Chùm thơ đốn củi gánh nước

01/05/20204:40 SA(Xem: 1079)
Chùm thơ đốn củi gánh nước

 

ĐỐN CỦI, GÁNH NƯỚC

                            

Ai trèo đèo lội suối,
Mà tôi đà mỏi gối?
Khất thực, bát cơm vơi
Chiều buông dần bóng tối

Ai rời xa danh lợi,
Tôi còn quẩn quanh đây?
Đóa sen ai nở ngát
Nụ úa tôi vương đầy!

Xin thỉnh đại hồng chung
Cho tôi hòa nhịp mõ
Người thiền tọa chiều hôm
Tôi kinh hành ngoài ngõ

Xin đốt đỉnh trầm hương
Cho tôi quỳ trước điện
Người chắp tay, an nhiên
Cho tôi dâng lời nguyện:

Tôi nay nguyện đốn củi
Tôi nay nguyện gánh nước
Tâm ban đầu đơn sơ
Không trụ sau hay trước
Một lời kinh Kim Cang
Nghe qua, rồi cất bước

“Thần thông tịnh diệu dụng
Vận thủy cập ban sài” (*)
Chưa lên Ngũ Giác Đài
Mà gặp được Bồ Tát
Văn Thù Sư Lợi
Trong tâm tôi bát ngát.

 

Huệ Trân
(Như Thị Am – Mùa Sen)

(*) Thiền Sư Bàng Ẩn.

(Ròng rã suốt 3 năm đầu nhập môn chùa Đông Thiền, huyện Huỳnh Mai, ngài Huệ Năng chỉ lặng lẽ làm việc nhà bếp là giã gạo, đốn củi, gánh nước … Chỉ là những việc bình thường nhưng dường như Thiền Ý đã gửi gấm nơi đây: Thân và Tâm phải hợp nhất mới thực sự hiện hữu trong từng phút giây hiện tại)   

 

 

VÁCH ĐÁ DỰNG TRƯỜNG SƠN

TN Huệ Trân

                                            

Lão ngư ông nhớ biển
Tìm về cuối ghềnh xa
Nghe trong triền sóng vỡ
Hồn lưới nở trăm hoa

Gã lưu dân xa nước
Biền biệt trời phương Đông
Âm vang hờn sông núi
Vách đá dựng Trường Sơn

Bóng người trên đỉnh tuyết
Dấu sỏi mờ chân mây
“Uy vũ bất năng khuất”
Lồng lộng trời thơ bay …

Chư Bồ Tát xuống núi
Áo nhật bình sờn vai
Trụ nơi không an trụ
Thiền trượng nhẹ đôi tay

Trăng nhớ thềm rêu cũ
Về gối giậu tường hoa
Chuông ngân giòng tỉnh thức
Bao mảnh đời chia xa.

 

TN Huệ Trân

(Như Thị Am – Mùa Sen)

 

 

THẤY RỒI   

                

Thấy rồi,
Mây ngũ sắc
Thuyền Bát Nhã ra khơi
Biển trầm luân khô cạn
Thuyền trôi trên mây trời

Thấy rồi,
Giọt nước mắt
Tuệ nhãn bừng tâm si
Tóc râu Xá Lợi Phất
Rụng trên đường Phật đi

Thấy rồi,
Tâm sám hối,
Từ vết chém giây oan
Là nợ duyên tiền kiếp
Vay, trả, đều hân hoan

Thấy rồi,
Sương dốc núi
Phủ một trời hoa bay
Tạ ơn người đã mở
Vòng tay lóng xương gầy

Thấy rồi,
Tôi thấy Ai?
Chân trần, áo rách vai
Lặng thầm, tâm an tịnh
Là cùng Phật, không hai.

 

TN Huệ Trân
(Như-Thị-Am, Mùa Sen)

 

Tạo bài viết
11/09/2017(Xem: 4488)
04/12/2019(Xem: 2295)
08/01/2020(Xem: 1020)
22/06/2017(Xem: 7386)
27/11/2019(Xem: 3382)
10/05/2018(Xem: 7199)
31/10/2017(Xem: 7151)
Ngôi chùa Phật giáo 700 tuổi đứng vững trước lũ sông Dương Tử Khi nước lũ đạt mức kỷ lục trên khắp miền trung và miền nam Trung Quốc, video xuất hiện vào ngày 14-7 cho thấy một ngôi chùa 700 tuổi kiên cường đứng trước mọi thứ mà sông Dương Tử có thể xô vào.
Thời gian cơn đại dịch hiểm ác Virus corona này, khi các nhân viên y tế tuyến đầu bận rộn trong việc phòng chống và kiểm soát Covid-19, một số người đang âm thầm quan tâm lo lắng cho người dân với tinh thần vô ngã vị tha, những người gián tiếp bị con ác quỷ Covid-19 này tấn công. Thượng tọa Tiến sĩ Bodhipala là một trong những chiến sĩ ở tuyến đầu của trận chiến chống đại dịch Covid-19, Ngài là một trong những anh hùng thầm lặng trên mặt trận không tiếng súng, chiến đấu với kẻ thù vô hình nhưng đầy hiểm nguy.
Thật sự ai có chút từ tâm hẳn cũng phải nghẹn thở khi nhìn hình ảnh người cảnh sát da trắng đè gối lên cổ người da đen cho đến chết, mặc lời van xin thảm thiết.