Ngày 13-5-1975: Đến Đảo Guam An Toàn

17/05/20224:23 SA(Xem: 99)
Ngày 13-5-1975: Đến Đảo Guam An Toàn

HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO
HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI SUỐT ĐỜI KIẾM TÌM TỰ DO
Nguyễn Văn Hòa

CHƯƠNG 4
VƯỢT THOÁT CỘNG SẢN NĂM 1975
 

NGÀY 13-5-1975
ĐẾN ĐẢO GUAM AN TOÀN

 

Ngày đặt chân đến đảo Guam, tôi nhớ mãi không quên vì chính là ngày sinh nhật đầu tiên của đứa con út tôi - ngày 13-5-1975. Thế là gần nửa tháng lênh đênh trên biển Thái Bình Dương, đoàn quân tan hàng đã an toàn đến được bến bờ tự do.

Đứng trên boong tầu nhìn đoàn người, quan, quân và dân lũ lượt xuống bộ, tôi không thấy buồn mà cũng chẳng thấy vui, tôi chỉ cảm thấy hổ thẹn và tiếc nuối cho tuổi trẻ Việt Nam, trong đó có tôi đã không làm được gì sau hai mươi năm chinh chiến, đã không giữ vững được miền Nam đất Việt để ngày nay phải tháo chạy tìm đất tạm dung. Quê hương chúng tôi đã đổ nát vì lòng tham cuồng của đối phương sắt máu, vì sự lãnh đạo độc tài, ngu dốt và tham nhũng của chính quyền bên này, và cũng vì nhân dân miền Nam chúng tôi chia rẽ, thờ ơ, chống đối và chán chường một cuộc chiến dài lê thê và nhất là vì sự tiêu cực đến bất lực của khối đông tuổi trẻ chúng tôi.

Nhóm chúng tôi là những người trai trẻ độc thân, không gia đình xuống đảo sau cùng nên mãi đến tối khuya, chân mới chạm được mặt đất, mỗi người được nhận áo quần, khăn tắm, xà phòng, bàn chải và kem đánh răng. Sau khi qua hệ thống tự động vòi phun hơi tẩy trùng DDT toàn thân, tắm rửa lộ thiên và thay áo quần rồi lên xe buýt về trại Orote Point thì trời đã vào khuya. Ở cùng lều với chúng tôi còn có anh chị Việt và Quốc người bạn mới quen trên chiến hạm.

Tôi cũng không ngờ đúng 20 năm ngày rời đất Bắc vào Nam đến nơi ở đầu tiên là trại Lều Phú Thọ nay nơi đến cũng trại lều Orote Point ở bên kia bờ Thái Bình Dương, cũng do Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ thiết lập, chỉ có điều quy mô hơn và rộng lớn hơn.

****

blankGuam nằm ở vùng biển Thái Bình Dương, là lãnh thổ hải ngoại của Mỹ, cách Hawaii hơn 5.000 km về phía tây, cách thành phố Los Angeles khoảng 12 giờ bay và là lãnh thổ hải ngoại nhỏ nhất và xa nhất của Mỹ. Thủ phủ của đảo là Agana. Guam là trung tâm đầu não chiến lược quan trọng của quân đội Mỹ ở Tây Thái Bình Dương. Dân số khoảng 100.000 người, là nơi Mỹ đặt căn cứ không quân Andersen và căn cứ hải quân Apra. Guam được dùng làm chặng dừng chân đầu tiên của hơn 100 ngàn người Việt tỵ nạn đến đất Mỹ.

Thế là đã qua một đêm ngủ thật an lành trên ghế bố. Sáng tỉnh dạy chúng tôi mới đi khám phá và nghe ngóng tình hình về nơi này thì thấy nơi đây đúng là một thành phố lều bao la bát ngát được mệnh danh là Tent City do Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ cấp tốc dựng tạm để chứa khoảng 100 ngàn người.

Nơi đây vốn là một phần của phi trường cũ bỏ hoang nằm ở phía Nam đảo, có hai con đường chánh trải nhựa chạy xéo xuyên nhau với nhiều trụ đèn cao sáng. Họ đặt bộ chỉ huy trại và các cơ sở yểm trợ như văn phòng Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ, Sở Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ, các tổ chức thiện nguyện như Hội Hồng Thập Tự Hoa Kỳ; và một bệnh xá dã chiến, ngay nơi giao lộ của hai con đường chính, mà về sau có tên gọi là “Ngã Tư Quốc Tế.” Nơi đây là trung tâm hội ngộ, cũng là nơi khóc, nơi cười, nơi tìm người thân thất lạc, vợ tìm chồng, chồng tìm vợ, cha mẹ tìm con, nơi nghe ngóng tin tức quê nhà quê người. Có thể nói đây là nơi sinh hoạt sầm uất nhất về ban đêm.

****

Công việc đầu tiên ngày hôm nay (14/5/1975) là chúng tôi, cũng như tất cả mọi người phải làm thủ tục ghi danh lý lịch với sở di trú và nhập tịch Hoa Kỳ để họ cấp giấy I-94, đồng thời sắp xếp chuyến bay về nội địa. Một cô người Việt có chồng là quân nhân Mỹ đồn trú ở Guam từ năm 1972, vì nhớ người Việt quá nên tình nguyện làm việc ở sở di trú kể cho tôi biết trong danh sách người tị nạn ghi danh cổ chỉ thấy có hai nghề nghiệp phổ thông nhất là quân nhân và danh ca. Họ khai là làm nghề đánh cá nhưng máy chữ không có dấu tiếng Việt thành là danh ca. Cô giải thích thêm.

Cũng trong thời gian ở đây để chờ ngày lên chuyến bay đi nội điạ Hoa Kỳ; Tiêng gặp được gia đình anh Chiển, ông anh họ làm ở cục an ninh quân đội nên được ghép chung cùng gia đình để có ưu tiên đi sớm.

blankTrong lều với 20 chiếc ghế bố loại nhà binh sắp thành hai hàng, chúng tôi chỉ có 5 người, Tiêng, Quốc, tôi và anh chị Việt. Tiếc cho anh chị ấy, vợ chồng mới cưới không có được một phòng riêng hay ít nhất có được chiếc màn che ngăn cách để ngủ mà chúng tôi cũng vô tình không đi kiếm một cái lều khác ở để dành riêng lều này cho họ được tự do. Thật ra chị Việt là bạn gái của anh ấy, tình cờ lên chiến hạm thăm người yêu, rồi lệnh báo động tầu rời bến thế là chị đi luôn theo anh và trở nên vợ chồng khi đến đảo. Chúc mừng hạnh phúc đến anh chị Việt, dù lời chúc muộn màng.

Rồi thời gian qua mau, Tiêng rời đảo trước rồi đến anh chị Việt rời khỏi Guam. Hàng ngày chúng tôi vẫn xếp hàng dưới cơn nắng hải đảo để ăn cơm ngày hai bữa, lang thang đến khu trung tâm “Ngã Tư Quốc Tế” nơi đặt văn phòng điều hành trại xem danh sách chờ chuyến bay, bay về nội địa, tối đi xem chiếu bóng ngoài trời gần bãi biển. Chỉ thế thôi và chỉ thế thôi.

Phải kể thêm, cuộc sống ở trại Orote Point khá đặc biệt. Các quân nhân Mỹ đối xử với người tị nạn khá tốt, họ làm bất cứ điều gì mà người tị nạn yêu cầu. Họ phục vụ hết mình, ngày dọn ăn cho bà con hai bữa ăn, sáng từ 7 đến 11 giờ, chiều từ 3 đến 8 giờ mà hàng người xếp hàng lúc nào cũng dài dưới cơn nắng hải đảo. Có người than phiền cơm như là cơm luộc, thế là ngày hôm sau họ nhờ người Việt mình vào nhà bếp nấu cơm kiểu cơm Việt Nam mình. Cơm nước ở đây ê hề, thịt gà ta, gà tây ăn dư thừa, một số bà lấy đem về lều biến chế thành món gà chà bông, ăn rất ngon. Bữa ăn sáng là kiểu ăn sáng của Mỹ với bánh mì lát ăn với trứng gà scrambled và bacons, xúc xích cùng với sữa tươi và nước cam.

Nhờ xếp hàng ngày 2 lần ăn trưa và chiều nên cũng tiêu khá nhiều thì giờ. Đêm về nằm gác tay lên trán tự hỏi không biết ngày mai sẽ ra sao, sẽ đi về đâu và làm gì để sống…

blankMọi tin tức ở trại đều được loan báo qua đài phát thanh nói tiếng Việt, hình như do ca sĩ Kim Vui và người chồng Mỹ của cô  phụ trách và tờ nhật báo Chân Trời Mới phát hành mỗi ngày, chuyên về tin tức định cư người tị nạn. Câu chuyện bàn tán quanh trại vẫn là chuyện bao lâu sẽ được rời đảo bay về Mỹ và tin tức về một nhóm người đòi hồi hương thường gây ồn ào với biểu tình yêu cầu Hoa Kỳ sớm đưa họ trở về Việt Nam làm nhiều người chú ý. Chuyện thứ nhì bàn tán là chọn đi đâu trong bốn trung tâm ở đất liền nằm ở bốn tiểu bang: California, Florida, Arkansas hay Pennsylvania? Muốn đi California hay Florida phải xếp hàng từ sáng sớm để ghi tên. Họ nói California và Florida nắng ấm, khí hậu hợp với người Việt. Thực tế không như mọi người mong muốn. Chính sách di dân của chính phủ Mỹ là phân tán mỏng dân tị nạn để mau hòa nhập vào cộng đồng bản xứ.

Cho đến khi tôi ghi danh được thì hai trại ở Florida và California đã đóng cửa và ngay cả trại Orote Point này cũng sẽ đóng do mùa  bão Thái Bình Dương sắp đến, nên không có lựa chọn. Họ ghi tên đi đâu thì đi đó. Tôi đi về Fort Indiantown Gap ở bang Pennsylvania. Cũng còn duyên với bạn hiền, Tiêng đi theo gia đình anh Chiển nên được đi trại Fort Indiantown Gap sớm từ tuần trước.

Nhắc đến đảo Guam cũng không quên nhiều cảnh đời trong đó có những gia đình đông con gái cha mẹ không biết làm sao sống nơi quê người nên đã vội vã đồng ý gả con cho những người lính Mỹ hay những chàng trai ở đảo làm việc trong trại đến cầu hôn. Chính tôi đã chứng kiến một anh quân nhân Mỹ, không phải hàng sĩ quan đã quỳ xuống ngay dưới đất trước mặt cô gái trẻ, khá đẹp và trước sự chứng kiến của mẹ cô gái để trao nhẫn cầu hôn. Họ nằm trong số hai nghìn người đã chọn Guam định cư vào ngày đóng cửa trại. Tôi nghĩ thầm không biết về sau này cô gái có được hạnh phúc không và người mẹ có sót sa khi rời xa cô về đất liền. Chúc cho cô hạnh phúc.

Về sau, chúng tôi được biết có tất cả 110 nghìn người tị nạn đã đến Guam trong số 130 nghìn người thoát khỏi Việt Nam vào ngày 30/4/1975 Cảm ơn nhân dân và chính quyền đảo Guam đã giang tay đón chào những người Việt đến đây.

Dù đảo Guam không phải là nơi đáng yêu, đáng nhớ, nhưng đã là nơi ghi dấu vết hằn trong tim tôi, nỗi buồn đầu đời mất quê hương, nỗi buồn xa lìa vợ con khi hàng ngày phải đi sắp hàng ăn cơm, sắp hàng lãnh phẩm vật cứu trợ và cảm nhận thế nào là nỗi niềm thương nhớ gia đình khi nhìn về quê hương xa thẳm không có ngày về. 
Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 16993)
12/10/2016(Xem: 15215)
12/04/2018(Xem: 15842)
06/01/2020(Xem: 6770)
24/08/2018(Xem: 6247)
28/09/2016(Xem: 21252)
27/01/2015(Xem: 18884)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.