Em ơi! đừng khóc nữa

13/06/20184:18 CH(Xem: 55)
Em ơi! đừng khóc nữa
KHỔ RĂNG MÀ KHỔ RỨA
Giác Minh Luật
Nhà xuất bản Hồng Đức 

Em ơi! đừng khóc nữa

 

Hôm qua, em cười, em bảo với tôi:

Em yêu đời, em hạnh phúc, em bằng lòng với tất cả

Ấy vậy mà, chỉ một thoáng phôi pha

Em lại khóc, lại hận đời, lại bất lực và lẻ loi.

Em lỡ tin, tin vào một tình yêu của hai kẻ dại khờ

Rồi em mơ, mơ về một lâu đài do chính em tạo dựng

Em cười, em e thẹn, em đợi chờ và em đã chìm vào trong giấc ngủ.

Tỉnh giấc - em hốt hoảng, em sợ hãi và em đã dùng chính bàn tay mình để tháo bỏ từng viên gạch trong lâu đài mà chính em đã xây dựng bằng cả ước mơ

Em bước đi như một kẻ không hồn trên con đường lẻ bóng và đơn côi trong sự nấc nghẹn từng hồi của nước mắt và nỗi đau

Em tự hỏi tại sao và tại sao?

Em trách hờn và đầy giận dữ trong sự tế nhị của một người con gái

Em không dám về nhà, vì em sợ cha mẹ và người thân sẽ vì em mà khổ

Em thấy mình bất lực và bơ vơ giữa từng hồi sóng vỗ đầy bạc bẽo trên khuôn mặt nhỏ bé và yếu mềm

Em giận, em hờn và trách móc với trăm ngàn lý do để ai đó sẽ lắng nghe lời em nói

Nhưng rồi,...

Em muốn hóa thân thành những bà chúa đầy quyền lực để trả thù cái người làm em khổ

Em cũng hứa với lòng sẽ không dám tin vào ai nữa

Rồi em lại cười trong nụ cười đầy vẻ bao dunghiền từ của một cô công chúa

Em đã hiểu, đã thấm, đã tập tha thứ và tập quên đi cái thói đời vốn đầy chua và chát

Em ứa ra một nụ cười vị thabuông bỏ, em thấy mình bớt đau khi con tim đã bắt đầu lưu thông
mạch máu

Em tìm người để kể cho nghe cái mà em đã một mình gánh chịu, và em thấy tôi như người có thể chịu nghe em nói.

Chắc vì em nghĩ: tôi là người rảnh rỗi nhất trên đời! (Ối trời).

Em bảo: Làm thế nào để quên đi người ấy, sống ra sao để bình yên giữa đời?

Tôi cười nhẹ và bảo với em rằng:

- Cái gì không nhớ thì sẽ quên, quên không được thì cố nhớ, nhưng đừng để con tim dại khờ làm mờ đi lý trí, còn em muốn bình yên thì đừng làm gì cả, để đời em như chiếc lá rụng khô, trên nấm mồ của những người không tên tuổi.

Tạo bài viết
04/05/2015(Xem: 4977)
Trước hiểm họa mất nước mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam chuẩn bị Dự luật thành lập ba đặc khu kinh tế:Vân Đồn-Quảng Ninh, Bắc Vân Phong-Khánh Hòa, Phú Quốc-Kiên Giang, thời hạn cho thuê đất có thể lên đến 99 năm như một sự đổ bộ của Trung Quốc với mục tiêu mở rộng ảnh hưởng và bành trướng chủ nghĩa thực dân kiểu mới của Bắc Kinh,
Khóa tu lần này được sự quang lâm chứng minh của Hòa Thượng Thích Minh Hồi - Viện chủ Như Lai Thiền Tự và dưới sự hướng dẫn của Sư Giác Minh Luật cùng quý Đại Đức Giảng sư trẻ như: ĐĐ. Thích Châu Đạt, Thích Đạt Tín, Thích Vui Mừng, Thích Bắt Hải, Ven. Guan Zhen... cũng đồng trở về chứng minh, tiếp sức và hướng dẫn Giáo thọ cho khóa tu học.
Thượng võ, có nhiều nghĩa. Trong danh từ, nghĩa đơn giản là đề cao, ưa thích võ thuật. Nhưng tĩnh từ, có nghĩa là tâm hồn cao thượng của người đã sống được võ đạo, nghĩa là tử tế, công bằng, không gian lận. Đối với Phật tử, tinh thần thượng võ đã nằm sẵn trong năm giới, vì nếu không thượng võ, có nghĩa là đi trộm hào quang của đấu thủ khác, của đội tuyển khác, của quốc gia khác. Tuy nhiên, nếu giữ được thượng võ mà thiếu vắng từ bi, cũng không đúng Chánh pháp. Bởi vì từ bi do vì muôn dân mà làm, chứ không vì kiêu mạn.