Ngày 28-4-1975: Bối Cảnh Thành Phố Sài Gỏn Trước Ngày Ra Đi

17/05/20224:16 SA(Xem: 147)
Ngày 28-4-1975: Bối Cảnh Thành Phố Sài Gỏn Trước Ngày Ra Đi

HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO
HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI SUỐT ĐỜI KIẾM TÌM TỰ DO
Nguyễn Văn Hòa

CHƯƠNG 4
VƯỢT THOÁT CỘNG SẢN NĂM 1975

 

NGÀY 28 THÁNG 4 NĂM 1975
BỐI CẢNH THÀNH PHỐ SÀI GÒN
TRƯỚC NGÀY RA ĐI

 

Sài Gòn có những cơn mưa chiều bất chợt trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Đặc biệt sáng nay trời đang nắng bất ngờ đổ mưa nặng hạt giữa những ngày thành phố đang nóng lên vì tin tức chiến sự từ khắp nơi dồn dập đổ về cửa ngõ thủ đô, làm cho không khí thêm căng thẳng, ngột ngạt và hối hả hơn.

Hơn một tháng nay, từ cuối tháng 3-1975 - khi Vùng I Chiến Thuật  thất thủ, nhất là khi trông thấy cảnh đồng bào di tản thê thảm khỏi Pleiku, cảnh chạy loạn kinh hoàng ở Đà Nẵng, tôi không thể nào tập trung vào công việc hàng ngày tại sở làm được. Trong phòng làm việc của tôi có tấm bản đồ Việt Nam lớn, hễ mỗi tỉnh thất thủ là tôi khoanh một vòng tròn đỏ. Đến nay gần ba phần tư bản đồ đã có những vùng khoanh đỏ, từ các tỉnh miền giới tuyến Đông Hà, Quảng Trị đến Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Qui Nhơn, Tuy Hòa, Nha Trang rồi đến Phan Rang, Phan Thiết; chưa kể đến Ban Mê Thuộc, Pleiku, Kontum, Bình Long, Phước Long đã thất thủ trước đó.

Anh em bạn bè đồng nghiệp của tôi thường hay ghé văn phòng tôi, không phải để nói chuyện về công việc làm ở sở, mà xem tấm bản đồ tôi cập nhật tình hình rồi bàn việc thế sự, bàn về cuộc chiến đang đến rất gần, bàn cả về giải pháp đi hay ở, rời Sài gòn ra Phú Quốc hay tìm đường ra nước ngoài, kể cả bàn về giải pháp hùn hạp tiền đóng thuyền gỗ, ghép thùng phuy, đóng bè chuối vượt biển như người tù Papillon trốn khỏi đảo tù. Văn phòng cố vấn Mỹ ở phía đối diện văn phòng tôi đã im lìm đóng cửa từ tuần qua. Nghe nói Smith đã lặng lẽ trở về Mỹ và có mang theo cô giúp việc nhà. Anh Hóa, trưởng sở điều hành, cấp chỉ huy trực tiếp của tôi cũng vắng mặt nhiều ngày qua.

Tuần qua, tôi đã dọn về ở tạm căn nhà mới của anh kế tôi bỏ trống trong khu Cư xá Thanh Đa, bên ven sông Sài Gòn, nghĩ rằng nơi đây có lẽ an toàn hơn, vì vị trí nhà tôi nằm trong một cư xá quân đội thuộc chu vi tứ giác quân sự: cục công binh, đường Tô Hiến Thành, căn cứ quân cụ, đường Trần Quốc Toản, trung tâm viện trợ quân sự Mỹ, và quân khu Thủ đô, đường Lê Văn Duyệt; nên rất nguy hiểm nếu cộng quân bắn hỏa tiễn vào khu tứ giác quân sự này.

****
Hôm nay Thứ Hai ngày 28 tháng 4 năm 1975 tôi không thể đến sở làm được vì không có xe đến đón do quân Cộng Sản đã áp sát Thủ Đô, đang có giao tranh trên xa lộ Sài Gòn hướng về thành phố. Cộng quân thực sự đang tiến rất gần về thủ đô Sài Gòn.
Buổi sáng qua nhanh, buổi chiều đến thật chậm, khu cư xá Thanh Đa vắng người, vẫn chìm trong mưa nhẹ và mây xám đen giăng ngang khắp bầu trời.
Nhà tôi ẵm đứa con út chưa đầy năm ra ngoài hiên nhà nhìn ngắm mưa rơi, thì bất ngờ nghe hàng loạt tiếng nổ lớn dội về từ hướng phi trường Tân Sơn Nhất.

Tiếng gầm rú của những chiếc máy bay phản lực bay thấp giữa cơn mưa chiều thành phố khiến không khí chiến tranh đang thực sự đến gần. Rồi tiếng gầm rú dường như xa khuất, chỉ thỉnh thoảng mới rộ lên.

Nghe tiếng gầm rú của các máy bay phản lực, tôi nói với nhà tôi, có lẽ phe quân đội của thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ đang làm cuộc đảo chính lật đổ chính quyền vì chiều nay tại dinh Độc Lập có lễ nhậm chức tổng thống của đại tướng Dương Văn Minh. Nhưng thực tế không phải vậy. Đó là ba chiếc phản lực cơ A-37 của Không quân VNCH bị bỏ lại ở Đà Nẵng được Việt Cộng sử dụng để bay vào Sài Gòn dội bom.

Về sau tôi được biết thêm chi tiết tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Sài Gòn là cuộc ném bom phi trường Tân Sơn Nhất xảy ra lúc 18 giờ chiều thứ Hai ngày 28-4-1975, đúng vào lúc lễ bàn giao tổng thống VNCH, là tín hiệu bắt đầu cho cuộc tổng tấn công tiến chiếm Sài gòn của cái gọi là “chiến dịch Hồ Chí Minh”.
 
blankBản tin chiều của đài phát thanh và đài truyền hình số 7 loan báo lệnh thiết quân luật và giới nghiêm toàn thành phố Sài Gòn và tỉnh Gia Định đã được ban hành, lệnh có hiệu lực từ 19 giờ hôm nay ngày 28-4-1975 cho đến khi có lệnh mới. Thiết quân luật và lệnh giới nghiêm có nghĩa là quân đội nắm quyền quản lý và kiểm soát thủ đô và tất cả các đơn vị quân đội cùng quân nhân được đặt trong tình trạng báo động, phải trở về doanh trại cấm túc ứng trực 100% và người dân thì phải ở trong nhà, không được phép đi ra ngoài đường. Chiến tranh thực sự đang lan đến thành phố Sài Gòn thân yêu của tôi.
 
Suốt cả đêm, phi trường Tân Sơn Nhất và khu vực Lăng Cha Cả,  nơi đặt bản doanh sư đoàn Dù Hoàng Hoa Thám, bị bắn phá dữ dội bởi đại pháo và hỏa tiễn từ ngoại ô bắn vào.Tiếng nổ và những cột lửa bùng cháy trong đêm làm tôi trằn trọc không thể nào ngủ được, tôi chỉ chợp mắt được một vài giấc ngắn đầy cơn mê sảng và mộng mị. Nhà tôi nằm bên thở nhẹ không hay biết tôi đang có những mộng mị thiên thần giữa những cơn mê tới gần sáng. Suốt trong cuộc chiến, Sài Gòn tương đối yên ổn, đêm đêm không hề nghe tiếng đại bác và không hề bị bắn phá trực tiếp. Đêm nay các hỏa tiển này, đi kèm theo đó là những tiếng nổ thật lớn, có lẽ báo hiệu màn cuối cùng của cuộc bao vây, đánh chiếm thủ đô đã thực sự bắt đầu. Tôi nghĩ thầm.
 
Tờ mờ sáng hôm sau ngày 29, nhìn về hướng Tân Sơn Nhất tôi thấy nhiều loại máy bay, đặc biệt là nhiều máy bay trực thăng và máy bay bà già L-19 của không quân VNCH bay đầy trời như đàn chim vỡ tổ hướng ra biển Đông hay về Thái Lan.

 

****

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 16991)
12/10/2016(Xem: 15207)
12/04/2018(Xem: 15837)
06/01/2020(Xem: 6767)
24/08/2018(Xem: 6244)
28/09/2016(Xem: 21243)
27/01/2015(Xem: 18880)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.