Đêm Trốn Thoát

18/05/20224:08 CH(Xem: 132)
Đêm Trốn Thoát

HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO
HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI SUỐT ĐỜI KIẾM TÌM TỰ DO
Nguyễn Văn Hòa

CHƯƠNG 2
VƯỢT THOÁT VÙNG VIỆT MINH NĂM 1954


ĐÊM TRỐN THOÁT
  

Vào thời kỳ chiến tranh Việt Pháp khốc liệt nhất vào năm 1954, lúc ấy tôi mới 11 tuổi đã cùng thầy me tôi và năm anh chị em tạm thời rời quê lên thành thị lánh nạn. Gia đình gồm tám người trú tạm tại nhà ông chánh tổng, bạn của cha tôi ở thị xã Phố Hiến, tỉnh lỵ Hưng Yên. Lúc ấy cha tôi làm lý trưởng một làng quê thuộc huyện Tiên Lữ.

Khi hiệp định đình chiến Genève chia đôi đất nước được ký kết vào ngày 20-7-1954 thầy me tôi đưa cả gia đình trở về quê, làng Dung thân yêu của ông bà, nơi chôn nhau cắt rốn của chúng tôi. Ông bà nghĩ rằng đất nước hết chiến tranh, dân chúng sẽ sống trong hòa bình, an lạc, không còn cảnh loạn lạc. Nhưng không ngờ khi về đến quê mới biết làng xã đã thực sự thuộc quyền kiểm soát của Việt Minh và dân chúng trong làng đang sống dưới sự hà khắc của những người cai trị mới, những người mà trước đó đã từng là người giúp việc của thầy me tôi. Mọi sinh hoạt hàng ngày đều bị kiểm soát chặt chẽ. Chặt chẽ đến nỗi giết một con gà để ăn cũng phải báo cáo, tội nghiệp cho chị Hai tôi khi giết gà phải lén lút chùm chăn cắt cổ không cho nó kêu, phải đào đất chôn lông để không còn dấu vết.

Hồi ấy, tôi hãy còn nhỏ vô tư không hay biết gì về thời sự và những thay đổi của cuộc sống xung quanh, dần dà về sau mới được biết nguyên nhân thầy me tôi quyết định dứt khoát đi Nam, rời xa gia đình dòng tộc xóm làng và chế độ Việt Minh Cộng Sản. Bây giờ tôi mới nghĩ quyết định đi Nam của ông bà là sáng suốtđúng đắn, một quyết định vô cùng khó khăn và quan trọng bởi ra đi là không thể trở về, ra đi là bỏ hết ruộng vườn thẳng cánh cò bay, bỏ cả sản nghiệp, nhà cao cửa rộng, bỏ hết họ hàng và nhất là đi vào nơi nắng gió, bơ vơ nơi xứ lạ, làm sao nuôi đàn con dại bốn trai hai gái mà đứa nhỏ nhất mới lên năm.

Việc đi vào Nam của thầy me tôi được giữ bí mật tuyệt đối, chỉ có chú thím Ức tôi, có lẽ thêm người chị đầu và anh cả tôi được biết, bốn anh em chúng tôi còn lại xem như trẻ con hoàn toàn không biết. Mãi về sau chúng tôi mới được biết yếu tố quyết định vào Nam của ông bà, ngoài việc đưa con cái về miền đất tự do còn thêm yếu tố chính trị, hai cụ là địa chủ, sở hữu hàng trăm mẫu đất trồng lúa mà các chức sắc huyện xã của chính quyền mới ngỏ ý muốn hai cụ hiến cúng cho họ và họ cũng bắn tiếng đe dọa là sẽ lên danh sách án tử hình qua việc đấu tố ruộng đất. Vài năm về sau ở trong Nam, chúc Ức tôi ở ngoài Bắc nhắn tin vào cho thầy me tôi biết là tòa án nhân dân huyện đã lên án tử hình khiếm diện thầy me tôi.

Cũng nên mở ngoặc thêm ở đây là sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, theo lời kể lại của anh Lâm tôi, chú Ức có vào Nam thăm thầy me tôi, hôm ấy hai anh em ôm nhau khóc với những giọt lệ sung sướng đoàn viên sau hai mươi năm dài xa cách, và bên tách trà sớm mai sau đó là những hồi ức của chú về ngày thầy tôi phải thoát ly trốn chạy lên tỉnh. Hồi ấy những người Việt Minh Cộng Sản gọi là cách mệnh mà trong số đó có cả người từng giúp việc cho thầy me tôi nằm trong ủy ban kháng chiến đã cho mời thầy tôi, lúc ấy làm lý trưởng (chủ tịch xã bây giờ) và ông lý phó lên trụ sở ủy ban hành chính cách mệnh làm việc. Một người khác trong ủy ban đã bí mật báo tin cho thầy me tôi biết ông phó lý đã đến làm việc với họ và bị đưa đi mò tôm và khuyên thầy tôi nên trốn ngay đi. Thầy tôi đã bí mật trốn đi ngay trong đêm hôm ấy và chừng vài tuần sau đó chú Ức đưa mẹ tôi và sáu anh em chúng tôi lên tỉnh gặp thầy tôi đang ở tạm nhà ông chánh tổng ở Phố Hiến (chức chánh tổng là người đứng đầu một huyện gồm nhiều xã).

Chú Ức cũng kể lại người báo tin đó chính là một người trong số nhiều người nghèo ở làng từng được thầy me tôi giúp đỡ thoát khỏi cơn đói lịch sử vào năm 1944 và 1945, thật là nhân quả không sai chạy, thầy me tôi giúp người bây giờ hoạn nạn được người giúp lại. Thêm một chuyện nữa là thầy me tôi cho chú Ức biết chỗ cất giấu hũ vàng bạc và tiền Đông Dương nằm sâu dưới đất, gần gốc cây mít cổ thụ phía sau nhà thờ từ đường. Về sau khi trở lại quê miền Bắc chú biên thư cho thầy me tôi biết là đã khai quật được hũ vàng bạc, mọi thứ còn như nguyên chỉ có tiền giấy ngân hàng Đông Dương là không dùng được. “Những thứ đó là của chú, phần thưởng ông trời dành cho chú. Chú đã vất vả lo cho anh chị thoát chết đến hai lần.”  Thầy me tôi đã nói với chú ấy như thế khi hồi đáp thư chú.

 

***

Như trên đã nói, việc trốn chạy Việt Minh Cộng sản của gia đình tôi, hoàn toàn được giữ kín, ngoài chú thím Ức, người em ruột yêu quý nhất của thầy me tôi,  thầy me tôi không hề cho họ hàng biết, nhất là bà con đang sống ở làng Dung quê cha tôi và làng Đại Nại, quê mẹ tôi sinh ra trước khi lấy cha tôi.

Vì thầy me tôi quyết định đi Nam hơi trễ khi mà mọi nơi đã được chính quyền Việt Minh tiếp thu, ngoại trừ thành phố Hải Phòng nên việc trốn thoát trở nên vô cùng khó khăn. Muốn đến Hải Phòng chỉ còn một con đường duy nhất là làm sao đến được một trạm ngừng của đường xe hỏa nối liền hai thành phố Hà Nội – Hải Phòng, mà muốn đi Hải Phòng phải có giấy phép vì là đi vào vùng địch còn kiểm soát.

Theo kế hoạch trốn thoát của thầy me tôi là cho chị đầu và anh cả tôi khởi hành trước một ngày. Sáng sớm hôm sau vào giờ Sửu khi trời còn tối thầy me tôi, anh Lâm và tôi lầm lũi đi trong bóng đêm, theo chú Ức gồng gánh hai đứa em tôi là Xoa và Hưu lặng lẽ rời làng lên đường. Vì hai em tôi còn quá nhỏ, đứa lên 8, đứa lên 5 không thể đi bộ đường xa được nên chú đã ngụy trang gánh chúng như người gánh gạo mang ra chợ phiên bán; vậy mà cũng qua mặt được nhiều trạm gác trên đường trốn thoát. Đường đi từ làng này qua làng nọ, xuyên qua các thôn xóm bờ mương đã khó đi vào ban ngày lại còn khó hơn vào ban đêm dưới ánh trăng mờ. Thật tội nghiệp chú, chú lo tất cả cho chuyến đi, từ việc dò la đường đi nước bước đến chuyện hậu cần như làm cơm nắm, rang muối vừng, nước uống..vv..lại còn cực nhọc gánh hai đứa cháu nhỏ suốt đoạn đường dài. Cảm ơn chú thím vô vàn đã lo cho các cháu.

Tạo bài viết
21/01/2018(Xem: 17005)
12/10/2016(Xem: 15241)
12/04/2018(Xem: 15861)
06/01/2020(Xem: 6786)
24/08/2018(Xem: 6256)
28/09/2016(Xem: 21262)
27/01/2015(Xem: 18904)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.