Thương Nhớ Thiền Sư

31/08/20177:28 CH(Xem: 8647)
Thương Nhớ Thiền Sư
THƯƠNG NHỚ THIỀN SƯ
(Lê Thu)

blankThầy ơi,

Vậy là dù chưa được gặp mặt thầy nhưng con cảm thấy hạnh phúc vì thầy đã về Việt Nam, vì con đã có thể được gần thầy hơn chút nữa. Con thật không may mắn khi không biết thông tin này sớm để có thể đợi chờ ở sân bay Đà Nẵng để có thể được nhìn thấy thầy vào trưa 29.8 tại sân bay Đà Nẵng.

Con đã từng rất đau khổ, đau khổđau khổ. Con cứ tự hành hạ mình như thế trong nhiều năm, và rồi qua một người bạn con đã biết đến "Đường xưa mây trắng" (Con vô cùng biết ơn bạn!). Con nghe hết tất cả các chương và dần dần con đã cảm thấy mình thanh thản hơn, lần nghe thứ 2, thứ 3,... cứ mỗi lần được nghe là niềm hạnh phúcbiết ơn trào dâng trong con. Con đã tìm lên YouTube để nghe các bài giảng của thầy, giọng Huế của thầy trầm ấm và thân thương quá! Con đã biết được rằng "đau khổ là chất liệu cần thiết để có được hạnh phúc thật sự, bình an thật sự".

Giờ đây, niềm mơ ước được gặp thầy dù chỉ một lần cứ lớn dần trong con. Thầy đã về Việt Nam, và con chưa biết liên lạc ở đâu để có thể được gặp thầy, được nhìn thấy người thầy đáng kính đã giúp con và biết bao người vượt thoát khổ đau!

Con nhớ lại một đoạn thầy viết trong "Đường xưa mây trắng" lời Bụt dạy Visakha: "Visakha, bà nên nhớ rằng việc tu học tinh tiến theo giáo pháp cần thiết hơn việc thăm viếng. Mỗi khi tới chùa, các vị đều có dịp nghe các vị đại đức thuyết pháp để học hỏi thêm giáo lý và để đem về thực hành. Giáo pháp ấy chính là thầy đó. Đừng vì sự vắng mặt của thầy ở tu việnxao lãng việc tu học."

Con tự nhủ rằng, sẽ luôn tưởng nhớ, học theo những lời thầy dạy để mỗi ngày đi qua, con sẽ xả bỏ bớt mong cầu, ham muốn, khổ đau, để mỗi ngày đi qua, con sẽ được bình an hơn, hạnh phúc hơn. 
Cầu mong cho thầy được khỏe, sống thật lâu!
Cầu mong cho con đủ duyên lành để được gặp thầy!
Cầu mong cho tất cả chúng sinh được hạnh phúc thật sự, bình an thật sự!


Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
26/02/2018(Xem: 12136)
Thời Phật giáo xuống đường vào những năm 1960, anh Cao Huy Thuần là một nhà làm báo mà tôi chỉ là một đoàn sinh GĐPT đi phát báo. Thuở ấy, tờ LẬP TRƯỜNG như một tiếng kèn xông xáo trong mặt trận văn chương và xã hội của khuynh hướng Phật giáo dấn thân, tôi mê nhất là mục Chén Thuốc Đắng của Ba Cao do chính anh Thuần phụ trách. Đó là mục chính luận sắc bén nhất của tờ báo dưới hình thức phiếm luận hoạt kê. Rồi thời gian qua đi, anh Thuần sang Pháp và ở luôn bên đó. Đạo pháp và thế sự thăng trầm..
Nguồn tin của Báo Giác Ngộ từ quý Thầy tại Phật đường Khuông Việt và gia đình cho biết Giáo sư Cao Huy Thuần, một trí thức, Phật tử thuần thành, vừa trút hơi thở cuối cùng xả bỏ huyễn thân vào lúc 23 giờ 26 phút ngày 7-7-2024 (nhằm mùng 2-6-Giáp Thìn), tại Pháp.
"Chỉ có hai ngày trong năm là không thể làm được gì. Một ngày gọi là ngày hôm qua và một ngày kia gọi là ngày mai. Ngày hôm nay mới chính là ngày để tin, yêu và sống trọn vẹn. (Đức Đạt Lai Lạt Ma 14)