
cách gì ngăn cản nổi, xin bà thuyết pháp để giải thoát
cái tội căn ấy cho lũ chúng con!
Bà Tỷ Khưu Ni Vi Diệu đáp rằng:
- Trong ba đời: Quá khứ, hiện tại,
vị lai, các cô muốn hỏi gì?
- Dạ! Kính thưa bà, đời quá khứ,
và đời vị lai, còn viễn vọng, chúng con không dám hỏi,
xin hỏi bà: Cái tội thắt chặt của sự dâm dục đời hiện
tại, nó xấu hay tốt, nó hay hay nó dở, có kết quả gì cho
mình không? Có lợi ích hay không có lợi cho tương lai, xin
bà giải thích!
- Các cô muốn biết rõ hãy để
ý nghe!
- Dạ chúng con xin chú ý nghe!
- Các cô nên biết! Tất cả trời
người, cho đến vạn vật có hình thức trên vũ trụ này,
loài nào cũng do nghiệp ái dục mà sinh ra; Dâm dục ví một
dám lửa cháy dữ dội nó có thể đốt tiêu hủy núi rừng,
cây, cỏ, gỗ, đá cho đến vũ trụ bao la, kẻ mắc phải dâm
dục, cũng như bị giặc vào phá nhà; kẻ đó sẽ đọa xuống
tam đồ ác đạo, không có kỳ hẹn được ra.
Những ai luyến gia nghiệp, đó là
tham sự sum họp ân yêu vui vầy! Vì nhân duyên ấy nên sanh
già bệnh chết, biệt ly, huyễn quan xúc não! Đương yêu nhau
bị ly biệt, thương tiếc khóc than! Luyến ái tổn hại đến
tâm can ngất đi sống lại, tâm ý trói buộc như lao ngục.
Tôi vốn là một con nhà dòng Phạm Chí, cha tôi là một người
được tôn quý nhất trong nước. Buổi đó ông Trưởng giả
dòng Phạm Chí, có người con trai xinh đẹp trí óc thông minh.
Thấy ta xinh đẹp lại dòng quý phái, nên ông nói với cha
mẹ ta, cưới ta về cho con trai ông. Sau khi đã thành gia thất,
vợ chồng ăn ở với nhau được một đứa con trai, đã lâu
ngày xa cha cách mẹ, lòng nhớ mong không tả xiết? Giữa lúc
ta đang có mang, sợ sinh tử vô thường nên ta, xin phép chồng
về nhà thăm cha mẹ; chồng ta ưng thuận cho đi. Buổi sáng
ấy, hai vợ chồng ẵm con và mang đồ hành lý ra đi, đi chừng
được nữa đường trời vừa sẩm tối, vợ chồng
nằm nghỉ dưới gốc cây to, không may lúc canh khuya ta đau
bụng sinh, huyết chảy ra lênh láng, các loài rắn độc, thấy
mùi tanh tìm lại, cắn chết chồng ta! Đương lúc ngủ say!
Ta gọi mãi không thấy trả lời. Trời vừa tảng sáng, cầm
tay kéo dậy, thấy lạnh buốt ngay đờ như cục gỗ, không
còn tri giác, xem kỹ biết rằng rắn cắn, thương quá! Tời
ơi! Khổ chi đến nỗi thế này! Khi đó hồn phách ta không
biết bay đâu? Ngất đi mê mết! Thằng nhỏ ngồi bên vừa
gọi vừa khóc! Dần dần tỉnh dậy. Rồi ta cõng thằng nhỏ
trên vai, tay ẵm đứa con mới nở, vừa đi vừa khóc! Qua quãng
đường vắng, tới một con sông lớn, nước không sâu lắm,
không có thuyền qua, ta phải để thằng nhỏ trên bờ, ẵm
đứa bé bơi qua sông, sang tới bờ đễ đứa bé bên này,
lại ngồi sang đón thằng nhỏ, không may, thằng nhỏ té xuống
sông lúc nào mất, ta lại bơi sang bờ sông bên này, thì đứa
bé mới sinh đã bị hổ tha, chỉ thấy những giọt máu chảy
ròng ròng trên mặt đất, ta buồn khổ quá! Chết ngất đi
hồi mới tỉnh lại. Thơ thẩn một mình bước trên đường
đi, vừa được vài dặm, gặp một người bạn thân của
cha ta, ông hỏi rằng:
- Con đi đâu về? Sao bác coi con
nhem nhuốc tiều tụy như vậy?
- Thưa bác! Hôm qua vợ chồng nhà
con ẵm cháu về thăm cha mẹ, đêm qua không may chồng con bị
rắn cắn chết, sáng hôm nay mất hai đứa cháu: Một đứa
lăn xuống sông, một đứa bị hổ tha, thực là đau khổ cho
con quá!
- Ôi thế ư! Hôm qua nhà con bị
phát hỏa, cha mẹ con, và cả nhà con đều bị chết hết rồi,
còn gì đau khổ hơn cho con nữa!
Nghe xong như sét đánh bên tai, ta
ngã lăn ra đất, chết ngất đi hồi lâu mới tỉnh lại! Hết
khóc lại than, thực là một sự vô cùng thảm khốc! Ông ấy
thương ta đau khổ! Đưa ta về nhà nuôi nấng coi ta như con
đẻ.
Qua thời gian lâu, ta dần dần nguôi
cơn đau khổ, nơi đó có người con trai, cũng dòng Phạm Chí,
thấy ta xinh đẹp, cậy người mối lái, muốn cùng ta kết
bạn trăm năm. Thôi cũng liều nhắm mắt đưa chân, thử xem
cuộc thế xoay vần đến đâu? Ta cùng người ấy kết duyên
với nhau, thấm thoát đã có mang mãn tháng nọ ngày tới kỳ
hoa nở, hôm đó giữa lúc canh khuya, ta đau bụng sanh, thì chồng
của ta đi ăn uống nhậu nhẹt, hay cờ bạc ở đâu về, gõ
cửa gọi, giữa giờ phút sanh cháu nhỏ, nên không ra mở cửa
được, anh chàng tức giận phá cửa vào, đánh đập liên
hồi, ta kêu van và nói:
- Thưa anh, em đương đau bụnh sanh,
chứ không phải lười hay khinh mà không ra mở cửa cho anh!
Kẻ vũ phu nổi giận giết tươi đứa con của ta mới sanh,
rồi bắt ta phải ăn sống đứa con ấy. Ta không chịu ăn,
vì đánh đau quá! Nên ta nhắm mắt ăn liều, ăn xong tự hối
hận trong lòng: "Đời mình bạc phúc, gặp kẻ bất nhân".
Sáng ngày hôm sau, bỏ nhà ấy đi đến nước Ba La Nại, ngồi
ở ngoài thành, con trai ông Trưởng giả tại đây mới chết
vợ, hàng ngày ra viếng mộ ở ngoài thành, thấy ta anh hỏi:
- Cô ở đâu tới, tại sao ngồi
một mình ở đây?
Khi đó ta nói thật những chuyện
như trên cho anh nghe, anh bảo ta rằng:
- Cô cùng tôi vào nơi quán uống
nước!
Khi ngồi chơi uống nước chuyện
trò vui vẻ, anh hỏi:
- Bây giờ có người muốn kết
duyên cùng cô, vậy cô có đồng ý không?
- Thưa anh, em thấy ngán lắm! Vui
không được bao nhiêu, mà sự khổ đưa lại dồn dập, kẻ
hiền lương không gặp, gặp kẻ bất nhân, lại gây thêm phần
đau khổ.
- Đời ở một mình sao?
- Em không ở một mình, nhưng nếu
gặp hiền nhân, có đạo đức có học vấn.
- Thôi cô ơi! Nói gần nói xa chẳng
qua nói thật, chính tôi con trai ông Trưởng giả thành này
vừa mới chế vợ, thấy cô là người hiền đức, muốn làm
bạn trăm năm cô nghĩ sao?
Ta thấy có vẻ tướng hiền hòa,
lại dòng quý phái, nên đồng ý kết duyên cùng anh. Nhưng
cũng không may cho ta, vợ chồng ăn ở với nhau chưa được
ba năm, anh mắc bệnh chết.
Luật ấy, "nếu vợ chết thì chồng
được phép lấy vợ khác, nhưng nếu chồng chết thì chôn
theo cả vợ". Như thế, ta cũng bị chôn luôn với chồng một
huyệt! Nhưng ta chưa chết hẳn, tối hôm đó tụi cướp đến
đào mả để lấy những trang vật vàng bạc của ta, anh tướng
cướp thấy ta xinh đẹp bắt về làm vợ, anh giặc này chưa
được bao ngày, bị họ bắt được chém mất đầu, bọn
bộ hạ của anh cướp lấy xác mang về bắt ta đem chôn sống
cùng anh giặc một thể. Vừa được ba ngày các con hổ bới
mả định ăn thịt, trời tang tảng sáng chúng thấy người
đi chợ đông, bỏ chạy, nhân thế ta dùn mả lên, ngồi than
một mình rằng:
- Chẳng biết kiếp trước ta làm
tội gì, mà nay gặp nhiều tai nạn như vậy? Chết đi sống
lại mấy lần, làm thân nữ nhi thực là tội nghiệp. Xét
rằng: Muôn vàn các bạn gái khác, chồng con cũng chẳng qua
dưới ách nô lệ, của tâm hồn mê muội ngu si, không biết
nhận thức một hạnh trong sáng thanh cao, bước lên con đường
chân chính, tìm hiểu chân lý, tu hành cho thoát khỏi nơi phàm
tục! Đó cũng chỉ vì nghiệp tham ái vô minh che tối, khi mới
biế nhận thức con người, đã ngăm ngăm trong đáy lòng toan
tính những đường duyên nợ, chịu chết nơi sào huyệt của
dục vọng cám dỗ, vì thế mới chìm đắm nơi biển cả sinh
tử luân hồi, ta sực nhớ rằng: Trước đây có người họ
Thích xuất gai tu đạo, nay đã thành Phật, vậy đến đó
để nương thân cho thoát khổ. Đứng dậy bước đi, dạ đói
thân đau, đường xa nhiều hiểm trở, vừa đi vừa hỏi thăm,
đến nơi rừng Kỳ Hoàn trời vừasẩm tối, xa xa nhìn thấy
đức Như Lai sáng rực như quả núi vàng, oai phong lẫm liệt,
đầy vẻ từ bi, sung sướng quá! Ta quỳ xuống một lòng thành
kính hướng về Ngài, tha thiết ân cần cầu tế độ. Ngài
đến tận nơi, khi đó hình thể ta lõa lồ ngồi dưới đất,
thẹn hổ phải lấy tay che vú, Phật sai Ngài A Nan đem cho ta
tấm áo, ta tới trước đức Thế Tôn cúi đầu lễ dưới
chân, và trình bày những thống khổ vừa qua và xin xuất gia
tu đạo.
Ngài sai ông A Nan đem ta giao cho bà
Đại Ái Đạo dạy bảo, theo lời dạy bà thọ giới Tỷ Khưu,
rồi bảo ta pháp "Tứ Đế" là Khổ, Tập, Diệt, Đạo, Vô
Thường, Vô Ngã.
Ta chăm chỉ tu hành chẳng bao lâu
đã chúng được đạo quả, hiểu biết đời quá khứ, và
đời vị lai, coi thấy những tội ta đã tạo từ đời quá
khứ, nên phải chịu ác báo không sai một tí nào!
- Kính thưa bà, đời quá khứ bà
phạm tội gì, đời này bị quả báo như vậy? Xin bà nói
cho chúng con được rõ?
- Muốn biết các cô hãy để ý
nghe!
- Dạ, chúng con xin chú ý nghe!
- Đời ấy cách đây đã quá lâu,
thuở đó có ông Trưởng giả nhà giàu, nhưng không có con,
sau ông lấy một người vợ lẽ; vì có sắc đẹp nên ông
mến lắm! Hai người với tình yêu khắng khít, chẳng bao lâu
sinh được đứa con trai; từ đó ông lại càng đằm thắm
hơn xưa, thấy thế người vợ cả thầm nghĩ như vầy:
- Công ta khó nhọc, làm ăn chắt
bóp nên được giàu có, sau này đứa con vợ lẽ nó hưởng
tất, thật là luống công vô ích cho ta, chi bằng ta giết quách
nó đi là xong!
Định kế như vậy rồi lấy một
cái kim dài, chờ lúc vắng người, cấm ngập vào giữa đỉnh
đầu đứa bé. Cách ít ngày đứa trẻ ấy chết, vợ nhỏ
thương con khóc suốt ngày đêm không ngớt tiếng! Rồi tự
nghĩ rằng:
- Con ta không ốm không đau, tự
nhiên mà chết, chắc rằng chị cả giết nó đây!
- Hỏi: - Con tôi có tội gì, mà
chị nỡ giết nó?
Vợ lớn đáp: - Ô hay! Cô nói quàng
nói điên như vậy? Tôi thề rằng nếu tôi giết con cô, thì
đời đời chồng tôi bị rắn cắn chết, có con thì bị nước
ngập hổ tha, lang bắt, còn thân tôi sẽ bị chôn sống, và
tôi tự ăn thịt con tôi, cha mẹ và cả nhà tôi sẽ vị chết
cháy trong đống lửa. Các cô nên biết người vợ lớn của
ông Trưởng giả thuở đó chính là tiền thân của ta; vì
ta không biết tin tội phúc báo ứng, ác tâm giết đứa con
trai của người vợ bé ngày đó, rồi lại tự thề như vậy,
cho nên kiếp này chịu lấy quả báo đau khổ, cũng đúng như
lời thề ngày xưa không khác.
- Kính thưa bà! Bà tu công đức
gì, kiếp này được gặp Phật và đắc đạo giải thoát,
xin bà nói cho chúng con được biết?
- Các cô để ý nghe: Đời quá khứ
đã xa xưa, ở nước Ba La Nại có một quả núi lớn gọi
là Tiên Sơn, trong núi có nhiều những vị Bích Chi Phật, Thanh
Văn và ngoại đạo thần tiên. Khi đó có vị Duyên Giác vào
thành khất thực bà Trưởng giả thành ấy hoan hỷ cúng dàng,
Ngài dùng cơm xong bay lên hư không hiện ra các phép thần biến.
Thấy thế bà Trưởng giả chắp tay cung kính, hướng lên Ngài
mà khấn rằng:
- Kính lạy Đức Tôn Giả! Xin cho
con đời sau cũng được đắc đạo như Ngài!
- Các cô nên biết: Bà Trưởng Giả
ngày đó, chính là tiền thân của ta, vì sự thành kính cúng
dàng vị Thánh Tăng, và phát nguyện nên đời nay được gặp
Phật, đắc quả La Hán! Thân ta bây giờ tuy đắc quả La Hán
nhưng thường thường bị đau nhói một cái từ đầu xuống
chân không khác chi cái kim đâm đau thấu tận xương! Như thế
đó, tội báo mặc dầu cho lâu kiếp đến đâu cũng không
thể xóa nhòa được.
Năm trăm Ni Cô nghe bà kể lại lịch
kiếp tiền sinh như vậy, ai nấy trong lòng run sợ, tự quan
sát cái căn bản của dâm dục, cũng như một đám lửa cháy
hừng, tâm tham dục mất hẳn. Coi những nỗi đau khổ của
thế gian, khác chi lao ngục, trần cấu tự nhiên tiêu hết,
tâm ý sáng tỏ, hiểu thấu đạo mầu. Bình tĩnh thâm tâm,
nhập định Diệt Tận, thành ngôi La Hán, khi xuất định thưa
với bà Vi Diệu rằng:
- Thưa bà, chúng con bị triền miên
với lòng dâm dục không gỡ nổi, hôm nay nhờ ơn bà đã được
giải thoát.
Phật khen bà Vi Diệu rằng:
- Quý hóa, bà Vi Diệu thuyết pháp
lợi mình lợi người, chính là đệ tử của Tam thế chư
Phật!
Các cô, và đại chúng dự thính
ai nấy đều hoan hỷ tạ lễ mà lui.