Ta Vẫn Chờ Em Nơi Chốn Cũ - Thích Đồng Tâm

01/03/201212:00 SA(Xem: 10483)
Ta Vẫn Chờ Em Nơi Chốn Cũ - Thích Đồng Tâm
MỤC LỤC
TẠP CHÍ ĐẠO PHẬT NGÀY NAY SỐ 14
THÁNG 02 NĂM 2012
Ta vẫn chờ em nơi chốn cũ 
Thích Đồng Tâm


blankNhư vậy là đã gần 25.200 giây ta không gặp em! Những ngày tháng cùng chia sẻ những buổi học không đầu không cuối, những lúc ngồi ngắm gió bay qua giảng đường sân thượng và cả những lúc ta cùng em pháp đàm miên man vô tận…! Ta không còn được thấy em! Có phải ta đã đánh mất em?

Con người ta khi phải xa những thứ thân quen bỗng thấy có gì đó trống trải và thiếu thốn. Chúng ta tự lập trình cho cuộc sống mình phải như thế này và phải như thế nọ…! Và nếu ta có đi chệch hoặc giả như có thay đổi chút ít trong cái chương trình đã hoạch định thì ta thấy như mình đang đi ngược lại với chân lý đến với sự thật. Ta thấy ta lạc lõng và lọt thỏm giữa mênh mông cuộc đời.

Đánh mất!

Nghe có gì đó thật đáng sợ! Từ những cái mất vật chất nho nhỏ cho đến mất những cái lớn lao như mất người thương, mất việc làm, mất danh dự, mất tương lai thậm chí là đánh mất cuộc sống của chính mình, có thực là nỗi niềm thống khổ lê lết triền miên qua những kiếp đời vô thường ngắn ngủi?

Chỉ khái niệm “đánh mất” thôi nghe đã không ổn rồi! Tất cả như một giấc mơ! Vậy còn có gì cho em và cho ta để đánh mất! Theo nguyên tắc thì khi ta có cái gì đó thì ta mới có thể đánh mất được. Ngay cả hình hài này còn không phải của em và ta thì chúng ta còn gì để mất nửa phải không em? Cho nên nếu vì một điều gì mà ta và em không còn gặp nhau nữa thì ta và em cũng đừng buồn! Những thanh âm mà em nghe, những dáng hình mà em gặp đó chỉ là một trong muôn ngàn biểu hiện của một nguồn sống chuyển vận không ngừng. Chạm vào ta, em hãy chạm vào bằng tất cả giác quan trong cái nhìn trầm tĩnh không suy tư, không phân biệt của buổi ban đầu!

Nơi chốn cũ...!

Ngày xưa ta vẫn thường kể em nghe câu chuyện về đôi bạn đà điểu và chong chóng tre. Câu chuyện kể về đôi bạn thân ngày ngày ngồi chơi bên nhau trên sa mạc. Chúng thường nằm ngắm mây bay qua những rặng xương rồng và nghe những con kỳ đà cất tiếng ồ ồ trước cổng bình minh. Chúng thường chia sẻ với nhau về các cảm xúc, những ý niệm về cuộc sống. Chúng nói với nhau về cả những đau khổ, khó khăn mà chúng phải đối mặt trong cuộc sống này. Đà điểu thân hình to lớn, khỏe mạnh. Nó thường tự hào vì có đôi chân to khỏe có thể chạy xa và nhanh. Chong chóng tre hỏi bạn: "Vậy khi gặp nguy hiểm bạn sẽ dùng đôi chân to khỏe của mình để vựợt thoát phải không?". Đà điểu buồn đáp: "Không cậu bạn! Những lúc gặp đau khổ hay gặp nguy hiểm, tớ vùi đầu xuống cát, mắt tớ nhắm lại để không phải thấy những đau khổ hay nguy hiểm xảy ra! Cái gì xảy ra thì kệ vậy! Còn cậu thì sao?"

Chong chóng tre thì mỉm cười: "Tớ chẳng được to lớn và mạnh khỏe như cậu. Tớ cũng chẳng có đôi chân chạy nhanh và xa như cậu. Mỗi lúc gặp bão tố, tớ không thể chạy trốn đâu được hết. Tớ chỉ có thể nhìn thẳng vào cơn bão, nhìn nó thật kỹ và đối diện với nó! Tớ xoay theo nó để tớ không bị cơn bão quật ngã! Bão càng mạnh, tớ quay càng nhanh! Thế là tớ biến cơn bão thành sức mạnh của tớ rồi!".

Dù ở đâu hay trong hoàn cảnh nào em cũng hãy hiên ngangdũng cảm đối diện, mỉm cười với khó khăn của em như chiếc chong chóng ấy nhé!

Nơi chốn cũ- vương quốc của bình an- nơi hạnh phúctình thương chưa bao giờ vắng mặt, nơi mà ta và em còn đến và đi trong cuộc hành trình của mình… Ta vẫn chờ em nơi chốn cũ!

 

 

Tạo bài viết
06/06/2014(Xem: 4766)
02/09/2020(Xem: 20556)
01/12/2014(Xem: 6442)
08/01/2015(Xem: 6364)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.