c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ năm
-
THẦN
BỂ VỚI NGƯỜI ĐI BUÔN
CHÍNH tôi được nghe: Một lần đức
Phật ở nước Xá Vệ tại vườn của ông Cấp Cô Độc và
Thái tử Kỳ Đà.
Thuở đó trong nước có năm trăm
người đi buôn, định ra biển tìm châu báu. Nhưng sự ra biển
có rất nhiều hiểm trở khó khăn! Vì thế họ bàn nhau tìm
một người đủ tài đức để dẫn đường cho họ. Sau họ
tìm được người Ưu Bà Tắc ông này trì ngũ giới và có
tài biện thuyết nhanh chóng.
Khi ra đến biển một trời, một
nước, ông thần bể biến thành còn quỉ Dạ Xoa hình thể
xấu xa, mắt xanh lè, răng chìa ra ngoài, trên đầu lửa cháy
dữ dội, tới nơi nắm thuyền lại hỏi:
- Này các ông trong thuyền! Trên
thế gian có người nào đáng sợ như tôi không?
Người Ưu Bà Tắc đáp: - Dạ! Thưa
ông! Có rất nhiều người đáng sợ gấp trăm ngàn triệu
ông, đối với ông có chi đáng sợ.
Dạ Xoa hỏi: - Kẻ đó sợ như thế
nào?
Đáp: - Là những kẻ ngu si làm những
việc bất thiện, nào sát sinh, hại mạng, trộm cướp, dâm
dật vô độ, nói dối, nói lưỡi đôi chiều, nói ác, nói
đơm đặt, tham dục, giận tức, đắm chìm nơi tà kiến, những
kẻ đó chết phải sa xuống địa ngục, chịu khổ muôn phần,
quân ngục tốt bắt kẻ có tội ấy, đem ra nhiều thứ để
hành phạt, hoặc lấy dao chém, hoặc lấy xe nghiền cho tan
thân nát thể ra hàng ngàn vạn đoạn; hoặc bỏ vào cối giã,
hoặc bỏ vào cối xay, còn có những hình phạt như: Núi dao,
rừng kiếm, xe lửa, vạc nước giá lạnh. Tất cả những
bình phạt nói trên, kẻ có tội ấy phải chịu trải qua vài
ngàn muôn năm. Như thế mới đáng sợ hơn ông.
Quỉ Dạ Xoa nghe xong buông thuyền
cho đi, rồi ẩn mình biến mất, thuyền tiếp tục đi được
vài dặm, ông thần bể lại hóa ra một người hình thể gầy
gò đen xấu, gân lộ, da sát xương tới nắm thuyền kéo lại
hỏi:
- Này các ông trong thuyền, trên
thế gian có kẻ nào xấu hơn tôi không?
Ông Ưu Bà Tắc đáp:
- Dạ thưa ông! Có rất nhiều người
xấu gấp trăm ngàn vạn triệu ông, đối với ông chi đáng
xấu!
Ông thần bể lại hỏi:
- Người đó xấu như thế nào?
Đáp: - Dạ thưa ông! Là những kẻ
ngu si, lòng dạ ác độc, tham lam nịnh hót, ghen ghét, bợ đỡ,
tích cóp, làm hạnh xấu không có thẹn hổ, có tiền của
không nuôi cha mẹ vợ con, thậm chí thân mình cũng không dám
ăn mặc, khinh mạn giáo pháp, không biết kính trọng đạo
đức, không biết nghe theo lẽ phải, có tính gian lận và không
có tâm thương những người đói khát, không biết làm hạnh
bố thí, kẻ đó khi chết phải đọa làm loài quỉ đói, muôn
ngàn vạn triệu năm đói khát, không biết miếng cơm ngụm
nước ra sao! Thân thể hôi thối có những con vi trùng cắn
rứt đau đớn suốt ngày đêm, lửa trong mồm phát ra dữ dội;
trên đầu có những mụn nhọt luôn luôn chảy, tưới những
máu mủ xuống mặt, mắt, mồm thè lưỡi liếm ăn. Kẻ đó
mới xấu, mới đáng thương họ ngu si, còn như ông chưa phải
là xấu.
Ông thần bể nghe xong, lại buông
thuyền cho đi rồi ẩn mình biến mất. Thuyền đi chưa được
bao xa, ông thần bể lại biến hình thành một người cực
kỳ xinh đẹp. Nắm thuyền lại hỏi:
- Này! Các ông trong thuyền, trên
thế gian có ai xinh đẹp bằng tôi không?
Đáp: - Dạ thưa ông! Có rất nhiều
người đẹp, gấp trăm ngàn vạn triệu triệu ông, đối với
ông có chi đáng đẹp.
Ông thần bể lại hỏi:
- Họ đẹp hơn tôi bằng cách nào?
- Dạ, thưa ông! Trên thế gian có
những người thông minh trí tuệ, chăm làm các việc thiện:
Thân, miệng, ý; ba nghiệp thường thường trong sạch, biết
tôn kính ngôi Tam Bảo, tùy thời cúng dàng. Người ấy khi
mạng chung được sinh lên trời, thân thể trong sáng tướng
mạo oai nghiêm, phúc đức và thể lực đầy đủ, như thế
mới là đẹp, đem cái đẹp của ông đối với họ cũng chẳng
khác chi đem con khỉ mù mà ví với cô gái tươi trẻ vậy!
Như ông đã lấy gì làm đẹp!
Ông thần bể lại bốc vốc nước
bể hỏi:
- Nước trong bàn tay nhiều hay nước
bể nhiều?
Đáp: - Dạ thưa ông! Nước trên
bàn tay nhiều hơn!
Hỏi: - Vì lý do gì nước trong bàn
tay nhiều, xin ông hãy giải đáp cho?
- Dạ thưa ông! Nước bể tuy nhiều
nhưng rồi đây cũng có ngày khô cạn, khi trời tai kiếp đến
bắt đầu hai mặt trời ra, thì ngòi lạch suối ao khô cạn!
Ba mặt trời ra, thì các sông lớn và các bể nhỏ cạn! Năm
mặt trời ra thì nước bể lớn đã giảm bớt ! Sáu mặt
trời ra, thì ba phần giảm hai! Bảy mặt trời ra, thì nước
bể cạn hết tiếp đến núi Tu Di tan đổ cho đến đáy kim
cương dưới quả địa cầu cũng đều cháy rụi. Nếu kẻ
nào có tâm tin sự cúng dàng Phật! Hoặc các vị Sư Tăng,
hay cha mẹ hoặc kẻ ăn xin hoặc cho loài cầm thú. Thì công
đức ấy trải bao kiếp cũng không mất. Thưa ông, ý nghĩa
nhiều ít là như vậy!
Ông thần bể nghe xong vui mừng khôn
xiết! Đem tặng ông Ưu Bà Tắc một số châu báu ở long cung
và gửi thêm một số báo vật về cúng Phật rồi ẩn hình
biến mất.
Tới đây mọi người lái buôn thâu
lượm vàng bạc trở về nước nhà, chia cấp cho gia đình
rồi cùng nhau đi yết kiến Phật, đem châu ngọc của ông
thần bể dâng cúng Phật, và chư Tăng rồi quỳ xuống bạch
Phật rằng:
- Kính lậy đức Thế Tôn! Thân
người khó được, Phật Pháp khó gặp, chúng con sinh thời
may mắn được gặp Thế Tôn, tới đây một lòng thành cầu
xuất gia tu học để thoát khỏi sinh tử luân hồi, kính xin
từ bi tế độ cho chúng con được ân triêm công đức.
Đức Phật Ngài hoan hỷ nói rằng:
- Thiện lai Tỳ khưu!
Phật nói dứt lời tóc của những
người này đều rụng hết, áo trên mình tự nhiên biến thành
áo Cà sa, sau nghe Phật thuyết Pháp, tâm dục nhiễm đều sạch
không, ngay giờ phút đó họ chứng được quả La Hán.
Thấy thế mọi người trong đại
hội ai ai cũng vui mừng, lòng tin kính cúng dàng lại thêm vững
chắc, cúi đầu lễ tạ lui ra.