c
-
Kinh Hiền
Ngu
-
Thích
Trung Quán dịch
-
Phẩm
thứ bảy
-
THÁI
TỬ TU XÀ ĐỀ
CHÍNH tôi được nghe: Một lần Phật
ở nước La Duyệt Kỳ, tại Tinh Xá vườn Trúc.
Bấy giờ đức Phật và tôi (A Nan)
vào thành khất thực gặp hai ông bà già đã lòa đôi mắt,
nhà nghèo ở trú dưới cổng thành. Ông bà chỉ được một
cậu con trai năm ấy mới lên mười tuổi, hàng ngày cậu phải
đi xin để nuôi cha mẹ, được quả gì tươi chín, hoặc thức
ăn ngon thì dâng cha mẹ, còn thứ gì không ngon thì mình ăn.
Tôi thấy đứa bé hiếu thảo với
cha mẹ như vậy, động lòng thương và yêu nó lắm! Sau lúc
về Tinh Xá tôi bạch Phật rằng:
- Kính lạy đức Thế Tôn! Vừa
đây con đi theo hầu Ngài vào thành Xá Vệ, thấy một đứa
bé con, biết báo hiếu, đi xin được món gì ngon thì để
dâng cha mẹ, món gì dở để mình dùng, còn nhỏ dại mà đã
có từ tâm hiếu kính như vậy, thực là hiếm có.
Phật bèn dạy rằng:
- Người xuất gia hoặc tại gia
có từ tâm hiếu dưỡng với cha mẹ thì được phúc vô lượng
vô biên, ta tự nhớ rằng thời quá khứ có một lần cắt
thịt nuôi cha mẹ trong lúc đói khát nguy nạn! Bởi công đức
ấy ta sinh lên trời được làm Thiên Đế, sinh xuống nhân
gian được làm Thánh Vương, cho đến nay được thành Phật,
đặc tôn trong ba cõi cũng do phúc ấy.
Thấy Phật nói thế, tôi hỏi Phật
rằng: - Kính lạy đức Thế Tôn! Thời quá khứ Ngài cắt
thịt nuôi cha mẹ trong lúc nguy nạn, việc đó thế nào xin
nói chúng con được rõ ?
- Này A Nan: Ông hãy đễ ý nghe!
Cách đây vô lượng vô số kiếp, cũng Châu Diêm Phù Đề
này có một nước lớn tên là Đặc Xoa Thi Lợi. Ông vua nước
ấy tên là Đề Bà, được mười con trai, mỗi người cai
trị một nước, người con trai út tên là Tu Đề La Chi, (Tàu
dịch là Thiện Trụ ) trị dân được an lạc, giàu thịnh
mưa gió thuận hòa, thái bình thịnh trị nhân dân mến chuộng.
Thời đó ở nước vua cha có quan
Đại Thần tên là La Hầu, tính hung ác tàn bạo, nổi dậy
làm phản cướp ngôi giết vua rồi đem quân đi giết Thái
Tử ở các nước nhỏ. Thái Tử ứt là người có đức lớn,
nên các bộ quỉ thần thường hay ủng hộ, hôm ấy nhà vua
ra vườn chơi chợt gặp một con quỉ Dạ Xoa, rẽ đất chui
lên thưa rằng:
- Là Hầu Đại Thần làm phản giết
vua cha rồi, đương đem quân đi giết các anh của nhà vua,
nay mai sắp tới đây để giết nhà vua đó, vậy mau mau sửa
soạn lánh đi nơi khác. Nhà vua gật đầu cảm ơn trở về
cung, không nói cho ai biết, nửa đêm lẻn ra đi một mình,
đi chưa được bao xa, sực nhớ con yêu của mình là Tu Xà
Đề mới bảy tuổi, tính rất thông minh khôn sáng, trở về
ẵm đi vừa đi vừa sụt sùi rơi lệ chứa chan! Bà phu nhân
thấy có vẻ lật đật lo sợ, ngạc nhiên hỏi:
- Nhà vua lo việc chi mà lật đật
như vậy ? Nói cho tôi biết với.
Đáp: - Việc chi bà không cần phải
biết.
Bà bèn nắm vạt áo kéo lại hỏi:
- Tôi với nhà vua hai thân như một, cam khổ cùng chung chịu,
sống thác có nhau, điều chi xin nói cho tôi biết?
Nhà vua bất đắc dĩ nói rằng:
- Hôm qua tôi ra vườn chơi gặp con quỉ Dạ Xoa bảo cho biết
rằng: Hiện nay ở nước nhà La Hầu đại thần đã giết
mất vua cha rồi, đang đem quân đi giết các anh ta, nay mai sắp
tới đây giết ta, vì thế ta không kịp nói cho ai biết.
Hoàng Hậu nói: - Chao ôi! Một việc
nguy như vậy mà ông nỡ bỏ tôi, chực đi một mình, thôi
để tôi đi cùng, sống chết có nhau.
Nói rồi bắt đầu đi, mục đích
sang nước láng giềng là một ông vua bạn thân, sang nước
ấy có hai lối: Một lối đi bảy ngày, một lối đi mười
bốn ngày, vì lo sợ quá nên lúc ra đi không chuẩn bị lương
thực, nhà vua chỉ đem lương đủ có một người ăn trong
bảy ngày, nhưng không may đi phải con đường mười bốn ngày,
đi được vài hôm lương thực đã hết, đói khát mê man giữa
rừng thực vô phương kế ! Vì sợ Thái tử chết nên nhà
vua định giết Hoàng Hậu để cứu con, nghĩ rồi giục bà
đi trước, rút dao định chém. Thái Tử thấy vậy chắp tay
thưa rằng:
- Kính lạy cha, cha cầm dao để
làm gì ?
Đáp: - Ta giết mẹ để lấy thịt
cho con ăn kẻo con chết mất.
Thái Tử thưa: - Kính lạy cha! Xin
cha giết con, để ăn dùng cho qua lúc tai nạn này, cha chớ
giết mẹ con, không bao giờ con lại ăn thịt mẹ, con tuy chết
nhưng cha mẹ lại sinh được con khác, nếu mẹ con chết, thì
không bao giờ có mẹ con lần thứ hai nữa, cứ mỗi ngày con
xin cắt thịt con để dâng cha mẹ dùng cho tới nước kia.
Thấy Thái Tử nói thế, nhà Vua
lòng đau như cắt không biết tính kế gì, nếu không ăn thịt
chết cả ba người cũng vô ích, nếu ăn thịt thì thương
con, và nhất là sự cứu vãn nước nhà là cần thiết hơn,
nghe xong nhà Vua đành nhận lời của Thái Tử, cứ như thế
mỗi ngày cắt hai miếng thịt ăn cho khỏi mệt mỏi, để
lấy sức đi đường, đã gần hết mà chưa tới, sự đói
thúc giục nghèo ngặt quá, nhà Vua cầm dao cắt thêm được
chút thịt nữa, tới lúc cha con sắp chia tay thì Thái Tử thưa
với cha rằng:
- Thưa cha, mạng con sắp chết, vừa
rồi cha cắt được chút thịt xin cho con một phần.
Nhà Vua bèn phân số thịt đó ra
làm ba, hai phần để ăn, còn một phần trao cho Thái Tử. Tới
đây cha con từ giã nhau, nhà Vua và Hoàng Hậu hai người đi
không lâu đã tới nước kia. Còn Thái Tử nằm trơ trên mặt
đất giữa khoảng rừng xanh, khi đó Thái Tử nguyện rằng:
- Kính lạy Thập Phương đại giác
Tam Hùng Sư chứng minh lòng thành kính của con cắt thịt dâng
cha mẹ, xin đem công đức này để cầu thành Phật, tế độ
mười phương chúng sinh, hết mọi sự đau khổ, đưa chúng
sanh đến cõi Niết Bàn an lạc.
Phát nguyện xong ba ngàn thế giới
chấn động sáu lần, cõi trời Dục Giới và Sắc Giới, ngạc
nhiên không biết chuyện chi mà chuyển động cả cung điện,
họ nhìn xuống nhân gian thấy Thái Tử Tu Xà Đề cắt thịt
nuôi cha mẹ, vì lòng hiếu thảo làm chuyển động trời đất,
họ bay xuống rất đông, vì lòng hiếu của Thái Tử làm cho
mọi người rơi lệ thành mưa. Vua Đế Thích tự hóa thân
làm đứa bé con lại xin Thái Tử trao cho miếng thịt đương
cầm tay, Đế Thích lại hóa ra con sư tử chồm nhảy gào thét
ý muốn ăn thịt, Thái Tử thầm nghĩ :
- Những loài muông thú kia, muốn
ăn thịt ta thì cứ ăn, ta rất vui lòng có tiếc chi.
Vua Đế Thích thấy Thái Tử một
dạ bền bỉ vững chắc, liền hiện lại nguyên hình, rồi
thưa rằng:
- Thưa Thái Tử tôi đây là Thiên
Đế, thấy Thái Tử có hiếu đối với cha mẹ một cách tuyệt
đãi, tất cả trời người phàm thánh không ai làm nổi, xin
hỏi, Thái Tử đem công đức ấy hướng về ngôi Đế Thích,
Phạm Thiên, Ma Vương hay sao?
Đáp: - Thưa Ngài tôi đem công dức
này hướng về cõi Phật, cầu thành Phật độ sinh, chứ không
cầu làm những ông vua cõi trời, cõi người như Đế Thích,
Phạm Vương, Ma Vương hay Chuyển Luân Thánh Vương để hưởng
những dục lạc trong ba cõi.
Đế Thích hỏi: - Thái tử đau đớn
như thế thì tâm có hối hận gì không?
- Thưa không có hối gì ?
Thái Tử nói không, chúng tôi không
lấy gì để làm chứng tỏ.
Nếu Ngài không tin thì xin phát nguyện
rằng: - Nếu tâm tôi không hối thì thân tôi lại được phục
như cũ.
Tuyên thệ xong, thân thể tự nhiên
lại được lành mạnh như cũ, các vết thương biến mất,
da dẻ tốt đẹp thân người rạng rỡ.
Thấy sự chứng tỏ có cụ thể
như vậy, vua Đế Thích và tất cả mọi người cõi trời
ai ai cũng vỗ tay vui mừng và khen Thái Tử chí thành, chí hiếu,
rồi cùng nhau biến thân về thiên cung.
Đoạn này nói đến nhà vua khi tới
nước kia vào yết kiến vua nước ấy, hai người nói chuyện
với nhau hồi lâu và trình bày công cuộc đi, sự hiếu của
Thái Tử Tu Xà Đề cho vua láng giềng nghe, nhà vua láng giềng
nghe xong, vừa thương vừa cảm động, đồng thời tất cả
vua quan sĩ chúng đi thăm Thái Tử, đến nơi thấy Thái Tử
được lành mạnh, tới trước chào mừng và thuật rõ câu
chuyện để vua nghe. Thấy thế ai ai cũng vui mừng không tả
xiết. Nhà vua láng giềng thấy Thái Tử có sự ly kỳ như
vậy, lại càng thêm phần kính trọng rồi tất cả trở về
kinh thành.
Sau thời gian ấy, vua láng giềng
sửa soạn binh nhung xa quân, mã quân, bộ quân. Cùng với vua
Thiện Trụ và Thái Tử Tu Xà Đề về bản quốc tiêu diệt
bọn La Hầu, và lập Đại vương cho vua Thiên Trụ, từ đó
trở đi trong nước lại được thái bình thịnh trị.
Phật nói tới đây lại nhắc cho
tôi biết rằng: "Này A Nan vua Thiện Trụ thuở đó chính là
tiền thân Phụ Vương của ta ngày nay (vua Tịnh Phạn), bà
mẫu lúc đó chính là tiền thân của ta bây giờ (Ma Gia), Thái
Tử Tu Xà Đề chính là tiền thân của ta. Cũng do đời quá
khứ ta có từ tâm hiếu hạnh, cắt thịt nuôi cha mẹ trong
lúc nguy nạn, bởi phúc ấy trên cõi nhân, cõi thiên ta thường
được sinh vào nhà tôn quý hưởng phúc vô cùng vô tận, và
nhân thế cho đến ngày nay ta được thành Phật, đặc tôn
trên ba cõi.
Bấy giờ trong đại hội được
nghe thuở tiền sinh của Phật, ai ai cũng cảm lòng hiếu hạnh
của Ngài, thực là hiếm có. Ngay lúc ấy có người đắc
quả Tu Đà Hoàn, Tư Đà Hàm, A Na Hàm cho đến quả A La Hán,
có người phát bồ đề tâm, có người trụ ngôi bất thoái,
mọi người đều vui vẻ cúi đầu tạ lễ mà lui.