Mẹ

24/08/20183:01 SA(Xem: 1882)
Mẹ

blankMẸ

 

vu lan nho meMỗi năm ngày giỗ Mẹ

Sóng kỷ niệm dập dồn

Vỗ tâm con ghềnh đá

Nhớ thời Mẹ còn bên

Những ngày xa xưa ấy

 

Từ phương trời xa xôi

Hay tin Mẹ qua đời

Con thẫn thờ lặng người

Nước mắt tuôn tuôn rơi

Kinh Di Đà giải thoát

An ủi tấm lòng côi

Nhắm mắt con thấy Mẹ

Tâm hướng về Mẹ thôi

 

Cõi mây nào cao vợi

Thần thức Mẹ rong chơi

Ngũ uẩn thân rã rời

Tâm Mẹ hòa muôn nơi

Lòng con chùng sâu lắng

Trong tiếng niệm Di Đà

Khói trầm dâng man mác

Ánh nến lung linh vàng

Cánh hồng rơi nước mắt

Hoa tuyết trắng vườn hoang

Áo con cài hoa trắng

Con nhớ Mẹ vô ngàn

 

Nhớ ngày về thăm Mẹ

Nắng chiều ôm bóng hạc

Mắt Mẹ mờ sương mù

Má nhăn nheo tóc bạc

Phòng Mẹ nằm thâm u

Con bỗng dưng lo sợ

Ngày Mẹ thành thiên thu

Ngồi cạnh Mẹ chuyện trò

Như thời con còn thơ

Hỏi Mẹ quên hay nhớ

Những đứa con bơ vơ

Những đứa con viễn xứ

Còn nặng gánh phong trần

Những đứa con vong thân

Bao năm Mẹ ngóng chờ

 

Tâm Mẹ gió buông thoảng

Đâu còn phiền não

Mẹ cùng con tụng lại

Lời Thiền sư khắc ghi

Con mớm cháo Mẹ ăn

Dâng nước, Mẹ nhấp dần

Tay Mẹ gầy quờ quạng

Lần thành ghế run run

 

Bàn tay ấy ngày xưa

Mẹ đã từng tắm rửa
Bồng bế lũ con thơ

Nấu ăn rồi giặt giũ

Đôi vai ấy ngày xưa

Mẹ đã từng tần tảo

Quảy gánh nặng cuộc đời

Nuôi những đứa con côi

Mẹ chẳng than một lời

 

Những tháng ngày gian khổ

Mỗi ngày khi đi học

Con chở Mẹ đến chợ

Ghi đông hai giỏ đầy

“Phía sau Mẹ ngồi vững?”

Đường dài xe ì ạch

Một tay Mẹ ghì chặt

Giỏ hàng nặng trên chân

Tay kia Mẹ ôm giữ

Yên trước chỗ con ngồi

Những tháng ngày gian khổ

Trưa tan học con về

Ghé chợ con rước Mẹ

Dọn hàng mệt lã người

Mẹ chẳng than một lời

 

Một lần con với Mẹ

Lăn lóc ngủ bến đò

Trời đêm khuya lạnh lẽo

Mẹ thức ngồi chèo queo

Con co ro nằm ngủ

Chờ thăm nuôi người con

Trốn đi vào tù tội

Miền đất đỏ mù trời

Mẹ chẳng than một lời

 

Chịu đựngtừ bi

Cứu vớt bầy con dại

Lòng Mẹ là biển cả

Bao lakiên trì

 

Mẹ đã đi xa rồi

Sáu năm qua như mộng

Lần cuối con bên Mẹ

Bóng hạc mắt sương mờ

Con vẫn còn nhớ rõ

 

Hôm nay ngày giỗ Mẹ

Con thắp nén hương trầm

Khói trầm cay khóe mắt

Hoa tuyết trắng vườn hoang

Bóng hạc mắt sương mờ

Con vẫn còn nhớ rõ

Con thấy Mẹ trong con

Mẹ ơi, Mẹ không mất

 

Hôm nay ngày giỗ Mẹ

Lung linh ánh nến vàng

Khói trầm cay khóe mắt

Hoa tuyết trắng vườn hoang

 

Nguyên Thuần

 

Tạo bài viết
15/08/2010(Xem: 112366)
05/08/2011(Xem: 75918)
18/08/2016(Xem: 5437)
10/10/2017(Xem: 5156)
Với người Bhutan, Phật giáo không chỉ là một tôn giáo mà đơn giản là triết lý thấm đấm trong văn hóa, lối sống và từng nếp nghĩ của đời sống thường nhật. Trong các nghi thức tâm linh, người Bhutan rất coi trọng nghi thức tang lễ, nếu không muốn nói là coi trọng nhất bởi vì cái chết không chỉ đánh dấu sự rời bỏ của thần thức mà còn khởi đầu của tiến trình tái sinh.
Ba tháng Hạ an cư đã qua, Tăng tự tứ cũng đã viên mãn, và tháng Hậu Ca-đề cũng bắt đầu. Đây là thời gian mà một số điều Phật chế định được nới lỏng để cho chúng đệ tử có thể bổ túc những nhu cầu thiếu sót trong đời sống hằng ngày. Cùng chung niềm vui của bốn chúng, nương theo uy đức Tăng-già, tôi kính gởi đến Chư Tôn đức lời chúc mừng đã hoàn mãn ba tháng tĩnh tu trong nguồn Pháp lạc tịnh diệu, phước trí tư lương sung mãn.
Coronavirus đang chia rẽ người dân Mỹ trong đó có cộng đồng Phật tử Việt. Người đệ tử Phật phải thường quán niệm: an hòa ở đâu và làm sao giữ đƣợc. Những tranh luận từ quan điểm, nhận thức, định kiến đã tạo nên nhiều xung đột, bất hòa và bạo loạn. Khẩu nghiệp trong thời điểm hiện nay cần được chú tâm tu luyện. Học biết yên lặng khi cần và tranh luận trong chừng mực nhưng phải mang đến sự an hòa. ... Giáo Hội kêu gọi chư Thiện Tín, Cư sỹ, Phật tử và đồng hương thật Định tĩnh, Sáng suốt trước đại dịch hiện nay. Chúng ta cùng chắp tay nguyện với lòng: Chúng con sẽ vượt qua. Nƣớc Mỹ sẽ vượt qua. Và Thế giới sẽ vượt qua. Mùa Vu Lan năm nay tuy có hoang vắng trong các sinh hoạt Phật giáo nhưng ta vẫn tràn đầy năng lực, một năng lực cần thiết để vượt qua đại dịch và khốn khó hiện nay.