Tư Duy Về Mẹ - Huệ Giáo

19/07/201112:00 SA(Xem: 31879)
Tư Duy Về Mẹ - Huệ Giáo

tuyentapvulan-03

TƯ DUY VỀ MẸ
Huệ giáo


Từ ngàn xưa cho đến hôm nay, đã có rất nhiều, và rất nhiều cảm niệm về Mẹ. Mẹ, chỉ có một ý niệm này thôi mà đã thôi thúc bao áng văn hay, trác tuyệt diễm lệ để diễn tả về Người; và, cảm nhận của chúng ta về Mẹ thì dường như bất tận. Sao lại không bất tận? Tình Mẹ đối với con đâu có ý nghĩa về không gianthời gian, bầu sữa Mẹ có thể dứt nhưng tình thương của Mẹ không bao giờ chấm dứt. Những người con khi đã khôn lớn, dù Mẹ không còn nữa nhưng hình ảnh Mẹ đã in sâu vào tâm khảm, theo con từng bước chân nhịp thở, từng những giây phút đớn đau nhất để vực con đứng dậy, nâng con đi, mẹ dõi theo những đêm đông lạnh buốt để sưởi ấm cho con, để vỗ về cho con có sức mạnh sống đời.

Cũng từ ý niệm về Mẹ, chúng ta thấy cuộc đời này dài ra vô tận, cuộc đời không thể đọan diệt, vì chúng ta còn hơi thở, hơi thở ấy chính là Mẹ. Vậy Mẹ mới là bao la chứ! Tiếng Mẹ ơi, con gọi hoài không đủ:

Ngôn ngữ trần gian là túi rách

Chứa không đầy hai tiếng Mẹ ơi!

Ngôn ngữ rất xa vời thế giới bất diệt, một thế giới phi tính toán, chẳng suy lường, thế giới đó chính là Mẹ. Càng suy lường dựa dẫm vào ngôn ngữ, chúng ta càng thấy tối tăm, rối bưng bởi óc phán đoán và trí tưởng tượng với vô số những cảm xúc, gây hấn của thế giới đối đãi. Mẹ đã vượt qua, Mẹ nào tính toán, Mẹ đâu suy lường, Mẹ đã nằm trong thế giới bất diệt. Thế thì làm sao chúng ta có thể gọi Mẹ. Mẹ đã vô phân biệt, Mẹ đã vượt qua ức niệm, Mẹ đã vượt qua cảnh giới vô thường, Mẹ đã thường hằng trong cảnh giới vô thường thì ngôn ngữ nào chúng ta có thể tạm dùng để gọi Mẹ !!.

Trong tất cả các kỳ quan

Kỳ quan đẹp nhất vẫn là trái tim của Mẹ.

Óc thẩm mỹ và tài năng của con người có thể kiến tạo lên các kỳ quan tuyệt mỹ, nhưng làm sao có thể kiến tạo được trái tim của Mẹ. Vì trái tim của Mẹ được hình thành với một chất liệu đặc biệt, chất liệu đó phi vật chất, lìa vọng tưởng đảo điên. Trái tim của Mẹ không có sự phân biệt giữa xấu và đẹp, không có sự phân biệt giữa hữu thểvô thể.

Mẹ đẹp nhất! Trái tim của Mẹ vẫn đẹp nhất, vì kỳ quan đó không dời đổi với thời gianvô tận trong không gian,kỳ quan đó hiên ngang trước sóng vỗ ba đào, vẫn đứng vững lồng lộng giữa trời xanh mây biếc. Dù có rêu phủ đá mòn, trái tim của Mẹ vẫn toát ra những hơi ấm, thậm chí còn tưới tẩm vun bồi thêm những thứ rong rêu ấy. Thế mới gọi Mẹ chính là kỳ quan đẹp nhất.

Mẹ là thời gian!

Vâng, chính mẹ là thời gian! Thời gian đó không phải ngày và đêm. Nếu Mẹ là thời gian của sáng và tối, thì sẽ mất đi ban đêm và hiện hữu ban ngày. Nếu Mẹ là thời gian của ngày và đêm thì Mẹ không còn là Mẹ, Mẹ là con và con là Mẹ. Bởi chính Mẹ là thời gian, và không phải thời gian của ngày và đêm, do đó Mẹ chính là Mẹ. Mẹ không bao giờ chết đi, Mẹ vẫn hiện hữu.

Mẹ vẫn hiện hữu!

Trong cành lá có hơi thở của Mẹ. Trong nắng ấm, trong sương tan, trong mưa bão… mỗi mỗi đều có hơi thơ của Mẹ! Do đó, Mẹ hiện hữu, hiện hữu trong sát-na sinh diệt. Vì Mẹ mãi mãi vẫn hiện hữu, nhìn đâu con cũng thấy Mẹ, trong mỗi bước chân, trong giấc ngủ. Mẹ cũng là trái tim! Trái tim con hiện hữu, Mẹ cũng hiện hữu cho dù hôm nay con đã quên tìm kiếm Mẹ.

tâm thức con đã có Mẹ!

Già lam mùa Vu lan 97’
(Cùng một tác giả)

Tạo bài viết
15/08/2010(Xem: 100246)
05/08/2011(Xem: 70702)
18/08/2016(Xem: 3355)
10/10/2017(Xem: 2447)
06/05/2012(Xem: 104178)
Trong một cuộc gặp với các du khách quốc tế hôm thứ Hai vừa qua, 16-4, Đức Dalai Lama đã nhắc đến hệ thống giai cấp của Ấn Độ đã tạo ra sự chia rẽ và nhấn mạnh đến sự bất bình đẳng. Ngài đã nói rằng "đã đến lúc phải từ bỏ quan niệm cũ" và thêm rằng: "Đã đến lúc phải thừa nhận rằng hiến pháp Ấn Độ cho phép mọi công dân có quyền bình đẳng, do đó không có chỗ cho sự phân biệt đối xử trên cơ sở đẳng cấp - tất cả chúng ta đều là anh chị em".
Hội thảo do khoa Phật học phối hợp với Viện lịch sử Phật giáo Hàn Quốc thuộc Trường Đại học Dongguk (Đông Quốc, Hàn Quốc) đồng tổ chức vào chiều ngày 5-4.