c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ ba mươi tư
-
THIẾT
ĐẦU LA KIỆN NINH
CHÍNH tôi được nghe: Một thời đức
Thế Tôn ở nước La Duyệt Kỳ, tại vườn Trúc. Khi đó tôi
mặc áo chỉnh tề, tới trước quỳ thẳng chắp tay bạch
Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Nhóm
ông Kiều Trần Như đời trước có nhân gì tốt với Ngài,
trống Pháp bắt đầu kêu, bọn ông được nghe trước, nước
Cam Lồ được uống trước, cúi xin nói rõ cho chúng con và
chúng sinh đời sau được biết nguyên do?
Phật dạy: - A Nan ông nên biết:
năm người này, đời xưa ăn thịt của ta trước tiên, nên
được lành mạnh, qua lúc đói khổ, vì nhân duyên ấy, nên
đời nay được nghe pháp của ta trước, và được giải thoát
đầu tiên!
Tôi lại thưa rằng: Kính lạy Ngài!
Đời trước bọn ông ấy ăn thịt của ta trước tiên, nên
được lành mạnh, qua lúc đói khổ, vì nhân duyên ấy, nên
đời nay được nghe pháp của ta trước, và được giải thoát
đầu tiên!
Tôi lại thưa rằng: Kính lạy Ngài!
Đời trước bọn ông ấy ăn thịt Ngài, câu chuyện đó tại
nhân duyên sao! Cúi xin Ngài dạy bảo cho chúng con được biết?
Phật dạy: A Nan ông nên biết: Từ
khi đó tới nay đã lâu lắm, có tới vô lượng vô kiếp A
Tăng Kỳ, cũng Châu Diêm Phù Đề này, có một ông vua nước
lớn, tên là Thiết Đầu La Kiện Ninh, thống trị tám vạn
bốn ngàn nước nhỏ, sáu muôn núi sông, tám mươi ức tụ
lạc, hai muôn phu nhân thể nữ. Nhà vua rất có từ bi, luôn
luôn thương dân chăm làm những việc lợi ích cho quốc gia
xã hội, ít có sự lợi ích cho riêng mình, gia đình mình,
nên họ yêu quí ông như một người cha lành.
Thời ấy gặp hỏa tinh xuất hiện,
các nhà thiên văn học tâu vua rằng:
- Tâu Bệ Hạ! Điềm bỏa tinh xuất
hiện là triệu chứng đại hạn, có lẽ kéo dài mười hai
năm. Vậy Bệ Hạ nên làm thế nào cho dân tránh khỏi sự
chết đói?
Nghe lời các nhà thiên văn nói thế,
nhà vua lo buồn quá! Đến nỗi ngày quên ăn, đêm quên ngủ!
Như thế thì nhân dân sống sao? Quốc gia sẽ bị điêu đứng.
Liền triệu tập tất cả văn võ
bá quan để cứu xét về việc này:
- Bây giờ các ông tính sao? Có cách
gì làm mưa được, hay có biện pháp gì cho dân qua lúc hạn
hán này mà sống được.
Các quan tâu vua rằng:
- Tâu Bệ Hạ! Bây giờ thông cáo
cho các nước tính số dân hiện có bao nhiêu, và tính xem trong
mười hai năm mỗi người ăn hết bao nhiêu?
Xong cuộc hội nghi này, theo sắc
lệnh tính nhân khẩu và thóc biết rằng mỗi người dân,
chỉ được một thăng gạo. Vì thế nên bị chết đói rất
nhiều.
Nhà vua thương dân ngày đêm không
ngớt nước mắt! Riêng mình được an vui! Nhìn thấy nhân
dân đau khổ, không nỡ lòng như vậy. Nhân lúc phu nhân thể
nữ, Thái Tử đi du ngoạn nơi viên quán, nhà vua cúi đầu
lễ bốn phương khấn rằng:
- Kính lạy thập phương tam thế
chư Phật! Hiện nay nhân dân bị chết đói rất nhiều, con
xin bỏ thân này, nguyện làm một con cá lớn, để cung cấp
thịt cho dân ăn qua lúc đói khát!
Khấn xong trèo lên cây đâm đầu
xuống đất mà chết! Thần thức của ông hóa làm con cá lớn,
mình dài năm trăm do tuần.
Khi đó có năm người thợ mộc,
vác búa ra bờ sông đốn củi. Con cá nhìn thấy bảo họ rằng:
- Lũ các ông có đói thì lấy thịt
tôi mà ăn, ăn no và cho đem về, sau này tôi thành Phật, tôi
sẽ lấy pháp thực cứu thoát cho bọn các ông trước, và
gọi nhân dân ra lấy thịt của tôi về mà ăn.
Nghe cá nói, năm người vui mừng
quá! Đương đói, vác búa ra bổ lấy một tảng lớn đem củi
đốt lửa thui ăn; ăn no, lại mang về, mách bảo mọi người
lấy thịt cá.
Họ ồ ạt tranh nhau, kẻ vác búa,
người cầm dao, kẻ cầm rổ, người mang thúng ra bổ xa lấy
thịt, vì thế nên nhân dân hết nạn chết đói. Khi lấy hết
một nửa mình bên hữu, cá xoay lại mình bên tả, cho lấy;
lấy hết mình bên tả thì mình bên hữu đã mọc đầy thịt!
Cứ như thế hết bên nọ lại chuyển sang bên kia, tất cả
nhân dân, Châu Diêm Phù Đề tâm từ bi, sau khi chết được
sinh lên Trời.
Nói tới đây Phật nhắc lại rằng:
- A Nan, ông nên biết vua Thiết Đầu
La Kiền Ninh thuở đó, chính là tiền thân ta đấy! Năm người
thợ mộc được ăn thịt cá đầu tiên, nay là nhóm ông Kiều
Trần Như năm người; các nhân dân lúc đó, nay là tám vạn
chư thiên, và các đệ tử được độ.
Lúc đó bọn ông được ăn thịt
ta mà sống, vì thế nay ta bắt đầu thuyết pháp bọn ông
được nghe trước, ta chỉ lấy một chút thịt của pháp thân,
để trừ khỏi sự đói khát tam độc của họ ngày đó.
Khi đó tôi và tất cả hàng đệ
tử nghe Phật nói xong, ai nấy đều tôn kính lòng từ bi bố
thí của Ngài đã thực hành được, cúi đầu lễ tạ lui
ra.