Sống Sâu Sắc

07/02/201312:00 SA(Xem: 8679)
Sống Sâu Sắc

BỆNH TẬT LÀ MỘT ÂN SỦNG
Chân Pháp Đăng

Sống sâu sắc

Bạn trẻ thân mến!

 Theo thường lệ, sau công phu sáng, mình pha một bình trà nóng để thiền trà. Hồi còn ở Làng Mai hay Từ Hiếu, mình thuờng uống trà với anh em, nhưng ở Cát Tường, mình uống trà với Bụt. Ly trà thơm tho đầu tiên, mình dâng lên Bụt, và ly thứ hai dành cho mình.

 Uống trà cũng là cơ hội thực tập sống sâu sắc. Tại sao gọi là sống sâu sắc? Bởi vì sự sống có nhiều mức độ. Có khi, bạn sống nhưng không sống. Thân ở đây nhưng tâm đã đi mất rồi. Có khi, bạn sống chỉ trong giây lát thôi, tâm ý lại chạy rong ruổi về tương lai hay quá khứ. Có khi, bạn sống nữa chừng, nghĩa là sự cảm nhận và ý thức về sự sống có vẻ mơ hồ, không thật lắm, giống như ăn mà không cảm thấy ngon, bởi tâm bạn bận lo nghĩ nhiều chuyện, vướng vấn về cái gì đó. Sống sâu sắc là thân ở đâu thì tâm ở đó. Thân tâm nhất nhưtrạng thái căn bản của thiền tập. Thực tập bất cứ phương pháp nào mà đưa tâm về với thân trong giây phút hiện thực thì bạn đạt được thiền. Lúc ấy, bạn mới thật sự sống sâu sắc. Còn nếu tâm ở một nơi, thân ở một nẻo thì bạn có thể không sống hoặc sống rất ít hoặc sống nữa vời, vì vậy sự sống ẩn hiện như một bóng ma. Nói theo kinh Kim Cương, sự sống của bạn là mộng, huyển, ảo…

 Hôm nay trời mưa, Lang đi vào trường học giúp cho Việt, rồi mình đi thăm một người bạn từ Việt Nam trở về Mỹ cho đến chiều mới trở về tu viện. Về tu viện, mình cảm thấy thật khỏe trong lòng. Ra ngoài hiên, mình ngồi chơi để nghe mưa hát. Cơn mưa ở đây nặng hạt như cơn mưa ở Huế. Bỗng dưng, mình nhớ quê hương, nhớ mẹ, nhớ em, nhớ bạn bè, nhớ ngôi nhà “Ân Tình”, nhớ hồ cá, nhớ hòn non bộ, nhớ vườn rau… Đúng như lời ca: “Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa”. Anh Sơn viết đúng tâm sự của mình quá! Mình trở về với hơi thở ý thức để an trú trong sự sống hiện tại. Cơn mưa đang hát, và mình đang thở. Mình có mặt cho cơn mưa, nghe cơn mưa hát, và mình vui trở lại liền. Có khi, nỗi nhớ, nỗi buồn là một tâm trạng cô đơn. Có khi, nỗi buồn, nỗi nhớ là ký ức, kỷ niệm. Bạn có thể làm kỷ niệm ấy đẹp hơn trong giây phút linh thiêng của hiện thực. Nghe mưa để yêu thương mẹ, yêu thương em thêm đậm đà. Vì sao? Bởi mình thực sự đang nghe tiếng hát của cơn mưa. Cơn mưa đưa mình về với sự sống sâu sắc, trong ấy mẹ và em vẫn có mặt nơi trái tim. Mình có cảm tưởng có thể sờ được mẹ và em.

 Bạn trẻ ơi! Mình ở đây một mình giống như đang nhập thất, bởi chẳng có ai trong khu rừng mênh mông này. Mình yêu cánh rừng này lắm. Nó yên tĩnh quá, xanh tươi lạ, sống động ghê! Lắng nghe sâu hơn, cánh rừng này có biết bao là chim chóc, sóc, nai, sâu, bướm… Như thế, mình đâu có ở một mình. Cảm giác một mình là một ảo tưởng do mặc cảm cô đơn tạo nên. Sự sống ở cõi này đâu phải chỉ có loài ngoài. Ý thức sự có mặt của muôn loài, mình sống cẩn trọng và có trách nhiệm, biết tôn trọng sự sống thiêng liêng của muôn loài.

 Từ từ, mình sẽ khám phá ra bí mật của cánh rừng, bắt đầu thương yêu và gần gũi với nó. Mình đã đi khắp hết ngõ ngách của khu rừng. Nó rộng hơn mình tưởng, phía sau là cả cánh rừng ngàn mẫu không người ở. Mình đã từng đi ‘hiking’ một mình vào một buổi hoàng hôn. Hôm thứ Bảy, mình hướng dẫn bọn trẻ thám hiểm trong khu rừng ấy, và chính vì thế chúng mình đã tìm ra được cái hồ thiên nhiên với biết bao là loài chim chóc, nai sóc, ếch nhái, cá tôm, muôn thú như một thế giới thú vật thật sống động (disneyland).

 Bạn trẻ ơi! Thế nào mình cũng sẽ khám phá khu rừng tâm linh. Mình thấy rõ tâm ý hơn mỗi ngày. Mình thấy mình già hơn ông già của mình nữa. Mình đang có cảm giác chân cứng đá mềm trên con đường khám phá khu rừng mới. Bạn hãy chờ đợi sự khám phá này nhé.

 

 

Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Gủi hàng từ MỸ về VIỆT NAM
Tạo bài viết
18/03/2012(Xem: 35524)
Gần đây trên các báo chí Hoa Kỳ và trên cộng đồng mạng có đề cập đến nhiều về từ ngữ WOKE và có nhiều độc giả hỏi về ý nghĩa của từ này. Chúng tôi cũng không biết rõ về ý nghĩa và xuất xứ của từ này, nên có cuộc trò chuyện với AI (trí thông minh nhân tạo) như sau:
Theo Biên niên sử Urangkhathat (Phrathat Phanom), bảo tháp cất giữ 9 xá lợi xương bàn chân của Đức Phật. Khách du lịch đã tụ tập trên lối đi dạo ven sông ở Nong Khai để xem bảo tháp trong khi những người khác đi thuyền để quan sát cận cảnh. Mực nước sông rút dần cho thấy cấu trúc cổ xưa đang bị xói mòn do dòng chảy của sông Mekong, đang bào mòn lớp đá bên ngoài của tháp.
Có phải bạn rất đỗi ngạc nhiên về tiêu đề của bài viết này? Có thể bạn nghĩ rằng chắc chắn có điều gì đó không ổn trong câu chuyện này, bởi vì lịch sử về cuộc đời của đức Phật xưa nay không hề thấy nói đến chuyện đức Phật đi tới Châu Âu và Châu Phi. Bạn nghĩ không sai. Không phải đức Phật bằng xương bằng thịt đã đến hai lục địa đó lúc Ngài còn tại thế. Nhưng đó là một câu chuyện vô cùng thú vị về một hiện tượng lịch sử đã được sử sách nói đến cách nay cả ngàn năm.