Chuyển hóa tham đắm lợi dưỡng

12/04/20152:51 SA(Xem: 7790)
Chuyển hóa tham đắm lợi dưỡng

CHUYỂN HÓA THAM ĐẮM LỢI DƯỠNG

Quảng Tánh

ngoi thienTâm nguyện ban sơ của người hảo tâm xuất gia là xả phú cầu bần, xả thân cầu đạo. Sau khi tu học một thời gian, nhờ Tam bảo gia hộ, nhờ phước đức tăng trưởng nên người tu nhận được sự cung kínhcúng dường của bá tánh. Đó cũng là lẽ thường trong nhà đạo, cả người thí lẫn người nhận thanh tịnh thì đều được phước. 

Danh lợicung kính cố nhiên là một phước duyên nhưng sẽ lại là chướng ngại nếu vướng mắc, không biết vượt qua. Đường tu đôi khi cũng giống như người xuôi theo một dòng sông, dễ dàng vượt qua những ghềnh thác dữ dội ở thượng nguồn 
mà đôi khi lại chủ quan để bị chôn vùi trong mênh mông êm đềm chốn hạ lưu. Nên quan trọng là giữ vững cái sơ tâm của mình, tỉnh giác trước lợi dưỡngcung kính vì lộ trình giải thoát vẫn còn xa.

“Một thời Phật ở nước Xá-vệ, rừng Kỳ-đà, vườn Cấp Cô Độc.

Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo:

- Nhận lợi dưỡng của người thật là chẳng phải dễ, khiến người chẳng đến được chỗ vô vi. Vì sao như thế? Nếu Tỳ-kheo Lợi-sư-la kia chẳng tham lợi dưỡng thì chẳng làm việc sát sanh vô lượng như thế, thân hoại mạng chung sanh trong địa ngục.

Bấy giờ Thế Tôn liền nói kệ:

Nhận lợi dưỡng người nhiều, 

Hoại hạnh thanh bạch người, 

Thế nên chế ngự tâm, 

Chớ tham đắm mùi vị

Lợi-sư được định rồi 

Cho đến trời Đế Thích 

Thần thông bị tổn giảm, 

Đọa vào ngục chém giết.

Các Tỳ-kheo hãy dùng phương tiện này liền biết nhận lợi dưỡng của người thật chẳng phải dễ. Như thế, các Tỳ-kheo, hãy học điều này: ‘Chưa sanh tâm lợi dưỡng phải chế ngự khiến chẳng sanh, đã sanh tâm này hãy cầu phương tiện khiến cho tiêu diệt’. Như vậy, các Tỳ-kheo, nên học điều này!

Bấy giờ các Tỳ-kheo nghe Phật dạy xong, vui vẻ vâng làm”.

(Kinh Tăng nhất A-hàm, tập I, phẩm Nhập đạo
VNCPHVN ấn hành, 1997, tr.150)

Lời dạy của Thế Tôn thật rõ ràng “Nhận lợi dưỡng của người thật là chẳng phải dễ, khiến người chẳng đến được chỗ vô vi”. Nên chỉ xem lợi dưỡngphương tiện sống và hành đạo mà thôi, quyết không dính mắc và không bị nó nhận chìm. Nhận chân và thực hành được lời dạy này của Phật thì may ra đời tu mới nhẹ nhàng, thanh thản, chỗ vô vi mới có thể dự phần. Còn nếu dính mắc quá nhiều vào lợi dưỡngcung kính thì dù có là ai và địa vị nào đi nữa cũng chỉ dừng ở hữu `vi mà thôi.

Thuở xa xưa, lúc đời sống Tăng đoàn chỉ ba y và một bát, ngày du hành khất thực, đêm ngủ dưới gốc câyThế Tôn đã thống thiết răn nhắc hàng đệ tử xuất gia tỉnh giác trước lợi dưỡng. Bởi thiếu lợi dưỡng thì chết mà thừa lợi dưỡng thì xa với đạo, thậm chí tham đắm quá mức thì có thể dẫn đến hại đạo. Ngày nay, nhiều người than phiền thiếu kinh phí để làm đạo. Nhưng thiết nghĩ, kinh phí thì cũng cần nhưng để làm đạo trước phải có đạo tâm, đạo lựcđạo hạnh thì việc đạo mới dễ thành.

Nên người tu cần thường xuyên vận dụng pháp quán tâmtinh tấn làm liệu pháp hay cho bệnh tham đắm lợi dưỡng. Quán tâm để thấy rõ chính mình: “Chưa sanh tâm lợi dưỡng phải chế ngự khiến chẳng sanh, đã sanh tâm này hãy cầu phương tiện khiến cho tiêu diệt”. Tinh tấn là bền bỉ “chế ngự” và siêng năng “tiêu diệt” tâm tham đắm lợi dưỡng. Sự tu học chung quy vẫn là nguyện chiến thắng mình, vượt qua chính mình, nhất là chuyển hóa tham đắm lợi dưỡng để thăng hoa tiến đạo.

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
15/02/2015(Xem: 8321)
03/12/2014(Xem: 6488)
30/09/2014(Xem: 6104)
06/07/2014(Xem: 10615)
31/05/2014(Xem: 15065)
“Tôi rất vui vì rất nhiều người trẻ đã ý thức được sự nguy hiểm của truyền thông không tốt đang nhắm vào Phật giáo. Họ không bỏ chùa chỉ vì vài thông tin chống phá”, thầy Thích Ngộ Trí Dũng, một tu sĩ trẻ đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM bày tỏ. Bằng chứng là, các khóa tu cho Phật tử lớn tuổi hay dành riêng cho Phật tử trẻ vẫn luôn thu hút và đông người tham gia.
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.