Bến Bờ Tự Do

17/05/20224:24 SA(Xem: 146)
Bến Bờ Tự Do

HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO
HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI SUỐT ĐỜI KIẾM TÌM TỰ DO
Nguyễn Văn Hòa

CHƯƠNG 4
VƯỢT THOÁT CỘNG SẢN NĂM 1975
 

BẾN BỜ TỰ DO

 

Thế là tôi đã đến được bến bờ tự do sau một cuộc hải hành dài 13 ngày trên biển Thái Bình Dương và cuộc chiến dài 30 năm trên quê hương tôi. Cuộc chiến bắt đầu từ lúc tôi chập chững bước những bước đi đầu tiên vào đời cho đến khi cuộc chiến tạm thời kết thúc lúc tôi lên 11 tuổi vào năm 1954. Sử sách ghi lại đây là cuộc chiến chống thực dân Pháp kéo dài 10 năm từ năm 1945 đến năm 1954 và tiếp theo sau đó 20 năm là cuộc chiến chống lại chủ nghĩa cộng sản độc tài hay nói gọn là cuộc chiến ý thức hệ. Miền Bắc theo chủ nghĩa độc tài cộng sản do Trung Quốc và Liên Xô lãnh đạo. Miền Nam theo chủ nghĩa tư bản tự do Mỹ lãnh đạo.

Sau 30 năm chiến tranh chết chóc và tang thương, số người Việt Nam chúng tôi ở cả hai bên thiệt mạng lên tới ba triệu người. Đất nước và tài sản của dân chúng cả hai miền đều bị chiến tranh tàn phá đến mức độ chưa từng thấy trong lịch sửcho đến nay vẫn còn những di hại của bom, mìn chưa nổ và chất thuốc khai quang.

Tôi ra đời trong bối cảnh chiến tranh như vậy tại một làng quê miền Bắc, theo cha mẹ di cư vào Nam tìm tự do trong khuôn khổ quy định của hiệp định Geneve, ai muốn ở lại miền Bắc thì ở, ai muốn đổi chế độ thì vào Nam.

Do phải sinh sống trong thời chiến tranh loạn lạc nên tôi sớm có được nhận thức về các biến cố trong đời và cho đến nay tôi vẫn còn nhớ như một khúc phim quay lại.

Ngay sau ngày 20 tháng 7 năm 1954 hiệp định Geneve ký kết, thầy mẹ tôi bồng bế con cái trở về quê, sau một thời gian lên tỉnh lánh nạn binh đao. Lúc ấy mọi nơi dân chúng phấn khởi vì hết chiến tranh, thôn quê và thành thị được đi lại tự do, nhiều gia đình đoàn tụhạnh phúc, nhưng tiếc thay, chỉ sau vài tháng, dân chúng bị cưỡng bách đi lao động dân công, các cán bộ ủy ban kháng chiến xã huyện đi kiểm kê tài sản nhà cửa ruộng vườn để thực thi cái gọi là “cải cách ruộng đất”, phân phối tài sản đồng đều, giầu nghèo như nhau. Họ thực hiện chế độ kinh tế tập trung do nhà nước làm chủ, khiến dân chúng hoang mang lo sợ. Luật pháp thì tùy tiện do các cán bộ, công an địa phương quyết định. Dân chúng mất niềm tin vì cuộc sống thay đổi đột ngột không định hướng. Thầy me tôi kể, lúc ấy ai ai cũng lo lắng khai báo cho mình một tiểu sử nghèo, dốt, để hy vọng mình được xếp vào thành phần “bần cố nông”, tránh bị thanh toán. Cờ đỏ sao vàng và cờ đỏ búa liềm của cộng sản quốc tế lúc nào cũng tung bay rợp trời khắp nơi.

Vì là giai cấp địa chủ, thấy không thể nào sống nổi dưới chế độ cộng sản, thầy me tôi quyết định rời bỏ xóm làng, họ hàng bà con bồng bế con cái trốn đi trong đêm đến cảng biển Hải Phòng vào Nam, lúc ấy vào khoảng cuối năm 1954, tức gần nửa năm sau ngày đình chiến.

Nhờ lực lượng hải quân hùng hậu và dồi dào tài chính của Hoa Kỳ trợ giúp nên có khoảng một triều người đã di cư từ miền Bắc vào Nam, trong đó có chúng tôi. Tôi nhớ hồi đó ông Ngô Đình Diệm được Mỹ đưa về miền Nam làm Thủ tướng của Quốc trưởng Bảo Đại, đám học trò lớp nhất chúng tôi hợp cùng với các trường khác được tập hợp đi đón và hoan hô Ngô Tổng Thống. Hồi ấy, ông cho dẹp  tất cả các lực lượng võ trang ở miền Nam như quân đội Bình Xuyên, quân đội Cao Đài, quân đội Hòa Hảo và sau khi dẹp tan các lực lượng này, ông Diệm với sự ủng hộ của Mỹ, tổ chức trưng cầu dân ý truất phế quốc trưởng Bảo Đại lập nên nền đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa. Tôi không biết sự kiện chính trị này có được chính danh không.

Hồi đó khi vào miền Nam, tôi theo học lớp Nhất tại trường tiểu học Phú Nhuận. Vào mỗi sáng thứ Hai chào cờ, tôi được cô giáo lớp tôi cho “vinh dự” kéo cờ và tất cả học sinh phải hát bài ca suy tôn Ngô Tổng Thống sau khi chào quốc kỳ. Ở miền Nam, dạo ấy tôi không hiểu tại sao chính quyền tổ chức quần chúng hay đến như thế, đâu đâu cũng toàn là suy tôn Ngô Tổng Thống rồi đả đảo cộng sản. Vào trong rạp hát xem chiếu phim khán giả cũng phải đứng dậy chào cờ và hát bài ca suy tôn.

Nói gì thì nói dưới chính thể cộng hòa và do sự lãnh đạo của ông Ngô Đình Diệm, dân chúng miền Nam có được ít nhất là năm sống trong thanh bình, không chiến tranh loạn lạc.

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 17009)
12/10/2016(Xem: 15245)
12/04/2018(Xem: 15867)
06/01/2020(Xem: 6788)
24/08/2018(Xem: 6265)
28/09/2016(Xem: 21267)
27/01/2015(Xem: 18907)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.