Trở Ngại Hải Hành

17/05/20224:22 SA(Xem: 131)
Trở Ngại Hải Hành

HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO
HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI SUỐT ĐỜI KIẾM TÌM TỰ DO
Nguyễn Văn Hòa

CHƯƠNG 4
VƯỢT THOÁT CỘNG SẢN NĂM 1975
 

NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975:
TRỞ NGẠI HẢI HÀNH

 

Hạm đội Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa gồm khoảng 30 chiếc  chiến hạm mà hầu hết đã cũ do Hải Quân Hoa Kỳ chuyển giao trong cuộc chiến, nên ỳ ạch di chuyển trên một hải trình ngắn. Thay vì phải mất khoảng 3 ngày là tới Subic Bay, hạm đội mất một tuần mới gần tới hải phận Philippines.

Thật ra không phải như vậy mà vì trở ngại ngoại giao giữa Philippines và Hà Nội nên hạm đội phải di chuyển chậm chờ kết quả thương thảo giữa ba bên Philippines, Hoa Kỳ và Cộng Sản Việt Nam. Chính quyền mới đã chính thức lên tiếng đòi tính cách chủ quyền trên các chiến hạm đang di tản khỏi Sài Gòn và yêu cầu Philippines hoàn trả.  Philippines không muốn mất lòng Hà Nội khi phải tiếp nhận các chiến hạm theo yêu cầu của Hoa Kỳ.

Sau cùng lệnh của Ngũ Giác Đài cho hải quân Hoa Kỳ thực hiện thủ tục việc  thu hồi các chiến hạm đã viện trợ cho quân lực VNCH trước đây bằng cách xóa bỏ tên và số hiệu của từng chiến hạm, thay thế cờ VNCH bằng cờ HK và vưt bỏ đạn dược xuống biển. Do vậy các chiến hạm bây giờ là của Hoa Kỳ nên có quyền đến căn cứ Subic Bay. Lễ hạ cờ Việt Nam và treo cờ Hoa Kỳ được thông báo trên các loa phóng thanh trên các chiến hạm là 12 giờ trưa ngày 7-5-1975 trước khi các tầu tiến vào hải phận Subic Bay.

Hôm lễ hạ cờ VNCH rất cảm độngtoàn thể những người hiện diện trên chiến hạm gồm quan và dân đồng ca bài quốc ca lần cuối, nhiều người không cầm được nước mắt, nghẹn nào nhìn cảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ VNCH kéo xuống, cờ Mỹ kéo lên. Sau đó là lệnh cho tất cả tướng tá và quân nhân phải lột bỏ lon lá, phù hiệu quân binh chủng và vất tất cả võ khí cá nhân xuống biển. Với tôi, ngoài bộ quần áo trên người, tôi còn có gì đâu mà vất với bỏ!.

Thế là chấm hết. Một quân đội hùng mạnh với gần một triệu quân dưới cờ sau hai mươi năm chiến đấu dũng cảm nay phải hạ cờ bỏ súng. Tại sao lại phải chấm dứt một cách tức tưởi như thế? Tại sao Hoa kỳ lại bỏ cuộc như thế? Vì sao Hoa Kỳ kết thúc cuộc chiến và bỏ rơi cái gọi là “đồng minh thân thiết VNCH” của mình.

Câu trả lời ngắn gọn là vì quyền lợi của Mỹ ở Việt Nam đã không còn nữa sau khi họ đã chuyển chính sách về Trung Đông và Do Thái. Họ cần bảo vệ Do Thái và cần năng lượng hơn. Thật sự không phải hôm nay Hoa Kỳ mới bỏ rơi chúng ta mà Hoa Kỳ đã bỏ rơi chúng ta từ 3 năm trước, kể từ ngày Tổng thống Nixon bắt tay được với Trung Quốc vào năm 1972. Nam Việt Nam không còn là tiền đồn ngăn chặn làn sóng cộng sản nữa.

Bất hạnh thay, đất nước chúng tôi, dưới sự lãnh đạo của những người bất tài tham nhũng, không có tâm và có tầm, đã không đủ dũng cảm dành quyền tự lập, tự quyết, tự chủ và tự cường như Tây Đức hay Nam Hàn để đến nay phải trả giá quá đắt khi hoàn toàn bị lệ thuộcnếu không muốn nói là nô lệ vào Hoa Kỳ, từ vật chất đến tâm lý, từ chính trị, ngoại giao, quốc phòng đến kinh tế, từ súng ống, đạn dược đến cả lương bổng cho quân nhân, cảnh sát và công chức. Mà hễ bị nô lệ thì chủ bảo sao thì tớ phải nghe theo! Rất đơn giản thôi.

 

****

Đến Subic Bay, căn cứ Hải Quân Mỹ tại Philippines, tất cả mọi người mà bây giờ đồng là thường dân ước lượng trên 30 ngàn người trên 30 chiếc tầu các loại, được lệnh chuyển qua các thương thuyền do Hoa Kỳ thuê bao, ngay trong đêm khuya để tiếp tục cuộc hải hành đến đảo Guam.

Do chính quyền Philippines không chấp thuận cho dân tị nạn lên bờ tạm trú để chuyển tiếp đi Mỹ, nên một đoàn thương thuyền nhiều chiếc được Mỹ thuê bao chờ sẵn ở cảng để tiếp chuyển đưa đồng bào đến Guam. Về sau đọc báo tại trại tị nạn, tôi mới được biết tên một số tầu là: Pioneer Commander, American Challenger, Greenville Victory, Sergeant Andrew Miller, Green Forest và Green Port..., mỗi chiếc có sức chứa chở khoảng 5.000 người.

Vì chuyển tầu trong đêm nên tôi không biết là mình đi trên chiếc nào, chỉ biết là tầu không thuộc loại chuyên chở hành khách mà chở hàng hóa nên không có phòng và giường để ngủ mà là nằm trên sàn tầu. Mọi người tự do chiếm chỗ, bất cứ chỗ nào trống là được. Riêng tôi chọn ở trên boong tầu thoáng mát hơn. Vì chỉ ăn đồ hộp trái cây do anh em trong nhóm tôi mang theo từ chiến hạm HQ 116 nên không thấy đói và nhờ vậy nên không có nhiều nhu cầu vệ sinh. Chỉ tội nghiệp các em nhỏ không có thức ăn và sữa uống nên khóc la cả ngày cả đêm. Nhiều cha mẹ phải năn nỉ xin ai có khẩu phần cơm sấy khô quân đội cho mua lại bằng nhiều tiền dollars. Tầu không phát thực phẩm và nước uống, mọi người phải tự túc. Tuy thế họ cũng có đặt nhiều nhà vệ sinh di động dọc theo lan can tầu.

Khoảng nửa đêm ngày 13 tháng 5 tức sau 13 ngày hải hành từ Côn Sơn, đoàn tầu cập cảng Apra, thuộc căn cứ Hải Quân Mỹ ở Guam. Chúng tôi được chở thẳng từ bến tầu đến Orote Point, cách khoảng nửa giờ xe.  Orote Point là trai lều mệnh danh là Tent city, giang sơn mỗi người là chiếc ghế bố đặt trên nền đất, trong mỗi căn lều vải chứa chừng 20 người. Đây là khu hẻo lánh nhất nằm ở phía nam đảo Guam, dựng trên nền một phi trường cũ. Tổng số dân cư đảo Guam hồi ấy chưa tới 100 ngàn người trong khi tổng số dân tị nạn tới đây lên tới hơn 100 ngàn. Vì toàn đảo không có đủ xe bus chuyên chở nhiều chục ngàn người tị nạn mới đến nên thống đốc Guam đã ra lệnh cho các trường học nghỉ học ba ngày để trưng dụng xe bus mầu vàng chở dân tị nạn từ cảng đến trại tị nạn. Cảm ơn ngài Thống đốc và nhân dân đảo Guam.

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 16992)
12/10/2016(Xem: 15212)
12/04/2018(Xem: 15839)
06/01/2020(Xem: 6768)
24/08/2018(Xem: 6246)
28/09/2016(Xem: 21246)
27/01/2015(Xem: 18881)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.