c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ sáu
-
CẦU
TỰ
CHÍNH tôi được nghe: Một lần Phật
ờ nước La Duyệt Kỳ, tại tịnh xá vườn Trúc.
Nước ấy có quan Phụ tướng, nhà
rất giàu sang, nhưng không có con trai. Tại vùng đó có đền
thờ thiên thần ở bên sông, gọi là Ma Ni Bạt La, nhân dân
quanh miền ấy tin sùng lễ bái cầu sao được vậy. Hay tin
thần thiêng, quan Phụ tướng tới đền làm lễ và cầu nguyện
rằng:
- Thưa Ngài, tôi chưa có con trai,
nghe biết thiên thần công đức cô lượng, cứu hộ quần
sinh, ai cần gì cũng được như ý nguyện. Vậy tôi tới đây
cầu xin thiên thần, năm nay sinh quý tử, nếu được như lời
nguyện, tôi sẽ lấy vàng bạc để điểm tô thân Ngài, và
các hương tốt để bôi nơi miếu Ngài, bằng vô hiệu quả,
tôi sẽ phá miếu và lấy phân trát vào mình Ngài.
Quan Phụ tướng kêu xong lễ tạ
ra về.
Khi đó quan Giám điện nghe xong,
toát mồ hôi thầm nghĩ rằng: "Người này hào phú, thế lực
hùng cường, tới đây cầu xin quý tử, ta thiếu đức làm
sao cho đặng, nếu không giúp được hắn thì hắn làm ô nhục".
Nghĩ rồi lên tâu với thần Ma Ni Bạt La:
- Kính tâu thiên thần chúng tôi
vâng lệnh coi đền, hôm qua quan Phụ tướng nước La Duyệt
Kỳ đến nói rằng: Xin thiên thần cho sinh quý tử, nếu được
như lời, thì lấy vàng bạc điểm tô thân Ngài, và lấy các
thứ hương tốt để bôi nơi miếu Ngài, bằng vô hiệu quả,
sẽ phá miếu và lấy phân trát vào mình Ngài, việc đó hạ
thần bất lực xin thiên thần chỉ giáo cho?
Nghe xong, thần Ma Ni Bạt La lên tâu
với ông Tỳ Sa Môn Thiên vương.
Tỳ Sa Môn Thiên vương nói: - Việc
này để ta lên tâu vua Đế Thích, chứ ta cũng bất lực. Nói
rồi bay lên cung trời Đao Lợi tâu vua Đế Thích rằng:
- Kính tâu Thiên Đế ! Tôi có một
hạ thần tên là Ma Ni Bạt La lên kêu rằng: Quan Phụ tướng
tại thành Vương Xá cầu xin quý tử, và hẹn nếu được
như lời thì xin cúng dàng trọng hậu, bằng không sẽ phá
miếu, và hủy nhục, kính mong Thiên Đế cứu giúp.
Nhân lúc trên trời có người sắp
tận số. Đế Thích cho gọi tới bảo rằng:
- Ta xem Khanh sắp tới ngày mệnh
hết, hiện nay quan Phụ tướng ở thành Vương Xá đương cầu
tự, vậy sau khi Khanh mệnh chung thì thác sinh vào nhà đó an
hưởng sự vinh hoa phú quý.
Đáp: - Kính tâu Thiên Đế ! Cái
bả phú quý hay làm mê hoặc lòng người, nhân sự vinh hoa
phú quý khiến bao người sa xuống hố sâu, ý định của hạ
thần muốn sinh vào nhà dân thường, để dễ bề xuất gia
tu đạo, cho thoát khỏi sinh tử luân hồi, là hơn nhất, xin
bệ hạ tha thứ !
Đế Thích nói: - Không lo, Khanh hãy
nghe ta sinh vào nhà đó, rồi ta giúp chớ ngại.
Đáp: - Dạ muôn tâu bệ hạ ! Lời
thánh chỉ hạ thần không dám trái, nhưng xin bệ hạ luôn
luôn giúp đỡ cho, kẻo sợ tham về phú quí mà bỏ mất đại
nguyện.
Đế Thích nói: - Khanh yên trí không
sao.
Nói xong lễ tạ ra về, ít ngày
mệnh chết, thần hồn thác thai vào nhà quan Phụ Tướng.
Đoạn này nói đến Phụ Tướng
Phu nhân, sau ngày cầu tự trở về không lâu bà đã có thai,
mãn tháng no ngày tới tuần hoa nở, sinh được cậu con trai
đầy đủ tướng đức, ông bà yêu quý lắm. Từ khi sinh cậu
trong nhà thấy nhiều điềm ứng cát tường, sự trông nom
săn sóc một cách phi phàm, một hôm ông bà mời thầy đến
xem tướng cho cậu và nhờ đặt tên giùm. Tướng sư đến
căn do, rồi đặt cho cậu là Hằng Gia Đạt. Một mai khôn
lớn học hành thông sáng nhưng có một điểm cậu ham học
đạo và ham nghe đạo các vị Sa môn giảng, được thấm nhuần
đạo đức, thấy đời không có gì vững chắc như mây trôi,
như bọt nổi nên cậu quyết tâm xuất gia tu đạo, để cầu
giải thoát, rồi lên tâu với ông bà Phụ tướng rằng:
- Kính lạy song thân, được làm
người là khó, được gặp Phật tại thế lại khó hơn nữa,
hiện nay đức Phật ra đời, mục đích cứu người ra khỏi
vòng trầm luân khổ hải. Vậy xin song thân cho con đi xuất
gia tu đạo, được phúc vô lượng vô biên.
Đáp: - Con ơi ! Việc tu đạo cũng
tốt nhưng con khổ cực chi, mà đày thân hoại thể nơi chùa
chiền, muối dưa khô quạnh, cha làm quan Phụ tướng quyền
cao, giàu sang tội bực, quốc gia chưa ai sánh kịp, cha mẹ
chỉ sinh được mình con, để nối nghiệp nhà, nay con đi xuất
gia thì của này để cho ai, và nhất là cha mẹ già sớm hôm
vò võ, lấy ai là người trông cậy lúc bình sinh cho vui ý
chí.
Hằng Gia Đạt thấy ông bà không
đồng ý với ý nguyện của mình, bèn lễ tạ lui ra, từ ngày
đó ngày đêm âu sầu buồn bã ! Rồi tự nghĩ rằng:
- Ta sẽ tự sát thân này đi, để
sinh vào nhà thường dân đạt được chí nguyện xuất gia
của ta.
Nghĩ rồi một mình ra đi, lên ngọn
núi cao tự gieo mình lăn từ trên đỉnh núi xuống chân núi,
tưởng làm thế cho chết, nhưng trái lại thân thể vẫn còn
toàn vẹn không xây sát chút nào; lần này ra sông để tự
vẫn, nhưng nhảy xuống không chìm, cuối cùng lấy thuốc độc
uống, song cũng không chết, rồi dùng đủ cách để chết,
nhưng cũng không chết được, sau định kế phạm quốc pháp
cho vua giết. Một hôm Hằng Gia Đạt thấy hoàng hậu và mỹ
nữ của nhà vua ra giếng nước giữa vườn tắm, họ cởi
áo giắt trên cành cây rồi xuống giếng, anh lẻ vào trộm
lấy quần áo và trang phục đem ra, người Môn giám bắt anh
tâu vua A Xà Thế.
- Nhà vua nổi giận sai người đem
ra pháp tràng xử tử, thoạt đầu sai người giương cung bắn,
mỗi khi bắn thì cái tên quay đầu trở lại nhà vua, bắn
luôn ba phát đều như thế cả. Nhà vua chột dạ hỏi rằng:
- Nhà ngươi là bộ thiên, bộ long
hay quỷ thần mà có phép lạ như vậy?
Đáp: - Tâu Bệ hạ tôi có một
việc riêng, nếu Bệ hạ giúp tôi được thì tôi xin nói.
Nhà vua hỏi: - Ngươi có việc gì
cứ nói, nếu ta giúp được thì ta giúp.
Tâu Bệ hạ ! Tôi chẳng phải là
thiên long quỷ thần chi hết, chính tôi là con quan Phụ tướng
bản triều, vì muốn xuất gia tu học nhưng cha mẹ tôi không
cho, nên tôi muốn chết để sinh nơi khác, cho toại nguyện
vọng ấy, vừa rồi tôi lên núi, gieo mình xuống vực sâu,
và uống thuốc độc nhưng vẫn không chết, còn một kế là
tôi phạm pháp để mong nhà vua xử tử thì mới đạt được
nguyện vọng ấy, sự thể như vậy, kính xin bệ hạ lượng
thương, truyền lệnh cho cha mẹ tôi, để tôi được xuất
gia đầu Phật.
Đáp: - Việc ấy không khó con cứ
an tâm, ta sẽ bảo Phụ tướng cho.
Qua thời gian sau nhân buổi đi thính
pháp nhà vua dẫn cậu đến chốn Phật, tới nơi làm lễ xong
nhà vua trình bày ý nguyện của Hằng Gia Đạt cho Phật nghe,
Phật mỉm cười nói:
- Thiện lai Tỳ khưu.
Hằng Gia Đạt nghe dứt lời tự
nhiên tóc rụng hết, áo trên mình biến thành áo Cà sa, thành
tướng Tỳ khưu, sau nghe Phật thuyết pháp, tâm ý khai ngộ
chứng La Hán quả, được ba phép "Minh", sáu pháp "thần thông",
tám phép "giải thoát".
Thấy thế vua A Xà Thế quì xuống
bạch Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Hằng
Gia Đạt trồng nhân lành gì, gieo đầu từ trên núi xuống
mà không chết, nhảy xuống sông không chìm, uống thuốc độc
không hại, tên bắn không trúng, hơn nữa lại gặp Thế Tôn
được thoát khỏi sinh tử luân hồi đại khổ, xin nói cho
chúng con được rõ ?
Phật dạy: - Cách đây đời quá
khứ đã vô số kiếp, có một nước lớn tên là Ba La Nại,
vua nước ấy là Phạm Ma Đạt, một hôm đưa các người mỹ
nữ trong ấy là Phạm Ma Đạt, một hôm đưa các người mỹ
nữ trong cung vào rừng uống rượu ăn thịt, thưởng thức
những khúc đàn hay, tiếng nhạc xéo, giọng hát cao, đương
lúc các mỹ nữ cất tiếng ca khúc thì bên ngoài có người
cất tiếng để họa lại. Nhà vua nghe thấy nổi giận sai
người bắt rồi giao cho lính đem đi xử tử.
Vừa lúc ông quan đại thần đi
chơi về bắt gặp, ông hỏi họ rằng: Người này tội gì
?
Đáp: - Dạ bẩm quan lớn ! Anh này
bị tội họa lại giọng hát của các mỹ nữ.
Nghe xong ông thầm nghĩ : "Chà, có
thế mà cũng giết người! Thực là vô lý quá". Ông nói:
- Hãy khoan để ta vào tâu vua đã.
Ông vào tâu rằng:
- Tâu Bệ hạ, kẻ kia chưa đến
tội chết, vì chưa lấy gì làm nặng lắm, tuy có họa lại
tiếng nhưng chưa thấy hình và cũng không có sự giao thông
dâm dục, cúi xin Bệ hạ tha cho hắn tội chết.
Nghe nói có lý, nhà vua hạ lệnh
tha cho người đó tội chết. Muốn đền đáp ân cao cả ông
Đại thần, từ đó anh ta đến hầu hạ phụng sự một cách
tôn kính đã lâu năm, giữ một lòng trung thành, trước sau
như một, rồi thầm nghĩ như vậy:
Sự dâm dục giết người ta hơn
dao kiếm sắc, trước đây ta suýt chết cũng do lòng dục vọng
phát động. Rồi thưa với ông rằng:
- Kính thưa ông! Chúng tôi tự nghĩ
sự sinh tử vô thường nhanh như chớp nhoáng, như đèn ở
trước gió, như giọt sương trên đầu ngọn cỏ, sớm có
chiều không, thân này chẳng lâu sẽ vào cửa chết. Vì vậy
chúng tôi xin ông để đi tầm đạo giải thoát.
Đáp: - Việc ấy rất hay, nếu học
đạo được thành công thì đến đây cho tôi gặp mặt một
lần nữa.
Bắt đầu lên núi tu học, chuyên
tâm suy xét đạo lý, không bao lâu tinh thần tự nhiên khai
ngộ, hiểu thấu nguồn chân, thành ngôi Bích Chi Phật, và
giữ lời hứa trước nên Ngài trở về nhà ông quan Đại
Thần, và hiện ra mười tám pháp thần thông: bay trên hư không
mình phun ra nước lửa, hoặc phóng đại quang minh chói lòa
khắp trời đất, ông Đại Thần coi thầy phép thần cao siêu,
trong lòng vui vẻ, kính trọng và khấn rằng:
- Kính lạy Ngài, tôi có phúc duyên
được cứu Ngài năm trước, vậy xin cho tôi đời đời được
phú quý tràng thọ cao đẹp hơn đời, và trí tuệ đức tướng
của tôi cũng được như Ngài.
Nói tới đây đức Phật lại nhắc
cho vua A Xà Thế biết rằng:
- Nhà vua nên biết quan Đại Thần
cứu sống một người thuở đó, nay chính là Hằng Gia Đạt.
Bởi duyên lành ấy nên sinh vào nơi nào cũng không bị chết
yểu, và cũng do phúc duyên ấy mà nay được gặp ta chứng
đạo giải thoát.
Phật nói xong, tất cả mọi người
trong Đại Hội ai rấy đều kính tin vui mừng cúi đầu lễ
tạ lui ra.