Buồn Rơi Miền Ký Ức Xa Đưa

03/11/201012:00 SA(Xem: 46377)
Buồn Rơi Miền Ký Ức Xa Đưa

BUỒN RƠI MIỀN KÝ ỨC XA ĐƯA
Dương Kinh Thành

2009-07-thuyenan_543023681-contentCúi đầu ngưỡng vọng Giác linh Hòa thượng Thích Thuyền Ấn - Nguyên Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hoằng pháp Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Con không có diễm phúc gặp Hòa Thượng nhiều, nhưng trong những lần gặp gỡ ít ỏi đó lại là những phút giây khó quên trong cuộc đời phụng sự đạo pháp ở giai đoạn tuổi thanh xuânHòa Thượng là một trong rất ít vị Tôn Đức lãnh đạo Giáo Hội thời bấy giờ, luôn là hình ảnh của dấn thân, năng động để anh em thanh niên Phật tử chúng con ngưỡng vọng.

Đó là quãng thời gian Thầy đảm đương trọng trách Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hoằng Pháp. Trong căn phòng nhỏ hẹp trên lầu một, phía phải Tổ Đình Ấn Quang, là nơi Hòa Thượng luôn ưu ái tiếp đãi anh em thanh niên Phật tử chúng con mỗi khi có việc cần sự tư vấn, hướng dẫn, bất luận giờ giấc và sự câu nệ lễ nghi.

Sự ân cần, gần gũi của Hòa thượng khiến anh em chúng con cảm thấy như đang được làm việc với người cộng sự thân tình.

Hòa thượng là người thẳng tính, ngay cả trên bục giảng hàng tuần vào mỗi chiều chủ nhật tại hội trường Ấn Quang. Cá tính ấy luôn lôi cuốn thính giả vào trọng điểm của vấn đề đang được đặt ra. Và cũng sự cương trực ấy, Hòa thượng rất mạnh dạn, khẳng khái tuyên chiến với những điều xấu, dù người đó là ai, đang ở cương vị nào.

Vậy đó, nhưng có ai nghĩ ra được một người như vậy mà lại cũng là người rất dễ cảm xúc. Hòa thượng nhiều lần nói trong nước mắt, trong sự ngẹn ngào khi nêu lên một vấn nạn nào đó của Phật giáo hay ngoài xã hội.



Những ai từng đi nghe giảng thường xuyên ở Tổ Đình Ấn Quang vào những năm trước 75, sẽ không ít lần bắt gặp điều đó.

Năm 1974, Hòa Thượng không ngần ngại giao hơn 200 tấm lịch bloc cho tôi về phát hành để lấy quỹ cho đoàn Học sinh Phật Tử Mục Kiền Liên hiện do tôi làm Đoàn trưởng.

Tôi nói rằng “Bạch Thầy! Thầy không phải là lãnh đạo của thanh niên Phật tử mà sao con thấy Thầy luôn bên cạnh anh em chúng con, luôn lo lắng cho anh em chúng con…”

Hòa Thượng ngắt lời “Vậy là anh em ngạc nhiên phải không? Có gì đâu! Anh em trong màu áo thanh niên Phật tử có một ngày chủ nhật, còn lại các ngày khác là gì? Là Phật tử, phải không...?”

Rồi Hòa Thượng cười rất vui.

Lúc đó Tổng vụ Thanh niên trong nhiều năm dài chưa có Tổng vụ Trưởng, chỉ có Thầy Giác Đức nhận nhiệm vụ Quyền Tồng Vụ Trưởng mà thôi. Sau năm 1975, Đại hội bất thường mới suy cử HT. Thích Trí Quảng bây giờ làm Tổng vụ Trưởng Tổng vụ Thanh niên.

Buổi giảng sau cùng của Hòa thượng tại Ấn Quang mang đượm bầu không khí ai hoài mà ít ai không nghĩ đó là lần sau cùng, cho đến ngày hôm nay, tất cả, và chúng con không bao giờ được gặp lại Hòa Thượng một lần nào!

Ngỡ rồi sẽ có một ngày tao ngộ cùng Hòa Thượng để nhắc lại bao kỷ niệm buồn vui ngày ấy. Và chúng con chờ, cứ chờ, cứ hy vọng mỏi mòn.

Để rồi hôm nay chạm phải tờ CÁO BẠCH VIÊN TỊCH này, chúng con hụt hẫng biết dường bao!

Hòa thượng đã đi rồi! Xa lắm và mãi mãi!

Buồn rơi ký ức xa đưa.

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
Bài này là cuộc phỏng vấn qua email trong tháng 1/2023 với nhà sư Kunchok Woser (Don Phạm), người xuất gia theo truyền thừa Phật Giáo Tây Tạng, sau nhiều năm tu học ở Ấn Độ đã tốt nghiệp văn bằng Lharampa, học vị cao nhất của dòng mũ vàng Gelug, và bây giờ chuẩn bị học trình Mật tông.
Nhân dịp Tết cổ truyền dân tộc - Xuân Quý Mão, thay mặt Ban Thường trực Hội đồng Chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam, tôi có lời chúc mừng năm mới, lời thăm hỏi ân cần tới tất cả các cấp Giáo hội Phật giáo Việt Nam, tới chư tôn đức Hòa thượng, Thượng tọa, Ni trưởng, Ni sư, Đại đức Tăng Ni, cư sĩ Phật tử Việt Nam ở trong nước và ở nước ngoài; kính chúc quý vị một năm mới nhiều an lạc, thành tựu mọi Phật sự trên bước đường phụng sự Đạo pháp và Dân tộc!
Trong ngày hội truyền thống dân tộc, toàn thể đại khối dân tộc đang đón chào một mùa Xuân Quý mão sắp đến, trước nguồn hy vọng mới trong vận hội mới của đất nước, vừa trải qua những ngày tháng điêu linh thống khổ bị vây khốn trong bóng tối hãi hùng của một trận đại dịch toàn cầu chưa từng có trong lịch sử nhân loại, cùng lúc gánh chịu những bất công áp bức từ những huynh đệ cùng chung huyết thống Tổ Tiên; trong nỗi kinh hoàng của toàn dân bị đẩy đến bên bờ vực thẳm họa phúc tồn vong,