Độ ta độ nàng độ khắp thế gian

22/06/20194:52 CH(Xem: 8974)
Độ ta độ nàng độ khắp thế gian

ĐỘ TA ĐỘ NÀNG ĐỘ KHẮP THẾ GIAN
Nhạc Hoa lời Việt: Lâm Ánh Ngọc - Võ Hạ Trâm
Bối cảnh bài hát: Nguyên Hải Thiền Nhân

vo ha tramLi bài hát: Phật từ bi luôn soi sáng,
Dẫn lối cứu độ muôn loài,
Mà vì lòng ta thờ ơ,
Ái ố si mê phủ mờ. 
Đường vàng chân lý đón chờ,
Còn mình cứ mãi mộng mơ,
Chọn con đường vương sầu nhớ,
Ngủ vùi thân tâm xác xơ,
Phật độ mà người không thấy,
Cứ mãi mê lầm đắm chìm,
Từng lời kinh thiêng dần xa,
Chẳng biết đâu là chánh tà, 
Để rồi Phật đang rất gần,
Mà mình cứ ngỡ thật xa, 
Để cho tình thương vụt qua vội vàng,
Ngày mình vui trong êm ấm,
Chẳng nghĩ ơn này do Phật,
Mà vì sao trong niềmđau,
Cứ khóc than kêu trách Phật,
Kìa hồi chuông vang tiếng dài,
Nguyện người tỉnh giấc mộng say,
Tìm quay về nơi bờ giác,
Một lòng đường tu bước đi,
Phật là bậc thầy cao quý,
Thế giới muôn loài tôn thờ,
Lòng thành ngợi ca ngày đêm,
Với trái tim không bến bờ,
Nguyện người xin chớ hững hờ,
Tìm về chánh pháp vẹn nguyên,
Cùng dâng đời bao lời ca thiện lành.


B
i cnh bài hátĐỘ TA ĐỘ NÀNG ĐỘ KHP THẾ GIAN

Độ Ta, Độ Nàng, Độ khắp thế gian là một câu chuyện ngắn có bối cảnh: Đó là trước kia có một vị Quận Chúa xinh đẹp, nhà của nàng sống ở gần ngôi chùa, lúc nhỏ theo cha đến chùa lễ Phật, nên cô đã quen biết với một Tiểu Hòa Thượng suốt ngày gõ mõ tụng kinh ở trong sân chùa.
Sau đó mỗi ngày Quận Chúa đều đến tìm cậu để chơi đùa và cho cậu món ăn ngon cho chàng. Tiểu Hòa Thượng tay cầm mõ, dáng vẻ rất ngại ngùngcẩn thận dè dặt. Khi nàng cười nói vui vẻ, thì chàng mỉm cười lắng nghe.
Thứ mà Tiểu Hòa Thượng thích ăn nhất là kẹo hồ lô, tuy chàng chưa từng nói về điều đó, nhưng mỗi lần đến chơi với chàng, Quận Chúa đều mang cho chàng một xiên kẹo hồ lô.
Sáu năm trôi qua, Tiểu Hòa Thượng tu càng ngày càng cao, nàng cũng ngày càng xinh đẹp. Một ngày nọ, cha của nàng đến tìm Sư Phụ của Tiểu Hòa Thượng với nét mặt đầy lo lắng. Còn nàng thì tỏ vẻ phản đối, không cười, không gây sự.
Tiểu Hòa Thượng không hiểu rõ sự tình ra sao, nàng bèn hỏi: "Chàng có thích ta không?". Tiểu Hòa Thượng không đáp lại nàng.
Nàng nói: "Ta hiu ri". Lúc đó cha của nàng trở ra, dự định dẫn nàng đi. Nàng một mực không đi, nhất quyết ở lại bên Tiểu Hòa Thượng. Nàng hỏi lại: "Chàng có thích ta không?" Tiểu Hòa Thượng nói: "Ta thích nàng, thích mi ngưi, thích c chúng sanh". Rồi vị Tiểu Hòa Thượng đọc lên bài thơ nói về tình yêu bao la (lòng Từ Bi) của người tu sĩ Phật Giáo:

"Cứ ngỡ người Tu không biết yêu.
Sng không tình cm, sng cô liêu.
Tháng ngày chỉ biết câu kinh k.
Chôn đi trong nếp sng qunh hiu.
Vỡ lẽ người Tu cũng biết yêu.
Mà không yêu mt, li yêu nhiu.
Xđp, sang hèn đu yêu c.
Tim này không biết rng bao nhiêu".

Nàng bèn hét lên với chàng rằng: "Ta thích chàng. Ta mun kết hôn vi chàng". Tiểu Hòa Thượng nói: "Ta không biết, nàng mun gì thì lên chùa hi Sư Ph ta". Nàng bèn theo cha lên hỏi Sư Phụ. Sư Phụ nhìn Quận Chúa và nói với cha của nàng: "Cô bé này rđp, đp tuyt vi, nghiêng nưc nghiêng thành, li thêm rt thông minh. Sng  ngoài đi cô s không va ý, vì cô rt thông minh, ch có tu hành theo đo Pht, mi tha mãn đưc ý chí ca cô". Sư Phụ quay lại Quận Chúa và hỏi: "Con mun gì?" Quận Chúa trả lời: "Con mun kết hôn vi Tiu Hòa Thưng". Sư Phụ trả lời: "Đưc, nhưng con phđến chùa Sư N, ct tóc xut gia tu mt thi gian, hi nào thđưc, ta s cho con kết hôn.  các nưc Nam Tông Pht Giáo, như Thái Lan, MiếĐin, v.v... nhng ngưi xut gia đi tu mt thi gian, sau đó ra đđưc rt nhiu ngưi quý trng hơn nhng ngưi chưa xut gia đi tu. Bi vì h nghĩ nhng ngưi xut gia đi tu đã thm nhun Pht Giáo, đã biết cách ă lương thin, tđp hơn nhng ngưi chưa xut gia đi tu.  các nưc Nam Tông này, đi tu cũng ging như đi lính, càng sng nhiu năm trong lính, ri khi xut ngũ càng đưc rt nhiu ngưi kính trng". Sư Phụ nói tiếp: "Con bng lòng ct tóc xut gia không?" Quận Chúa trả lời: "D, con bng lòng". Rồi Sư Phụ giới thiệu cho Quận Chúa chùa Sư Nữ để cô xuống tóc xuất gia đi tu. Trường hợp này Sư Phụ bắt chước Đức Phật đã cho Ma Đăng Già xuất gia đi tu, như trong Kinh Lăng Nghiêm diễn tả. Sư Phụ đưa cho Quận Chúa Kinh Lăng Nghiêm, Kinh Kim Cang, những sách tập Thiền và bảo: "Ngoài nhng kinh sách ca quý Ni Sư hưng dn, con nên đc và thc tp nhng kinh sách này tht k". Quận Chúa đáp: "D, con nghe li Sư Ph". Ban đầu mới xuất gia ở chùa Sư Nữ, Quận Chúa chỉ nhớ đến hình ảnh vị Tiểu Hòa Thượng:



"Đêm đêm lt tng trang kinh,
Trang nào cũng thy bóng hình ca anh.
Đêm nay, đêm mai, đêm mai na.
Nhớ mãi mt người không nhớ ta".

Nhưng một thời gian sau, Quận Chúa thấy kinh Phật dạy hay quá. Quận Chúa quên mất hình ảnh vị Tiểu Hòa Thượng. Rồi Quận Chúa đọc Kinh Kim Cang và hiểu câu: "Thế nên Tu B Đ! Các v B Tát ln nên sanh tâm thanh tnh như vy: Không nên tr sc mà sanh tâm, không nên tr thanh, hương, v, xúc, pháp mà sanh tâm, phi nên không tr nơi nào hết mà sanh tâm". Và Quận Chúa cũng hiểu được câu: "Không có tưng ngã, tưng nhân, tưng chúng sanh, tưng th gi".

Cũng nhờ ngồi Thiền thường xuyên, Quận Chúa hiểu được, Không gii thoát môn, Vô Tưng gii thoát môn, Vô Nguyn gii thoát môn. Quận Chúa luôn cảm thấy nàng rất hạnh phúc, do kết quả của tu hànhngồi Thiền. Mấy năm sau, một hôm Quận Chúa quay lại chùa của vịTiểu Hòa Thượng. Lúc này vị Tiểu Hòa Thượng rất khôi ngô, tuấn tú, khi thấy Tiểu Hòa Thượng mọi người đều cảm mến. Tuy nhiên Quận Chúa không còn ham thích kết hôn với vị Tiểu Hòa Thượng nữa, vì Quận Chúa đã rất hạnh phúc do kết quả của sựtu hành. Quận Chúa hỏi thăm sức khỏe của vị Tiểu Hòa Thượng cùng Sư Phụ.

Quận Chúa gặp Sư Phụ, nàng lạy Ngài và nói: "Con cám ơn Sư Ph rt nhiu. Sư Ph đã hưng dn con đđúng con đưng ca con và con cm thy rt hnh phúc". Sư Phụcười từ ái và hỏi: "Con còn mun kết hôn vi Tiu Hòa Thưng ca ta na không?" Quận Chúa trả lời: "D, con cám ơn Sư Ph, con tu hành cm thy rt hnh phúc. Con hnh phúc rt nhiu hơn khi còn  nhà. Con không cn kết hôn vi ai na". Sau đó Quận Chúa hỏi thăm chùa mấy năm nay có gì lạ không? Tiểu Hòa Thượng trả lời, có vị Thái Tử mê sắc đẹp của Quận Chúa thường xuyên đến đây học đạo, bởi vì thấy Quận Chúa xuất gia học đạo, nên Thái Tử cũng bắt chước học đạo theo. Thái Tử đã đến chùa Sư Nữ để học đạo, nhưng các Ni Sư chỉ đường cho Thái Tử đến đây học đạo. Tiểu Hòa Thượng đã hướng dẫn cho Thái Tử cách thức học làm người tốt, giữ ba Quy Ynăm giới, sau đó mười giới, nên Thái Tử từ một người xấu xa, ham rượu thịt, ham săn bắn,.. bây giờ đã là người rất tốt. Tiểu Hòa Thượng còn hướng dẫn cho Thái Tử cách thức trở thành một vị minh quân, một vị Chuyển Luân Thánh Vương, một ông vua tốt, giúp đỡ dân chúng theo tiêu chuẩn Đức Phật dạy. Bây giờ Thái Tử đã lên ngôi vua, dân chúng đều khen là ông vua rất tốt, được mọi người trong nước và những nước lân bang đều mến phục, quý trọng. Quận Chúa cảm thấy rất hài lòng. Nàng hỏi vị Tiểu Hòa Thượng, "Ba Gii Thoát Môn: Không, Vô Tưng, Vô Nguyn là gì, kính nh Sư Huynh gii thích cho Mui rõ". Tiểu Hòa Thượng trả lời: "À, cái này thì Huynh ch biết, nhưng chưđưc rõ lm. Sư Mui nên nh Sư Ph gii thích, Ngài s nói rõ cho Sư Mui nghe". Quận Chúa hỏi: "Sư Huynh đđến Thin th my ri?" Tiểu Hòa Thượng trả lời: "Đđến Thin th tư: X nim thanh tnh". Quận Chúa nói: "Khi Sư Huynh đđến Thin th by: Vô S Hu X, Sư Huynh s hiu biết nhiu v Ba Gii Thoát Môn". Tiểu Hòa Thượng giật mình và vái chào Quận Chúa: "Chúc mng Qun Chúa tu hành tiến b rt nhanh. Xin Chúc Mng! Xin Chúc Mng!" Quận Chúa cũng vái chào Tiểu Hòa Thượngquay trở lại chùa Sư Nữ để tu tập tiếp.

Nguyên Hải Thiền Nhân.

Bài đọc thêm:
Giải pháp vượt qua những khủng hoảng thời đại
Độ ta, không độ nàng (Thích Nhật Từ)
Video Clip: Đời Ta Từ Nay Không Lụy Sầu (Lời Thích Nhật Từ)

.....Có thể khẳng định, “sự tự nỗ lực hay tự độ” là tư tưởng chủ đạo trong kinh Pháp hoa, bởi vì, theo tinh thần giáo lý cốt lõi của Pháp hoa: “Chư Phật, các bậc đáng tôn kínhxuất hiện ra trong đời là để giúp chúng sinh mở bày cánh cửa tri kiến Phật, và giúp cho chúng sinh tự thanh tịnh hóa mình...”. Nói khác đi, khái niệm cứu rỗi hay cứu độ chỉ có thể phù hợp với giáo điều của các tôn giáo hữu thần, mà không hề có bất cứ sự tương ứng nào với nội dung của giáo lý Phật giáo. Nó hoàn toàn xa lạ với Phật giáo, và giới học giả Phật học cần phải tránh dùng nó để chỉ đến các cấp độ giải thoát tâm linh của Phật giáo, vốn là thành quả của tự nỗ lực và tự chứng đắc.....
https://thuvienhoasen.org/a32140/giai-phap-vuot-qua-nhung-khung-hoang-thoi-dai



 

Tạo bài viết
28/12/2013(Xem: 4548)
21/07/2013(Xem: 9592)
21/07/2013(Xem: 9409)
21/07/2013(Xem: 9317)
20/07/2013(Xem: 12403)
19/04/2012(Xem: 10848)
Âu Châu nầy mỗi năm có 4 mùa rõ rệt. Đó là Xuân, Hạ, Thu và Đông. Mùa Xuân thường bắt đầu sau những tháng ngày lạnh giá của tháng Giêng, tháng Hai... Lúc ấy cây cỏ xanh tươi, cây cối đâm chồi nẩy lộc và muôn hoa đua sắc thắm. Chim đua nhau chuốt giọng trên cành, ong bướm tha hồ bay liệng đó đây để đón Chúa Xuân sang. Khung cảnh ở đây mấy mươi năm nay đều như thế. Mùa Hè bắt đầu với những đêm hầu như không bao giờ tối, và những ngày mới bắt đầu đón nhận ánh thái dương có khi từ hai hay ba giờ sáng cũng là chuyện thường tình.
Sáng ngày 30/07/2019 (nhằm ngày 28/06 Kỷ Hợi) tại hội trường Vạn Phật Quang Đại Tòng Lâm Tự đã diễn ra Hội thi diễn giảng các trường hạ toàn tỉnh mùa An cư PL. 2563.