Bức Ảnh Tuyệt Vời

18/09/201012:00 SA(Xem: 42078)
Bức Ảnh Tuyệt Vời

qd-title-2
BỨC ẢNH TUYỆT VỜI
botat_quangduc-m

Vào năm 1963, giải thưởng Pulitzer về ảnh thời sự độc đáo nhất trong năm được trao cho nhiếp ảnh Malcolm Browne của hãng thông tấn UPI Hoa Kỳ. Đó là bức ảnh cố Hòa Thượng Thích Quảng đức vị pháp thiêu thân vào buổi sáng ngày 11-6-1963 tại ngã tư đường Phan Đình Phùng và Lê Văn Duyệt thành phố Sài gòn lúc bấy giờ. (xem hồi ký đặc biệt của TT. Thích Đức Nghiệp)

Những ngày hôm sau, bức ảnh này được đăng rõ ràng trên trang nhất của các tờ báo lớn khắp thế giới, gây một chấn động tâm lý toàn cầu, gây sửng sốt bàng hoàng cho những người trách nhiệm liên hệ đến thời cuộc Việt nam, phải để tâm xét lại những gì đã xảy ra trong những ngày tháng gần gũi lúc đó.

Ba mươi hai năm sau, ông Robert Mc Namara, Bộ trưởng quốc phòng Mỹ vào thời đó (1963) đã ghi lại nỗi “sửng sốt, bàng hoàng” của ông và chính phủ Mỹ ở Washington khi biết được sự kiện này. Ông viết trong quyển Hồi Ký (xuất bản năm 1995) với đoạn như sau:

“..vào thời gian cuộc khủng hoảng chính trị và đàn áp tôn giáo nổ ra khắp cõi Nam Việt nam, giới Phật tử căm phẫn chế độ ông Diệm vì đe dọa đến quyền tự do tín ngưỡng của người dân, đã tổ chức các cuộc phản đối dẫn đến nhiều trận xô xát với lực lượng an ninh của ông Diệm. Lối đàn áp này càng làm cho không khí sôi sục thêm, gồm những vụ tự thiêu của các tu sĩ Phật Giáo. Những sự kiện này gây sửng sốtbàng hoàng cho tôi và các giới chức tại Hoa Thịnh đốn gây bất lợi cho đường lối cai trị của ông Diệm...” (Hồi Ký Robert Mc Namara, trang 66).

Không những chỉ có ông Mc Namara và các giới chức thẩm quyền ở Hoa Thịnh Đốn sửng sốt, bàng hoàng, mà cón nhiều người khác ở nhiều nơi khác nhau cũng đều bị xúc động mãnh liệt trước sự hy sinh cao cả của cố Hòa Thượng Thích Quảng Đức mà không ai ngờ trước.

Bức ảnh này còn tuyệt vời hơn nữa, không phải chỉ vì những mầu sắc sống động gây ấn tượng mạnh nhất, không phải chỉ vì thái độ bình thản vô uý, trước và trong khi lửa cháy “ngất tòa sen”, mà đẹp hơn nữa là vì nó mang theo một thông điệp trác tuyệt hào hùng. Đó là đòi hỏi “bình đẳng tôn giáo và công bình xã hội” cho dân tộc Việt nam vào thời buổi lúc ấy:

... Đệ tử hôm nay nguyện đốt mình,
Làm đèn soi sáng nẻo vô minh.

... Vì sự bất công tôi thiêu xác
Khói hồn nguyện độ kẻ hàm oan
Kính chúc tăng ni tâm dũng tiến
Chánh pháp ngày mai phải trường tồn.
(Kính dâng Hiền Thánh Tăng-thơ của Ngài Quảng Đức để lại)

... Trước khi nhắm mắt về cảnh Phật, tôi trân trọng kính gởi lời cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên lấy lòng bác ái từ bi đối với quốc dân mà thi hành chính sách bình đẳng tôn giáo để giữ vững nước nhà muôn thưở...”
(Thích Quảng Đức)

Tạo bài viết
16/10/2014(Xem: 18342)
Trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp do Covid-19, để hiểu rõ hơn về dịch bệnh này, trao đổi với Báo Giác Ngộ, ĐĐ.Thích Trí Minh, Bác sĩ chuyên khoa cấp I, Giảng viên Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM chia sẻ:
Trong cuộc sống thì cuộc đời không phải lúc nào là đất bằng, trải thảm mà có lúc chông gai, có lúc hầm hố, có khúc khuỷu, cũng có lúc gian trầm mà cũng có thuận lợi. Hãy giữ tâm bình giữa cuộc đời để ngay nơi đời có đạo, ngay nơi đạo là tâm, ngay nơi tâm hiển tánh, ngay nơi tánh là phật, ngay nơi phật là giác ngộ tĩnh tại giải thoát.
Vậy nếu có chuẩn bị thì tốt nhất là không chuẩn bị điều kiện bên trong hay bên ngoài gì cả, mà ngược lai, nên buông xuống mọi chuẩn bị, mọi dính mắc, mọi chấp trước, mọi lo toan… để trả tánh biết lại cho bản chất uyên nguyên sáng suốt định tĩnh trong lành của nó mới mong thích ứng dễ dàng nhất với những điều kiện biến đổi khôn lường. Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là chỉ nên tinh tấn chánh niệm tỉnh giác đối với thực tại thân – tâm – cảnh, không tham sân với nó, không nương tựa, không dính mắc bất cứ điều gì trong thực tại. Đây là thái độ tốt nhất mà mỗi người nên sống trong từng giây phút giữa cuộc đời đầy những biến đổi bất ngờ, cho dù có tận thế hay không. Hãy trở về trọn vẹn với thực tại hiện tiền, sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, còn mọi chuyện hãy để cho pháp tự vận hành theo cách tự nhiên của pháp.