Thơ Nguyễn Nguyên An

31/01/20179:43 SA(Xem: 609)
Thơ Nguyễn Nguyên An


Bài Viết Tham Dự 2016 & 2017

THƠ NGUYỄN NGUYÊN AN

NGUYÊN TIÊU

Giao thừa trì tụng Chú Đại Bi
Cùng hòa chuông mõ Đà La Ni
Nhất tâm, nhất niệm hồng danh Phật
Sống chết vô thường có ngại chi

Thế rồi mưa Huế thôi dai dẵng
Nắng mới tươi màu đượm sắc Xuân
Sáu lăm tuổi cạn qua cay đắng
Thiền tịnh song tu hạnh tinh cần

Tôi mang cầm tinh con rồng nhỏ
Nửa đời huyễn mộng với sân si
Nay con bám Pháp, vịn chân Phật
Xin Ngài dìu mỗi bước con đi.

 

Nguyên Tiêu Đinh Đậu chào năm mớ
Mừng Huế ngày càng xanh thắm tươi
Ấm no hạnh phúc bền vững tới
Phố xá đông vui ngập tiếng cười

Cội mai dâng hết mùa cho Tết
Bỗng xanh lộc nõn với năm dài
Ngoảnh lại hư không ngày sắp hết
Chắp ta ta tát cạn biển lòng.

Nguyên Tiêu Đinh Dậu (09012017)


XUÂN VIỆT NAM

Xuân về bát bát không gian
Mùa đi xanh mướt mai vàng nở hoa
Cô chim lo líu hót ca
Gọi ngày nắng ấm, sương sa cuối chiều

Cô em vừa chớm tuổi yêu
Đã nghe đôi má bén duyên rất nồng
Từ mùa đã ngớt đông phong
Từ Xuân đã ấm mênh mông đất trời

Ta thì đã chín tuổi đời
Ngày lo tu tập cho ngời tương lai
Ngày mai rồi lại ngày mai
Thân tâm yên tịnh xanh dài bước đi

Tổ Quốc một dãi xanh rì
Người dân nước Việt một vì Việt Nam
Chung lòng gìn giữ giang san
Xứng danh Lạc Việt Rồng Vàng cháu Tiên

Xuân Đinh Dâu 2016.

 

KHÔNG

 

Không làm khổ chính mình
Không làm khổ người khác
Không làm khổ chúng sinh
Vén dọn mình biến mất

Không cúi trước kẻ mạnh
Không ngoảnh mặt nỗi đau
Không nói lời người khác
Tích chút nhân, mai đi

Không viết điều vô nghĩa
Không sợ tay trắng hơn
Không ngập vó bóng tối
Đãi cát đá, mai về

Không núp bóng người khác
Không lừa dối chính mình
Cúi đầu lòng tịnh niệm
Hoát ngộ cơn mê dài

 

NGHỆ THUẬT NGƯỜI THẦY

 

Dạy con ngựa bất kham
Giam đói ngựa!
Dạy con người bất nhân
Giam đói người!
Bằng lòng thương yêu của người cha
Và, roi vọt
Bằng trái tim người mẹ đối với con duy nhất
Dạy chính anh bất thiện
Giam đói anh!
Bằng trí huệ nghiêm khắc của pháp luật

Đừng khen phụ nữ trước mặt
Đừng khen đàn ông sau lưng
Đừng khen không thật
Người được khen sẽ chết vì lời khen

MẸ

 

Khi làm cha con hiểu lòng mẹ
Năm canh thâu đau đáu đoạn trường
Mẹ cho con làm sao xiết kể
Tháng năm dài mòn mỏi thịt xương

Mẹ ơi, con nuôi con vất vả
Lặng người xao xuyến dáng xưa
Chiếc bóng mẹ nhập nhoà, tất tả
Nghiêng chao bấc đèn những đêm mưa

Mẹ nuôi con nay lại bồng cháu
Trên tay gầy bao thế hệ qua
Bạc tóc mới thấm lòng từ mẫu
Quặn lòng xa xót những đông mưa

Bao giờ con giúp được mẹ đâu
Chút muối sao sánh lòng biển mặn

XUỐNG TÓC
(Tặng con trai Huệ Tiến – Na)

 

Nghe tin con xuống tóc
Ba vừa buồn vừa vui
Lã chả nước mắt tuôn
Thương con mười bảy tuổi!

Đời còn xanh vị muối
Tâm trong trẻo nụi cười
Chưa nếm trải mùi đời
Sướng khổ chưa chín tới

Con ơi đời Khất sĩ
Giới luật thật nghiêm minh
Sớm, khuya phải tọa thiền
Lòng không vương tạp niệm

Trì công phu, chiêm nghiệm
Đi, đứng, ăn, nằm, ngồi...
Hai trăm rưỡi giới hành
Thật muôn vàn hạnh khổ

Không cầu con hoát ngộ
Trong một sát na thôi
Mong con thấm lẽ trời
Giữ một đời tinh tấn

Mấy lời ba đưa tiễn
Con đi vào cõi yên
Nơi trầm luân gió bụi
Ba hằng chúc con nên.

 

HOA GIÁP

 

Chạm vào
Hoa giáp
Sáu mươi
Tóc
Râu
Đã bạc
Tâm già
Lại xanh

Xuân tươi
Gọi lộc đơm cành
Hạ nồng nắng thắm
Ngày long lanh ngày
Thu Vàng óng ánh trên tay
Đông không lạnh giá nhờ dầy công phu

Chẳng là khất sĩ
Luyện tu


Cũng nghiêng tịnh độ
Gọi mù sa ba
Người thì vàng bạc
Cất đầy
Còn tôi một cõi
Lặng thinh âm thầm

Trống không
Tôi ở một mình
Em sang sông
Chở khẳm thuyền tình tôi theo

 

TẬP CHẾT

 

Tôi tập chế
Mỗi ngày lẵng lặng chết
Chết chút si, ham muốn tục trần

Ai cứ nghĩ chết là rất d
Một cái buông rơi thẳng vô minh
Buông vì dục là buông u tối
Buông cho người tỏa sáng, tái sinh

Thuở ra đời mẹ cha tập sống
Lớn lên mình dạy chết cho mình
Chết rất khó cuối đoạn đời về đích
Tự thắng mình mới thắng tử sinh

Tôi tập chết không hề mong sống mãi
Chỉ cầu xin ly xả chính mình…

 

DẶN CON

Cuộc tử sinh
Chảy một đời số phận
Trái đất buồn
Quay tít tỷ năm

Ngày không thở
Là ngày về đất
Biết cúi đầu tịnh niệm
A Di Đà…

Khi cha biệt
Trái đất quay không tiếc
Một tạm ngừng
Triệu triệu vẫn còn đi

Các con hãy
Để cha nằm yên  đấy
Tám giờ trôi
Nhất niệm
A Di Đà…

Đừng động đậy
Đừng đổi dời thân xác
Cuộc bãi dâu, mưa nắng đã rồi

Hãy đồng niệm hồng danh
Đức Phật
Tiễn cha về kiếp mới
Vãng sanh
Tu.

GIỌT NƯỚC VÀ CON NGƯỜI

Giọt nước có tánh đại dương
Cho dù không hề là biển
Con người có tánh của Phật
Cho dù không hề là Phật
Giọt nước hòa tan vào biển 
Thành đại dương
Đại dương bốc hơi lên bầu trời
Thành giọt nước
Tìm đâu giọt nước ban đầu
Trong cuộc hóa thân!?
Con ngườitánh KHÔNG
Tánh KHÔNG là tánh PHẬT
Kiến KHÔNG thấy PHẬT
Kiến PHẬT thấy KHÔNG 
Giọt nước biết hòa tan
Con người biết buông bỏ
Nước không tìm được nước
Người tìm được kiếp người  
Trong nguồn cội hóa sinh

 

Chùm tứ tuyệt của Nguyễn Nguyên An

 

CHÁY

Bức ảnh khoả thân
Người chụp rất thần
Trong tay bọn trẻ
Ngún cháy âm thầm

MỘT CHÚT

Dọn nơi kín nhà
Thắp chút ánh sáng
Nhen tâm toả rạng
Một chúc lòng nhân

HOA CHẠC CHÌU

Rực rỡ sớm mai
Trưa rũ cánh phai
Lá xanh nức nở
Xót tháng năm dài

Chân

Sự chân thật
Hồng thêm nhan sắc
Em xinh hơn khi biết
Yêu người

THIỀN

Tâm động phướn động
Vốn là cuộc sống
Bước vào thiền tông
Tâm phướn bất động

Dâng

Đất trời bịn rịn
Nắng hương xuân
Cội mai dâng hết mùa cho Tết
Bỗng xanh lộc nõn với năm dài

Cháy

Đêm cong như một sợi cung
Bắn tôi vun vút sang khung cửa ngày
Ngu ngơ vốc ngọn lửa
Đi miết mải vào đêm sáng và cháy!

Thôi thì đi bát trong lòng nắng
Để tập thiền riêng một cõi mình
Khất thực vô ngôn trong tay trắng
Nhen ấm lòng đêm một bình minh

Si

Tôi thắp đuốc đi
Giữa cuộc chia ly
Lửa không sáng nổi
Dạ người cuồng si

Tình

Nụ tình ướt đẫm trên môi
Đem cho thì sợ đánh rơi ở người
Thôi thì nhen một nụ cười
Để chia cho gió vàng phơi cuối mùa

Nhân

Cúi đầu đi giữa mùa
Lòng trống cuộc hơn thua
Vác chữ Nhân đi mãi
Đất đá bỗng chuyển mùa

XIN

Tóc chừ bạc chín như chiều
Tuổi chừ đã cạn những điều hơn thua
Xin làm được những cơn mưa
Tưới nhuần cây lá gọi mùa lên xanh

VỀ

Lớn lên bàn tay trơn
Vịn lời dạy của Phật
Vén dọn mình cho tròn
Trước khi về với đất

CHUNG THUỶ

Áo rách vai có kim chỉ vá
Rách tấm lòng ai vá được chăng?
Lòng chung thuỷ một đời không ngã
Trĩu cây đời hạnh phúc trăm năm

HẠNH PHÚC

Trên mái tóc mẹ già
Vắng bốn mùa mây trắng
Em cười như hoa nắng
Nở dưới giàn bí ngô

TÁT

Thời gian sắp cạn
Ngoảnh lại hư không
Chắp tay ta tát
Cạn sạch biển lòng

NHÂN NGHĨA

Nỗi buồn làm chín cả chiều
Niềm vui nhen một chút phiêu diêu ngày
Chỉ lòng nhân nghĩa trao tay
Thế gian quẫy một gánh đầy an vui

TU

Một ngày một nệm
Cố giữ tịnh yên
Khởi công làm thiện
Rủ sạch ưu phiền

Huế, 28022017


AVF B 032