Những áng mây trắng

17/09/20163:16 SA(Xem: 6515)
Những áng mây trắng
blank

NHỮNG ÁNG MÂY TRẮNG

Me-oiTôi nhớ mãi một buổi chiều,
Mẹ ngồi bên thềm sân,
Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn.
Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
"Không, mẹ không buồn, mẹ sợ.
Mẹ sợ những áng mây trắng đang bay.
Trông kìa, con thấy chăng, xa xa những áng mây thật nhẹ?
Sao trông giống những áng mây một thuở nào.
Ngày xưa mẹ hay tựa cửa ngắm mây,
Bà ngoại mắng: 'Con gái không được mơ màng!'
Ông ngoại bảo: 'Bà câm đi, con gái cần những ước mơ để lớn".


Từ ngày xa mẹ, tôi thường hay ngửa mặt nhìn theo những áng mây trắng,
Nhẹ bay xa tít một phương trời.
"Hôm nay, mẹ có biết không, con đã lớn,
Trông kìa, mẹ hãy ngước lên!
Con đã hóa thành một áng mây thật nhẹ,
Một áng mây trắng đẹp nhất trong những giấc mơ của mẹ,
Một ngày xưa".

Bures-Sur-Yvette, 15.07.16  
(Vu Lan một vần thơ gửi mẹ)
Hoang Phong




Cùng tác giả:
Vì mẹ một vần thơ











Tạo bài viết
15/08/2010(Xem: 117222)
05/08/2011(Xem: 78473)
18/08/2016(Xem: 7484)
10/10/2017(Xem: 7898)
Thể cách nhà sư buộc phật tử chắp tay nghinh đón thế quyền như nghinh đón chư Tăng rất khó coi. Quan chức vui gì khi có những nhà sư xu nịnh trắng trợn
Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa tổ chức Lễ Đại Tường, nhân ngày giỗ mãn tang cố Hòa Thượng Thích Quảng Thanh, hôm Thứ Năm, 9 Tháng Sáu, với sự hiện diện của hàng trăm chư tôn đức tăng ni và Phật tử.