Vài Ý Nghĩ Về Bài Viết Của Hoả Thượng Thông Lạc (1) Nguyễn Hòa

18/12/201012:00 SA(Xem: 17038)
Vài Ý Nghĩ Về Bài Viết Của Hoả Thượng Thông Lạc (1) Nguyễn Hòa

VÀI Ý NGHĨ VỀ BÀI VIẾT CỦA HOẢ THƯỢNG THÔNG LẠC (1)
Nguyễn Hòa

(Nét chữ mầu đen là nguyên bản của HT. Thông Lạc. 
Nét chữ mầu xanh đậm là của Nguyễn Hòa)

Đường Về Xứ Phật Tập 1
Thay Lời Tựa

Đạo Phật đã có mặt trên trái đất này từ 2540 năm nhưng sự nghiên cứu kỹ về kinh sách và lịch sử của Đạo Phật thì Đạo Phật chỉ có tồn tại được một trăm năm, lúc bấy giờ chúng tỳ kheo tu tập đúng chánh pháp, còn từ đó về sau này chúng tỳ kheo đều tu sai pháp của Đạo Phật do bởi Đạo Phật phát triển theo kiểu thế tục hóa mê tín dân gian và bị các tôn giáo khác đồng hóa. Thời gian một trăm năm đầu ấy, trong khi Đức Phật còn tại thế, tuy vậy, trong chúng tỳ kheo vẩn có nhiều người sống không đúng phạm hạnh, không ly dục ly ác pháp, nên Đức Phật buộc lòng phải chế giới bổn Patimokha để ngăn cấm. Nhưng từ khi có giới bổn ra đời chúng tỳ kheo lại càng vi phạm nhiều hơn.

Điều trên ghi không đúng theo lịch sử đạo Phật, hoặc là chỉ do suy đoán riêng của Thông Lac. Phật giáo nguyên thủy, giữ đúng theo hình thức tu hành thời Phật, vẫn tồn tại vài trăm năm sau khi Đức Thích Ca nhập diệt, sau đó mới chia thành nhiều bộ pháiThượng Toạ Bộ, Đại Chúng Bộ sau này tập họp thành Nam Tông, Bắc Tông. Theo lịch sử, Phật chỉ giảng pháp trong 49 năm, không phải 100 năm (tại thế) như TL viết. Giới luật là điều cần thiết cho người xuất gia tu hành vì họ có đời sống, sinh hoạt, công việc tu tập khác với người thế gian. Và không phải khi có giới luật ra đời thì tỳ kheo càng phạm giới hạnh , vì làm sao gọi là phạm giới khi không hay chưa có giớị! 

Đến khi Đức Phật thị tịch, các vị đại đệ tử của Người không đủ uy đức điều khiển một số chư Tăng quá đông đảo (1250 vị tỳ kheo). Vì thế sau khi trà tỳ nhục thân Đức Phật xong, các vị đại đệ tử của Đức Phật, nhất là ông Ca Diếp đã trực tiếp nghe một số chúng tỳ kheo vui mừng khi hay tin Đức Phật nhập diệt. Cho nên sau khi đám tang xong, ông vội vàng mở cuộc họp, thiết lập cuộc kết tập kinh luật lần đầu tiên, để lấy đó làm giềng mối cho Đạo Phật ở ngày mai.

Từ khi Đức Phật nhập diệt, mặc dù kinh luật đã được thiết lập nhưng ít ai còn giữ và sống đúng giới hạnh, nên lần lượt chư Tăng chia thành nhiều bộ phái (20 bộ phái) và mỗi bộ phái tự kiến giải kinh luật riêng của bộ phái mình, do đó kinh sách phát triển của Đạo Phật càng ngày càng tăng lên rất nhiều.

Kinh và luật sau khi Phật nhập diệt càng nhiều hơn trước thì không thể nói là người theo đạo Phật sống và giữ giới ít hay kém hơn. Chỉ có thể hiểu là các vị lãnh đạo Phật giáo sau này đòi hỏi đệ tử giữ giới nhiều hơn, học tập nhiều hơn để đối phó với tà thuyết ngoại đạo càng ngày càng chống phá Phật giáọ Những điều giảng dạy ban đầu của đức Phật khi tại thế không còn đủ để dùng lý luận, biện bác, đả phá lại những lý lẽ, luận điệu chống đối Phật pháp của nhiều người trong và ngoài đạo Phật ở các thời đại sau nàỵ

Chính những kinh sách này dẫn đến lìa xa Đạo Phật (mất gốc). Người tu sĩ Đạo Phật sống không còn đúng phạm hạnh, tâm không ly dục ly ác pháp được nên tu hành thiền định chẳng có kết quả, nhập định chẳng được, phần đông rơi vào tà định. Vì thế thời nay ít ai tu đúng "Chánh niệm" và nhập đúng "Chánh định". 

Những kinh sách đó là sự phát triển tự nhiên của tư tưởng Phật giáo theo thời giankhông gian khi đạo Phật mở rộng để đi vào nhiều vùng điạ lý, nhân văn có nhiều nền văn minh, văn hoá khác nhaụ Chính ra , đạo Phật thời nguyên thủy mang nhiều tính cách của Bà La Môn là nguồn phát xuất của đạo Phật, ít ra là về hình thức (như khất thực, khổ hạnh, chưa có tự viện) . Người trong đạo Phật, nhất là Đại Thừa, chấp nhận tính cách khế lý và khế cơ trong sự phát triển đạo Phật, tức mở rộng giáo pháp nhưng phải vừa hợp với giáo lý căn bản của đạo Phật ban đầu vừa hợp với căn cơ của con người sống trong nhiều thời đại và nền văn hoá khác biệt nhaụ Như vậy đạo Phật mới có thể tồn tại và phát triển khi trải qua hơn 2500 năm lịch sử.

Còn về cái "Chánh Định" mà Thông Lạc đề cao ở đây, thì theo bài viết chỉ là thứ Định của Tứ Thiền Bát Định, khởi đầu là của Bà La Môn, hay ngoại đạo, được Phật giáo tiếp nhận từ thời Phật, và tuy ngày nay vẫn còn nhiều người theo tập, như bên Nam Tông, nhưng đã được thay thế dần bằng những thứ Định khác, có vai trò quan trọng hơn trong việc phát triển tuệ giác, thể nhập tự tánh phù hợp với chủ đích của đạo Phật hơn.

Đọc lại những quyển kinh luận của các nhà học giả, sư, thầy viết ra, lý chánh pháp mù mờ không rõ, đời - đạo viên dung lố bịch, đời chẳng ra đời, đạo chẳng ra đạo, mượn râu ông nọ cắm cằm bà kia, giống như chiếc áo chắp vá chỗ này, chắp vá chỗ khác, hành pháp thì không thông, nên tưởng tượng ra các hành dựa theo khoa học, võ học, dưỡng sinh, khí công, các pháp hành của Yoga, v.v.., tu tập ức chế thân tâm một cách quá đáng, tạo ra biết bao nhiêu bịnh tật cho những hành giả dại khờ tự đem mình vào chỗ chết, chỗ khổ mà không biết.

Chuyện kể trên không thấy có trong các pháp Thiền Định chân chính của đạo Phật, dù thuộc Nam Tông, Đại Thừa, Thiền Tông hay Mật Tông.

Kinh sách phát triển của Đạo Phật quá nhiều nhưng chẳng biết tìm đâu ra một cuốn kinh nào để tu đến nơi đến chốn, đọc vào chỉ toàn là luận lý thuyết suông, thực hành thì vay mượn những pháp môn của ngoại đạo. Chính những người đã viết ra những bộ kinh đang bày bán, họ cũng chẳng tu đến đâu vì họ đang sống chạy theo dục lạc thế gian như những người khác, vì thế biết rõ họ chưa giải thoát.

Kinh Phật nói chung gồm có hai loại, hoặc giảng về giáo lý đạo Phật, hoặc chỉ rõ phương pháp tu hành, thực tập Thiền Định. Cũng có kinh bao gồm cả hai phần nàỵ Vì đạo Phật thâm diệu vô cùng nên đọc hiểu kinh Phật là chuyện không phải dễ dàng. Do đó phải kiên tâm trì chí tìm hiểu kinh điển với sự hướng dẫn của các bậc đại đức thạc học thì mới mong hiểu thấu những ý nghĩa sâu xa tàng ẩn. Còn khi "tự đọc", tự tìm hiểu mà không hiểu nổi nghĩa kinh thì không thể đổ lỗi cho kinh kệ chỉ có lý thuyết suông hay không chỉ rõ ràng pháp môn tu tập. Chuyện này thuộc về khả năng đọc hiểu của người đọc kinh.

Sau mười năm trong thất, sống giữ gìn giới luật đúng phạm hạnhtu tập Tứ Niệm Xứ, Tứ Thánh Định, tôi đã thấy được kết quả của những pháp môn này làm chủ sự sống chếtchấm dứt sự tái sanh luân hồi.

Đây là pháp môn của Phật giáo thời nguyên thủyNam TôngBắc Tông đều thừa hưởng cái di sản chung đó đến từ lời giảng dạy của đức Phật. Nhưng về sau, hơn hai ngàn năm sau, nhiều pháp môn tu tập khác được lần lượt ra đời, để phát triển hay thay thế phương pháp tu tập lúc ban đầụ

Ra thất tôi thành lập tu viện Chơn Như tại ấp Gia Lâm, xã Gia Lộc, huyện Trảng Bàng, Tỉnh Tây Ninh, quyết tâm chấn hưng lại Phật Pháp. Nhưng hai chục năm trôi qua, biết bao nhiêu người theo tu, chỉ tu có ba hạnh: ăn, ngủ, độc cư, mà không ai tu nổi, nên họ không thể nào tu định vô lậu, ly dục ly ác pháp; không ly dục ly ác pháp thì làm sao nhập được Tứ Thánh Hiện Tại An Lạc Trú Định.

Như vậy "pháp môn" của "thầy Thông L.ạc" có thể không khế lý , và không khế cơ, không phù hợp với đạo Phật đang có hàng triệu người theo tu học.

Hiện Tại An Lạc Trú Tứ Thánh Định không nhập được thì không bao giờ làm chủ sự sống chếtchấm dứt luân hồi.

Tu viện của chúng tôi chỉ còn lại một vài nguời sống đúng phạm hạnh, ly dục ly ác pháp, hiện giờ họ đang thực hiện khá sâu vào bốn thiền (Tứ Thánh Định) họ sẽ là người thắp sáng lại Đạo Phật sau này, nếu chúng sanh có đủ duyên, nếu không đủ duyên tức là thiếu phước thì những tu sĩ này sẽ không đủ nghị lực và bền chí chiến đấu lại những nghiệp lực cuối cùng của đời mình.

" Chỉ còn lại vài người" , con số nói lên pháp môn này "hiệu quả" như thế nào đối với người tu theo ?

Con đường tu hành theo Đạo Phật rất thực tếcụ thể cho tất cả mọi người; ai cũng có thể giải thoát khỏi cảnh khổ của thế gian bằng một cuộc sống "Đạo" ly dục ly ác pháp.

Sống có ly dục ly ác pháp thì sự tu hành theo Đạo Phật mới có kết quả, bằng ngược lại tu hành vô ích, không lợi mình lợi người còn mang nợ đàn na thí chủ.

Vì sống đạo thì phải ly dục ly ác pháp nên ít có người theo sống được, hầu hết đều bỏ cuộc tu hoặc tu có hình thức hoặc biến thái Đạo Phật qua một hình thức khác (Bồ tát hạnh) để dễ bề hành dục lạc.

Bồ tát hạnh , Bồ Tát Thừa là chỉ Đại Thừạ Còn pháp môn Thông Lạc cho biết ở trên có vẻ thuộc "Tiểu Thừa" nên từ góc nhìn đó với ý tưởng hẹp hòi, TL chê bai Bồ Tát đạo thì dễ hiểu được là tại saọ

Suy đi nghĩ lại, tôi đắn đo nhiều lần không quyết định có nên triển khai giáo án đường lối tu tập của Đạo Phật cho hậu thế không? Nếu đường lối tu hành của Đạo Phật không được phổ biến ở đời này, nhất là đạo đức giải thoát không làm khổ mình, khổ người thì loài người sẽ đi về đâu? Và sẽ khổ đau biết nhường nào?

Có chắc là "pháp tu" của Thông Lạc giống các pháp môn chính đức Thích Ca dạy không ? Ai dám bảo đảm là gần giống nhaụ Còn nếu không giống, thì pháp tu do TL đặt ra có phải là rời xa pháp Phật không. Còn chuyện xa cách pháp Phật bao nhiêu thì khó thể biết.

Sự mê mờ vô minh của con người từ ngàn xưa đến nay đã lầm chấp và cho các pháp thế gian là thật có, chúng sẽ đem lại hạnh phúc cho họ, khi họ được đầy đủ. Vì sự lầm chấp này, họ ôm giữ khư khư các pháp thế gian, không chịu buông bỏ, do thế, ác pháp càng tăng trưởng, thiện pháp càng suy giảm, con người khổ đau lại càng khổ đau hơn.

Lý lẽ trên chỉ là lời nói chung chung , chứ làm sao biết chắc pháp của thầy Thông L.ac không phải là "pháp thế gian", không phải là ` "thiện pháp".

Lòng thương xót bao người đã theo Đạo Phật từ xa xưa, hiện giờmai sau, bao thế hệ này nối tiếp bao thế hệ kia, tu hành giải thoát đâu không thấy chỉ thấy toàn ưu bi sầu khổ, bịnh chết, lại càng khổ đau hơn. Tu mãi chỉ có an ủi tinh thần một cách trừu tượng, mơ hồ chẳng có thực tế chút nào cả, chẳng có lối thoát ra, loanh quanh lẩn quẩn trong mê hồn trận của Đại ThừaTối Thượng Thừa.

Những gương Thầy Tổ của chúng ta trước khi chết phải chịu khổ đau quá ư cay đắng, khiến cho chúng ta bâng khuâng và lo nghĩ rất nhiều về số phận của chính chúng ta và các đệ tử của chúng ta sau này. Đạo Phật nói riêng và các tôn giáo khác nói chung có giải quyết được sự khổ đau của con người hay chăng? Hay chỉ là một điều an ủi tinh thần suông của thế hệ này đến thế hệ khác. 

Chuyện đau đớn trên thân thể khi đang sống cũng như lúc lâm chung là chuyện thường, xảy đến cho bất cứ a i khi còn trong thân phận con người trôi lăn trong vòng luân hồi sinh tử. Điều này nằm trong cái Khổ Đế của đạo Phật, không phải là kết quả của chuyện tu nhiều hay ít, tu đúng hay saị 

Chứng nghiệm sự giải thoát của Đạo Phật cụ thểrõ ràng, tôi không đành lòng nhìn nhân loại dần dần đi xuống hố thẳm khổ đau mà cứ tưởng mình vượt ra đau khổ bằng khối óc, đôi tay, kỹ thuật, khoa học, công nghệ hiện đại, v.v.. làm ra vật chất đầy dẫy thì loài người sẽ đầy đủ hạnh phúc an vui, không còn khổ đau nữa.

Sự nghĩ tưởng như vậy là lầm, nếu con người không có đạo đức thì đừng mong lấy vật chấtgiải quyết sự khổ đau của con người được. Vật chất càng nhiều sự khổ đau của con người càng lớn, do lòng ham muốn tạo ra nhiều ác phápthế gian này sẽ là địa ngục, nếu khôngđạo đức, con người sẽ vì vật chấttrở thành ác thú và quỷ dữ, v.v... Biết mình tu hành chưa đủ uy đức như Phật, cũng chưa đủ tài trí làm công việc lớn này, nhưng không thể làm ngơ trước sự đau khổ của muôn người, trước sự tồn vong của Đạo Phật, một tôn giáo có hàng triệu người theo tu hành lại bị hướng dẩn tu không đúng chánh pháp. Vì thế chúng tôi buộc lòng phải nói lên sự thật để mong xây dựng lại đường lối tu tập của Đạo Phật cho đúng đắn, ngõ hầu làm sáng tỏ lại giáo pháp của Đức Phật và để cứu giúp biết bao nhiêu người đang và sẽ lầm đường lạc lối trong những pháp tu sai cách thức (tu ức chế tâm). 

Nhận đức Phật là bậc trí tuệ siêu việt như vậy mà giáo lý của Phật theo Thông Lạc đã sai lạc đi chỉ sau một trăm năm, thì "thiện pháp" của Thông Lạc trong bao lâu nữa sẽ thành ác pháp ? Thật khó đoán

Xin những bậc chân tu của Phật Giáo hãy vì tiền đồ Phật Giáo, vì tất cả chúng sanh, vì nhân loại, vui lòng góp sức chỉ vạch những chỗ sai, để cùng chúng tôi kịp thời chấn chỉnh cho đúng đường lối tu hành và đạo đức của Đạo Phật. Xin chân thành tri ân quý vị.

Kính ghi
Thích Thông Lạc
Tu Viện Chơn Như
(Ngày 06 - 10 1997)

Không biết HT Thanh Từ đã nghĩ thế nào về câu viết có vẻ "chân thành" như trên. Chắc HT chỉ cườị 

 


From: vuong van <vuongvanvan@..> 
Date: Sat Jun 21, 2003 12:11 am
Subject: Re: HT. Thông Lạc

Chào D/H Hoà

Chuyện này có ý nghiã và giá trị gì thì D/H đã biết rồị - A La Hán TL sau bao nhiêu năm theo học với thầy TT vẫn tự thấy mình còn TSS - tuyệt vọng muốn tự tử Nhưng nhờ kinh Nikaya mà giải thoát, đạt qủa A La Hán - Cũng có thể lắm - Tại sao không? Có thể tất cả kinh điển phương pháp của thầy TT không hợp cơ, A la hán TL lại có duyên với Nikaya do đó tu tập thành công. điều đó không có chi lạ.

Cái lạ lùng là A la hán TL sau khi thông ngộ lại nhờ người dạy pháp môn mà TL cho là "sai lạc - lừa đảo v.v." (chính pháp môn đó TL xém tự tử) để ấn chứng cho thì hoàn toàn không hợp lý. Chuyện này giống như A la hán TL tới trường dạy "lưà đảo" xin cấp bằng A la hán- thì ra cái thể thống chi - A la hán gì lạ thế. Nếu A la hán TL trở lại gặp thầy TT , có lẽ để "ấn chứng" cho thầy TT thì thuận tai hơn. 

Đại đa số dân VN đang khổ một cách tàn bạo - trời xui đất khiến có 1 vị A la hán ra đời, âm thầm cứu người có hay hơn không - Đạt được A La hán là nỗi vui sướng qúa lớn sau vô số kiếp trầm luân - còn có chi vướng bận trong hồn mà chê bai qúa cỡ vậy - Dùng trí tuệ giác ngộ vạch ra từng điểm sai sót của kinh điển Đại Thưà công đức vô lượng có hơn không. Phật TC sau khi ngộ,ngài đi tìm thầy của mình là Uđaka để độ cho ( rất tiếc thâỳ của người đã chết) người lại đi tìm 5 anh em Kiều trần Như để chỉ dạy - A la hán ngày nay sao chẳng giống chút chi của người xưa cả .

VVV


From: "Hoa Nguyen" <THANHHUY@m...> 
Date: Sat Jun 21, 2003 3:30 am
Subject: Re: HT. Thông Lạc

Chào d/h Vuong Van,

Rất vui khi "gặp" lại đạo hữụ 
Chuyện HT Thông Lạc đổi pháp tu, từ "tri Vọng" của HT Thanh Từ qua Tứ Thiền Định của Nam Tông thì không có gì là lạ. Đúng như d/h viết mỗi người có một sở thích, khả năng riêng khi học tập hay theo đuổi bất cứ chuyện gì. Trong đạo Phật gọi đó là căn cợ. Như vậy, HT TL có căn cơ để tu tập Thiền Nam Tông, nhưng không phải là Minh Sát hay Tuệ Sát của các danh sư Thái Lan và Miến Điện cũng bị TL chê bai, giống như chê Thiền Tông hay Đại Thừạ. 

Nhân đây, tôi thấy các tên gọi Đại ThừaTiểu Thừa đã thành hình qua lịch sử lâu dài của đạo Phật, và quả là khi dùng tên Tiểu Thừa để gọi một bộ phái Phật giáo thời xưa (thoát thân từ Thượng Toạ BộĐồng Diệp bộ) th`i có ý coi thường. Nhưng ngày nay các sách tiếng Anh vẫn thường dùng Mahayana, và Hinayana mà chắc không bị ai phản đốị. Cho nrên để chỉ Phật giáo Nam tông thời xưa tôi dùng từ Tiểu Thừa, và để chỉ Phật giáo Bắc Tông mà không thuộc Thiền Tông hay Mật tông tôi gọi là Đại Thừạ Hai danh từ này tôi sẽ dùng tự nhiên, không có ý coi thường hay mặc cảm gì.

Nếu theo đúng giáo lý Tiểu Thừa , thì vào tới Tứ Thiền, thuộc sắc giới, như HT TL cũng chưa đắc được A La Hán. Ngay cả khi vào được Thức Vô biên xứ, như TL nói làm được, thì cũng còn trong vô sắc giới chưa thể là A La Hán, là quả vị ở ngoài tam giới (Dục, Sắc và Vô sắc giới). Nếu đạo hữu có đọc huynh HL thì thấy huynh HL còn đi xa hơn như tới Diệt thọ tưởng định (DTTD). .Nhưng nhiều sách chú giải cho là vào được DTTD cũng chưa được giải thoát theo ý nghĩa của Phật giáọ 

Viết tóm lại, thì tôi muốn nói cứ theo bài viết của HT TL và dựa vào kinh điển Tiểu Thừa (xưa) hay Nam Tông (nay) thì HT TL chưa thể là A La Hán, dù có ai tin ông là A La Hán đi nữạ

Điểm thứ hai là xét đến trí tuệ của HT TL thì đó có thể là trí tuệ của một bậc ALH hay không. Tôi ngờ là không và đang chứng minh dần bằng cách "phát nguyện" đọc hết tài liệu về HT TL do Ban Biên Tập Hoa Sen gởi lên đây . Để coi có được ông TL với cái trí tuệ đó khai sáng được gì không. Vì thế tôi vẫn còn ráng tiếp tục viết về chuyện nàỵ 

Có một điều đạo hữu viết rất chí lý. Sau khi ngộ đạo rồi tại sao HT Thông Lạc không trở lại độ thầy, hay bạn đồng tu. Có phải dễ dàng hơn đi tìm những người khác không, bằng cách dùng ngay thân chứng cho họ thấy lối tu của họ, như "Tri Vọng ", không đưa đến chứng ngộ

Tôi cũng thấy có điều đáng suy nghĩ. HT Thanh Từ có hai đệ tử kiệt xuất như Chơn Quang và Thông Lạc thì cũng là nhiềụ. Nhưng vị thầy đáng kính như HT có hàng trăm, hàng ngàn đệ tử nên không đổ lỗi cho thầy khi trò có điều chi không tốt lắm. Ngoài ra, Thông Lạc chê kinh Lăng Nghiêm dữ quá, mà Lăng Nghiêm thì nói rõ nhất về trường hợp những người tu chứng nửa vời, tự mình và nhiều người khác tưởng là đắc đạo nhưng thực ra không phảị

Hòa
Tạo bài viết
Khoá tu lần này thu hút sự tham gia của hơn 500 bạn trẻ từ mọi miền đất nước, dưới sự hướng dẫn của Đại Đức Giác Minh Luật – Trưởng Ban Tổ Chức cùng gần 30 Chư Tôn Đức Tăng – Ni trẻ.
Penang - hòn đảo xinh đẹp đậm đà nét văn hóa độc đáo của đất nước Malaysia ( Mã Lai), một trong những điểm đến lý tưởng nhất trên thế giới trong những ngày này đã đón tiếp hàng ngàn Tăng Ni và Phật tử từ các châu lục gồm 30 quốc gia về tham dự Đại Hội Tăng Già Phật Giáo Thế Giới (The World Buddhist Sangha Council - WBSC) lần thứ 10. Khách sạn Equatorial là địa điểm chính, nơi diễn ra suốt kỳ đại hội lần này từ ngày 10 đến 15.11.2018.
Cộng đồng những đạo hữu của Ngôi Chùa Phật giáo ở Quận Cam (Orange County Buddhist Church – OCBC) trở nên càng lúc càng đa dạng về chủng tộc, và một số cho rằng nguyên nhân là những tương đồng với Thiên Chúa giáo.