Một đời

09/07/20153:18 SA(Xem: 5639)
Một đời

MỘT ĐỜI
Nguyễn Lương Vỵ

 

Một đời một dấu hỏi
Một dấu than tiếp sau
Ba dấu chấm nhìn nhau
Bốn bề ngày nín bặt
Mưa bụi sớm nay nhắc
Nẻo quên chiều xa trông
Hú dài lạnh hư không
Thiền sư về trên núi (*)

 

Một đời một hạt bụi
Một hơi thở vậy thôi
Ba dấu chấm mồ côi
Mười phương trời cô độc
Câu kinh xâu sợi tóc
Tiếng mõ gieo hạt huyền
Huyền âm ngọn cỏ biền
Đất mần thinh không nói

 

Một đời một tiếng gọi
Một bóng đò tri âm
Ba dấu chấm tự trầm
Ngàn sông trăng tự vẫn
Câu thơ thương lận đận
Giọng hát nhớ lao đao
Thế a là thế sao?
Thế à là thế đó!

 

Một đời một trận gió
Một câu Có câu Không


Hỏi mãi ý chửa xong
Than hoài lòng chưa thỏa
Mưa bụi đầu mùa hạ
Chim hót dưới mái hiên
Ngẫu nhiên là tất nhiên
Hít một hơi cho ấm.

 

Calif., 07.07.2015

(*) Buổi sớm mai, ngồi một mình ở quán cà phê Tài Bửu, Wesminster, trời mưa bụi nhẹ rất đẹp, giống như buổi chiều bảng lảng bên Việt Nam, chợt nhớ 2 câu thơ cuối của thiền sư Không Lộ (? - 1141) trong bài thơ tứ tuyệt 言懷 (Ngôn Hoài - Bày Tỏ Tấm Lòng):

 

Hữu thời trực thướng cô phong đỉnh (Có lúc lên thẳng đỉnh núi cô quạnh),

Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư (Kêu dài một tiếng, lạnh cả bầu trời).

 

Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 3866)
04/12/2019(Xem: 1694)
08/01/2020(Xem: 505)
22/06/2017(Xem: 6688)
27/11/2019(Xem: 2644)
10/05/2018(Xem: 6291)
31/10/2017(Xem: 6604)
Trước tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp do Covid-19, để hiểu rõ hơn về dịch bệnh này, trao đổi với Báo Giác Ngộ, ĐĐ.Thích Trí Minh, Bác sĩ chuyên khoa cấp I, Giảng viên Học viện Phật giáo VN tại TP.HCM chia sẻ:
Trong cuộc sống thì cuộc đời không phải lúc nào là đất bằng, trải thảm mà có lúc chông gai, có lúc hầm hố, có khúc khuỷu, cũng có lúc gian trầm mà cũng có thuận lợi. Hãy giữ tâm bình giữa cuộc đời để ngay nơi đời có đạo, ngay nơi đạo là tâm, ngay nơi tâm hiển tánh, ngay nơi tánh là phật, ngay nơi phật là giác ngộ tĩnh tại giải thoát.
Vậy nếu có chuẩn bị thì tốt nhất là không chuẩn bị điều kiện bên trong hay bên ngoài gì cả, mà ngược lai, nên buông xuống mọi chuẩn bị, mọi dính mắc, mọi chấp trước, mọi lo toan… để trả tánh biết lại cho bản chất uyên nguyên sáng suốt định tĩnh trong lành của nó mới mong thích ứng dễ dàng nhất với những điều kiện biến đổi khôn lường. Đức Phật dạy trong Kinh Tứ Niệm Xứ là chỉ nên tinh tấn chánh niệm tỉnh giác đối với thực tại thân – tâm – cảnh, không tham sân với nó, không nương tựa, không dính mắc bất cứ điều gì trong thực tại. Đây là thái độ tốt nhất mà mỗi người nên sống trong từng giây phút giữa cuộc đời đầy những biến đổi bất ngờ, cho dù có tận thế hay không. Hãy trở về trọn vẹn với thực tại hiện tiền, sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, còn mọi chuyện hãy để cho pháp tự vận hành theo cách tự nhiên của pháp.