Sống Sâu Sắc

07/02/201312:00 SA(Xem: 7724)
Sống Sâu Sắc

BỆNH TẬT LÀ MỘT ÂN SỦNG
Chân Pháp Đăng

Sống sâu sắc

Bạn trẻ thân mến!

 Theo thường lệ, sau công phu sáng, mình pha một bình trà nóng để thiền trà. Hồi còn ở Làng Mai hay Từ Hiếu, mình thuờng uống trà với anh em, nhưng ở Cát Tường, mình uống trà với Bụt. Ly trà thơm tho đầu tiên, mình dâng lên Bụt, và ly thứ hai dành cho mình.

 Uống trà cũng là cơ hội thực tập sống sâu sắc. Tại sao gọi là sống sâu sắc? Bởi vì sự sống có nhiều mức độ. Có khi, bạn sống nhưng không sống. Thân ở đây nhưng tâm đã đi mất rồi. Có khi, bạn sống chỉ trong giây lát thôi, tâm ý lại chạy rong ruổi về tương lai hay quá khứ. Có khi, bạn sống nữa chừng, nghĩa là sự cảm nhận và ý thức về sự sống có vẻ mơ hồ, không thật lắm, giống như ăn mà không cảm thấy ngon, bởi tâm bạn bận lo nghĩ nhiều chuyện, vướng vấn về cái gì đó. Sống sâu sắc là thân ở đâu thì tâm ở đó. Thân tâm nhất nhưtrạng thái căn bản của thiền tập. Thực tập bất cứ phương pháp nào mà đưa tâm về với thân trong giây phút hiện thực thì bạn đạt được thiền. Lúc ấy, bạn mới thật sự sống sâu sắc. Còn nếu tâm ở một nơi, thân ở một nẻo thì bạn có thể không sống hoặc sống rất ít hoặc sống nữa vời, vì vậy sự sống ẩn hiện như một bóng ma. Nói theo kinh Kim Cương, sự sống của bạn là mộng, huyển, ảo…

 Hôm nay trời mưa, Lang đi vào trường học giúp cho Việt, rồi mình đi thăm một người bạn từ Việt Nam trở về Mỹ cho đến chiều mới trở về tu viện. Về tu viện, mình cảm thấy thật khỏe trong lòng. Ra ngoài hiên, mình ngồi chơi để nghe mưa hát. Cơn mưa ở đây nặng hạt như cơn mưa ở Huế. Bỗng dưng, mình nhớ quê hương, nhớ mẹ, nhớ em, nhớ bạn bè, nhớ ngôi nhà “Ân Tình”, nhớ hồ cá, nhớ hòn non bộ, nhớ vườn rau… Đúng như lời ca: “Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa”. Anh Sơn viết đúng tâm sự của mình quá! Mình trở về với hơi thở ý thức để an trú trong sự sống hiện tại. Cơn mưa đang hát, và mình đang thở. Mình có mặt cho cơn mưa, nghe cơn mưa hát, và mình vui trở lại liền. Có khi, nỗi nhớ, nỗi buồn là một tâm trạng cô đơn. Có khi, nỗi buồn, nỗi nhớ là ký ức, kỷ niệm. Bạn có thể làm kỷ niệm ấy đẹp hơn trong giây phút linh thiêng của hiện thực. Nghe mưa để yêu thương mẹ, yêu thương em thêm đậm đà. Vì sao? Bởi mình thực sự đang nghe tiếng hát của cơn mưa. Cơn mưa đưa mình về với sự sống sâu sắc, trong ấy mẹ và em vẫn có mặt nơi trái tim. Mình có cảm tưởng có thể sờ được mẹ và em.

 Bạn trẻ ơi! Mình ở đây một mình giống như đang nhập thất, bởi chẳng có ai trong khu rừng mênh mông này. Mình yêu cánh rừng này lắm. Nó yên tĩnh quá, xanh tươi lạ, sống động ghê! Lắng nghe sâu hơn, cánh rừng này có biết bao là chim chóc, sóc, nai, sâu, bướm… Như thế, mình đâu có ở một mình. Cảm giác một mình là một ảo tưởng do mặc cảm cô đơn tạo nên. Sự sống ở cõi này đâu phải chỉ có loài ngoài. Ý thức sự có mặt của muôn loài, mình sống cẩn trọng và có trách nhiệm, biết tôn trọng sự sống thiêng liêng của muôn loài.

 Từ từ, mình sẽ khám phá ra bí mật của cánh rừng, bắt đầu thương yêu và gần gũi với nó. Mình đã đi khắp hết ngõ ngách của khu rừng. Nó rộng hơn mình tưởng, phía sau là cả cánh rừng ngàn mẫu không người ở. Mình đã từng đi ‘hiking’ một mình vào một buổi hoàng hôn. Hôm thứ Bảy, mình hướng dẫn bọn trẻ thám hiểm trong khu rừng ấy, và chính vì thế chúng mình đã tìm ra được cái hồ thiên nhiên với biết bao là loài chim chóc, nai sóc, ếch nhái, cá tôm, muôn thú như một thế giới thú vật thật sống động (disneyland).

 Bạn trẻ ơi! Thế nào mình cũng sẽ khám phá khu rừng tâm linh. Mình thấy rõ tâm ý hơn mỗi ngày. Mình thấy mình già hơn ông già của mình nữa. Mình đang có cảm giác chân cứng đá mềm trên con đường khám phá khu rừng mới. Bạn hãy chờ đợi sự khám phá này nhé.

 

 

Tạo bài viết
16/11/2013(Xem: 15923)
22/10/2011(Xem: 28311)
26/02/2013(Xem: 8135)
Chúng đệ tử Phật Việt Nam, trong nước cũng như ngoài nước, cùng chung một huyết thống tổ tiên, cùng tôn thờ một Đức Đạo Sư, hãy cùng hòa hiệp như nước với sữa, thì ở trong Phật pháp mới có sự tăng ích và an lạc. Hãy quên đi những bất đồng quá khứ và hiện tại trong các hoạt động Phật sự, hãy quên đi những lỗi lầm của người này hay người kia, cùng hòa hiệp nhất trí hoằng dương Chánh Pháp trên cơ sở giáo nghĩa được lưu truyền trong Tam tạng Thánh giáo, để không phụ công ơn tài bồi của các Sư Trưởng; công đức hy sinh vô úy của chư vị Tăng Ni, Phật tử, vì sự trong sáng của Chánh Pháp, vì sự thanh tịnh và hòa hiệp của Tăng già, đã tự châm mình làm ngọn đuốc soi đường cho chúng ta ngày nay vững bước trên Thánh đạo.
"Giáo dục là vũ khí mạnh nhất để thay đổi thế giới. Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào, không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên. - Bệnh nhân chết dưới bàn tay các bác sĩ của nền giáo dục ấy. - Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay các kỹ sư của nền giáo dục ấy. - Tiền bị mất trong tay các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục ấy. - Nhân loại chết dưới bàn tay các học giả tôn giáo của nền giáo dục ấy. - Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục ấy. - Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia".
Thứ Bảy ngày 27 tháng 11 năm 2021 vừa qua, vào lúc 10 giờ sáng (giờ Việt Nam) Hội đồng Hoằng Pháp (GHPGVNTN) đã tổ chức đại hội lần thứ I trực tuyến qua hệ thống Zoom. Trước đó, các thông báo về tin tức đại hội được loan tải trên trang nhà Hoằng Pháp, công bố chương trình nghị sự và thời gian tổ chức.